19.

Một lúc sau, tôi hắng giọng, rút tay lại.

"Cái này..."

Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta.

"Tiền viện phí cho mẹ cháu bao nhiêu?"

Cậu ta ngẩn người.

"Mỗi tháng... khoảng 80 triệu."

Tôi gật đầu.

Móc từ trong túi ra một chiếc thẻ, đ/ập vào tay cậu ta.

"Tiền viện phí đã được thanh toán, từ nay cháu không cần đến hộp đêm nữa."

Cậu ta cúi đầu nhìn chiếc thẻ, cổ họng nghẹn lại ba lần.

"Tất nhiên, nếu cháu cứ muốn đi, bà vẫn có thể tiếp tục đặt cháu."

Môi cậu ta r/un r/ẩy hồi lâu, cuối cùng bật lên một câu:

"Bà..."

"Không được khóc."

"Cháu không khóc."

Cậu ta đưa tay dụi mắt.

Dụi xong mắt trái lại đến mắt phải, dụi mắt phải xong lại quay sang mắt trái.

Gã đàn ông cao một mét tám, hai ống tay áo đều ướt đẫm.

Tôi thở dài.

"Được rồi."

"Khi nào đầu gối lành hẳn thì về nhà ăn cơm."

Cậu ta ôm hộp bánh, mắt đỏ hoe nhìn tôi.

"Bà ơi, nhà ở đâu ạ?"

Tôi suy nghĩ.

Thật sự không biết.

Căn biệt thự của nguyên chủ, trống trải như nhà x/ác, hai mươi năm không có hơi người.

"Đợi bà về hỏi người giúp việc."

"... Bà không biết mình sống ở đâu?"

"Bảy mươi hai tuổi rồi, trí nhớ kém là chuyện bình thường."

20.

Trên đường từ b/ệnh viện về, tôi lục lại ký ức của nguyên chủ.

Con gái ruột của nguyên chủ - Thẩm Kh/inh Chu, đúng là hai mươi ba năm trước đã bỏ trốn theo một gã tóc vàng.

Tôi dựa vào ghế sau, lặng lẽ nhìn tờ giấy xét nghiệm DNA, chìm vào suy tư.

Vấn đề cốt lõi là:

Thằng cháu này, rốt cuộc có phải cháu ruột của ta không?

Giấy xét nghiệm cũng có thể photoshop được, trên mạng năm mươi nghìn một tờ, còn free ship.

Huống chi thằng nhóc này là nhân viên hạng sang của hộp đêm, nhân viên hạng sung giỏi nhất ở điểm nào?

Diễn xuất.

Ngày đầu gặp mặt là một hòn băng lạnh lùng với ánh mắt sắc như d/ao.

Nửa tháng sau lại quỳ trượt vào gầm xe dưới mưa như chó ướt.

Chuyển cảnh liền mạch, không một khung hình gián đoạn.

Lời của loại người này, tin được sao?

Tôi bảo tài xế dừng xe bên đường, lấy kính lão ra.

Soi từng dòng từng chữ trên tờ giấy: dấu mộc thép, ngày tháng, cơ quan xét nghiệm.

Sau đó gọi điện cho Chu Luật sư.

"Chu Luật, giúp tôi kiểm tra cơ quan xét nghiệm DNA này, xem có đủ tư cách pháp nhân không."

21.

Hai tiếng sau, Chu Luật sư gọi lại.

"Thưa phu nhân, cơ quan đó được Ủy ban Y tế chứng nhận là b/ệnh viện hạng nhất đạt chuẩn, đầy đủ tư cách pháp lý."

"Mã số báo cáo có thể tra c/ứu trên trang chủ, ngày lưu trữ cách đây hai tuần, người gửi mẫu là Thẩm Khương Vũ."

Chu Luật sư tiếp tục: "Ngoài ra, thưa phu nhân, tôi có điều tra về lai lịch của Thẩm Khương Vũ."

"Mẹ cậu ta là Thẩm Kh/inh Chu nửa năm trước bị chấn thương sọ n/ão do t/ai n/ạn, hiện ở trạng thái sống thực vật."

"Cha là Đường Uy, thất nghiệp, có tiền án c/ờ b/ạc, vợ kế là Trương Quế Hương, con riêng là Đường Đình Đình."

"Bản thân Thẩm Khương Vũ..."

Ông ta ngập ngừng.

"Năm nay hai mươi ba tuổi, tốt nghiệp đại học trọng điểm trong tỉnh, năm ngoái vừa nhận bằng tốt nghiệp."

"Sau khi mẹ xảy ra t/ai n/ạn, cậu ta từng tìm Đường Uy v/ay tiền, bị đuổi ra khỏi nhà."

"Ba tháng trước nhận việc tại hộp đêm Vân Phong, từ ngày vào làm chưa nghỉ buổi nào."

Tôi im lặng.

Chu Luật sư cũng lặng đi vài giây.

Rồi ông ta khẽ hỏi: "Thưa phu nhân, ngài cần tôi x/ác minh thêm không?"

"... Không cần."

Tôi cúp máy.

Kiếp trước hai mươi ba tuổi, tôi làm thêm đến ch*t vì kiệt sức, số dư trong thẻ chưa bao giờ vượt năm chữ số.

Cậu ta hai mươi ba tuổi, quỳ gối ki/ếm tiền duy trì sự sống cho mẹ, đầu gối còn bị viêm bao hoạt dịch.

22.

Sáng hôm sau, tôi lại đến b/ệnh viện.

Không gọi Thẩm Khương Vũ.

Một mình chống gậy, lần mò đến khu nội trú khoa th/ần ki/nh.

Thẩm Kh/inh Chu vẫn như cũ, nằm yên lặng, máy móc kêu tít tít.

Tôi ngồi xuống cạnh giường, đem chậu thủy tiên sắp héo dời lên bệ cửa sổ.

Sau đó lấy điện thoại ra, lật xem một bức ảnh.

Nguyên chủ thời trẻ, dắt một bé gái bảy tám tuổi đứng cạnh cây đàn piano.

Cô bé tóc buộc đuôi ngựa, cười để lộ chiếc răng nanh nhỏ.

Mặt sau tấm ảnh có dòng chữ nguệch ngoạc của nguyên chủ:

"Kh/inh Chu, tám tuổi, lần đầu thi piano, giải nhì."

Tôi mở ảnh trong điện thoại.

Góc nghiêng ở tuổi bốn mươi bảy của Thẩm Kh/inh Chu trên giường b/ệnh.

Ảnh thẻ hai mươi ba tuổi của Thẩm Khương Vũ.

Cô bé răng nanh năm tám tuổi.

Ba khuôn mặt đặt cạnh nhau.

Không cần DNA, đứa ng/u cũng nhận ra đây là một nhà.

Tôi tắt điện thoại.

Cúi xuống nhìn người trên giường.

"Thẩm Kh/inh Chu."

"Con trai mày nói mày tích cóp cả đống lời xin lỗi."

"Vậy thì tỉnh dậy đi, tự mình nói đi chứ."

23.

Ngoài cửa phòng b/ệnh bỗng vang lên tiếng động mạnh.

Như có thứ gì đ/ập vào khung cửa.

Tôi quay đầu.

Thẩm Khương Vũ đứng ngoài hành lang.

Cậu ta giữ nguyên tư thế va vào khung cửa, người đơ ra như tượng đ/á.

"Bà... bà... sao bà lại..."

"Bà không được đến à?"

"Không phải..."

"Vậy lắp bắp làm gì?"

Cậu ta hít sâu.

"Bà... bà đang ăn bánh trong phòng b/ệnh của mẹ cháu?"

"Ừ."

"Bánh hoa táo?"

"Rốt cuộc cháu muốn nói gì?"

Cậu ta im lặng ba giây.

"Đó... là món mẹ cháu thích nhất."

Tôi giữ nguyên tay cầm miếng bánh giữa không trung.

Cúi xuống nhìn nửa miếng bánh hoa táo còn lại trong tay.

Rồi nhìn người trên giường.

"... Sao không nói sớm?"

"Bà cũng không hỏi."

Tôi nhét nửa miếng còn lại vào miệng.

"Giờ chia cho bả một nửa thì không kịp rồi, để lần sau vậy."

24.

Thẩm Khương Vũ nhìn tôi nhai bánh táo phồng má, mắt lại đỏ lên.

Tôi vội nuốt ực, cư/ớp lời:

"Cấm khóc."

Cậu ta gượng ép nước mắt chảy ngược vào trong.

Nhếch miệng thành một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.

"Bà ơi."

"Ừ."

"Hôm nay bà quên đeo răng giả rồi?"

Tôi gi/ật mình.

Vô thức li/ếm nướu răng, trống trơn.

Mẹ kiếp.

Để quên trên tủ đầu giường rồi.

Hai bà cháu chúng tôi, bốn con mắt, đồng loạt quay sang tủ đầu giường.

Bộ răng giả trắng muốt nhỏ nhắn đang nằm yên bên cạnh lọ kem tay của Thẩm Kh/inh Chu.

Dưới ánh nắng trưa, phản chiếu thứ ánh sáng hiền từ.

[Đoạn bình luận n/ổ tung:

[Hahahahahahahaha]

[Bà nội: Thảo nào hôm nay nói chuyện cứ hụt hơi]

[Nhân viên hạng sang: Không lẽ mối thân này nhất định phải nhận?]

[Thẩm Kh/inh Chu: Hôn mê nửa năm, tỉnh dậy phát hiện mẹ dùng răng giả hộ b/ệnh]]

Tôi bình tĩnh nhặt bộ răng giả lên.

Bình tĩnh bỏ vào túi.

Bình tĩnh đứng dậy.

"Cái này..."

"Bà về xe đeo."

"Cháu ở đây với mẹ đi."

Thẩm Khương Vũ: "..."

25.

Hôm sau từ b/ệnh viện về, con nuôi của nguyên chủ là Tô Minh Nhân tới.

Tôi đang ngồi uống trà sâm trong phòng khách, người giúp việc vào báo có cậu cháu tới.

Cậu cháu.

Nguyên chủ nhận đứa con nuôi này hai mươi năm, từ bé gọi đến lớn.

"Cho nó vào." Tôi đặt tách trà xuống.

Tô Minh Nhân bước vào cửa với nụ cười hiếu thảo mẫu mực đúng chuẩn "nhị thập tứ hiếu".

Đằng sau là một người trông như luật sư, veston chỉnh tề, xách cặp da.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Để tưởng nhớ tiền nhân, nữ giáo quan 'thánh mẫu' đã đổ bỏ toàn bộ thuốc chống sốc nhiệt của ký túc xá trong kỳ huấn luyện quân sự

Chương 9
Ngày đầu tiên tập quân sự, nhiệt độ tăng vọt lên 39 độ C. Huấn luyện viên phụ trách của chúng tôi là một tấm gương điển hình của kiểu "giáo dục chịu khổ". Nhân lúc kiểm tra đội ngũ, cô ta gom sạch tất cả kem chống nắng, thuốc giải cảm Hoắc Hương Chính Khí và nước bù điện giải của cả đại đội rồi ném thẳng vào thùng rác, đập nát không thương tiếc. "Chiến sĩ biên phòng ngày ngày đổ máu đổ mồ hôi dưới cái nắng như thiêu như đốt, sao các người lại có thể trốn trong vùng an toàn của kem chống nắng và nước đá để nuông chiều bản thân như vậy?" "Các người phải dùng cách phơi nắng nguyên thủy nhất để thấu cảm nỗi khổ bảo vệ đất nước của họ! Đây là cuộc viễn chinh của tinh thần!" Kiếp trước, tôi có tiền sử dị ứng tia cực tím nghiêm trọng và bệnh sốc nhiệt. Tôi xin phép được uống thuốc để nghỉ ngơi, nhưng cô ta lại cướp lấy thuốc cấp cứu của tôi rồi giẫm nát, mắng nhiếc tôi là đồ bùn nhão, ép tôi phải đứng nghiêm dưới ánh nắng gay gắt. Cuối cùng, vì sốc nhiệt nặng, tôi đã gục ngã và qua đời ngay trên sân tập. Vậy mà trước ống kính máy quay, cô ta lại tỏ vẻ đau lòng xót xa: "Sinh viên bây giờ đã quen ăn đồ rác công nghiệp, toàn là những bông hoa trong nhà kính, đến chút khổ này cũng không chịu nổi!" Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày đầu tiên của khóa tập quân sự.
Sảng Văn
Hiện đại
0