Tôi là con nuôi của lão đại xã hội đen.
Con trai đ/ộc nhất của lão đại và tôi âm thầm yêu nhau suốt năm năm.
Cho đến khi hắn đưa nhân tình về nhà, bị tôi bắt gặp.
Tạ Thiên Lãng cười ngây thơ mà tà/n nh/ẫn: "Anh à, thêm một người yêu em, anh không vui sao?"
Tôi nhìn hắn một lúc lâu, bỗng bật cười.
"Vui, tất nhiên là vui."
Tôi tháo nhẫn, tùy ý ném cho tiểu minh tinh đang ngồi trong lòng hắn.
"Chỉ cần thiếu gia vui, anh cũng vui."
Hắn tưởng tôi chấp nhận mối qu/an h/ệ ba người kỳ quặc.
Thậm chí hớn hở chạy lại, hôn lên khóe môi tôi.
Nhưng sau này, tôi đưa về đứa con trưởng lưu lạc bên ngoài của lão đại.
Chàng thanh niên u ám đó ngoan ngoãn đứng sau lưng tôi.
Tạ Thiên Lãng túm ch/ặt ống tay áo tôi, toàn thân r/un r/ẩy, mắt đỏ ngầu:
"Anh... anh không cần em nữa sao? Anh từng nói em là em trai duy nhất của anh mà!"
Tôi dịu dàng vỗ nhẹ lên gương mặt tái nhợt của hắn:
"Đồ ngốc, run cái gì?"
"Anh chỉ muốn tìm thêm người yêu em thôi."
1
Đám thủ hạ và đối thủ hỗn chiến giữa phố Trung Hoàn.
Xe đ/âm xe, người thương người, m/áu đổ sú/ng giương.
Xe truyền hình trực tiếp đến còn nhanh hơn xe c/ứu thương.
Tôi dẫn người đến đồn cảnh sát giải quyết hậu sự.
Thủ tục bảo lãnh, chuỗi chứng cứ và bản thông cáo công khai càng lúc càng rối rắm.
Vật lộn đến gần sáng mới xong, hậu quả còn phải từ từ xử lý.
Tôi mở cửa nhà với hơi lạnh ẩm ướt bám đầy người.
Trong phòng vọng ra những tiếng động kỳ lạ.
Trong bóng tối, tôi thuần thục mở ngăn bí mật tủ giày.
Rút khẩu Glock, bật khóa an toàn.
Dưới ánh neon vụn vỡ ngoài cửa sổ, tôi nhìn rõ hai bóng người quấn quýt trên ghế sofa.
Người trên cao, là dáng hình tôi thuộc như in trong xươ/ng cốt.
Người bên dưới đang bị hắn đ/è xuống, hôn không rời.
Tôi đứng im trong bóng tối, như bức tượng điêu khắc.
Tôi b/án mạng cho gia tộc Tạ, không phải để xem cảnh này.
Không phải.
Người bị hôn mở mắt mơ màng, dưới ánh sáng, nhìn thấy khuôn mặt vô cảm của tôi.
Và nòng sú/ng đen ngòm kia.
Hắn thét lên một tiếng ngắn ngủi, co rúm vào lòng Tạ Thiên Lãng.
Tạ Thiên Lãng nhíu mày khó chịu.
"La cái gì..."
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt vượt qua nòng sú/ng lạnh lẽo, dừng lại trên mặt tôi.
Hắn ngừng một chút, khóe miệng nhếch lên nụ cười đầy hứng thú.
"Anh à, chơi lớn thế? Cầm sú/ng bắt gian à?"
Vừa dỗ dành cậu bé đang run trong lòng, hắn vừa giơ tay chỉ lên trán mình.
"Nào, b/ắn vào đây đi."
Tôi hạ thấp nòng sú/ng, kim loại lạnh lẽo áp vào trán hắn.
Tạ Thiên Lãng không né tránh.
Trái lại, hắn hơi ngửa đầu, ánh mắt như con rắn đ/ộc dính nhớp quấn lấy mặt tôi.
Rồi hắn thè lưỡi, chậm rãi li /ếm một vòng quanh nòng sú/ng đen lạnh.
Vệt ướt nóng hổi loang ra trên kim loại cứng rắn.
Thần sắc hắn lộ rõ vẻ phấn khích.
"Sao, anh gh/en à?"
Tôi và hắn nhìn nhau hồi lâu.
Lắc đầu, cất sú/ng, khóa an toàn, bỏ vào túi.
Tôi không có tư cách gh/en.
Giữa tôi và Tạ Thiên Lãng, nói đẹp là tình cảm ngầm.
Nói khó nghe, là thái tử và thư đồng.
Hắn nói yêu tôi, tôi coi như trò đùa, nghe xong là thôi.
Thấy tôi không tiếp chiêu, vẻ phấn khích trên mặt Tạ Thiên Lãng rõ ràng tắt lịm.
Hắn túm lấy người bên dưới, th/ô b/ạo kéo ra cho tôi xem.
"Giới thiệu nhé, bạn trai em, Văn Văn."
Tôi gật đầu, lịch sự như giao dịch đối tác: "Chào Văn Văn."
"Thẩm Văn Hi, anh chỉ có phản ứng này thôi sao?!"
Tạ Thiên Lãng đột nhiên cao giọng, ánh mắt âm trầm.
"Anh nên có phản ứng gì?"
"Anh nên cười!"
Tạ Thiên Lãng đột nhiên tự mình bật cười trước, ngây thơ mà tà/n nh/ẫn.
"Anh à, thêm một người yêu em, anh không vui sao?"
Tôi nhìn cậu bé tên Văn Văn.
Da trắng nõn, ánh mắt co rúm, giống hệt tôi ngày mới được nhận vào nhà họ Tạ.
Tôi cũng cười.
"Vui."
"Tất nhiên là vui."
Tôi thong thả xoay chiếc nhẫn trên tay.
Đeo năm năm, giờ đã khó tháo ra.
Khi dứt khoát gi/ật ra, da bị trầy xước, dính chút m/áu thịt.
Tôi tùy ý ném đi.
Chiếc nhẫn rơi trúng cổ áo rộng của cậu ta, khiến hắn rùng mình.
Cậu ta luống cuống định lấy ra.
Tạ Thiên Lãng như đang xem xiếc, bật cười khành khạch.
"Giữ đi, anh trai em thưởng cho cậu đấy."
Tôi cũng cười: "Chỉ cần thiếu gia vui, anh cũng vui."
Lông mày Tạ Thiên Lãng đột nhiên nhíu ch/ặt.
"Em đã nói rồi, đừng gọi em là thiếu gia!"
Hắn buông Văn Văn, đi chân trần đến.
Hắn nắm bàn tay lạnh giá của tôi, áp vào má mình.
"Đừng gọi em là thiếu gia, được không?"
Tôi tiếp tục cười: "Được."
Thần sắc Tạ Thiên Lãng giãn ra.
"Anh à, có muốn cùng không?"
Hắn chỉ cậu bé vẫn đang r/un r/ẩy, như đang chia sẻ đồ chơi với tôi:
"Văn Văn biết chiều người lắm."
"Chúng ta có thể ba người cùng..."
Bụng dậy sóng.
Tôi xoa đầu hắn.
"Anh bận cả đêm, hơi mệt."
"Thiên Lãng, em chơi từ từ nhé. Ngoan."
Tạ Thiên Lãng lưu luyến buông tay tôi.
Tôi bước vào phòng ngủ, đóng cửa lại.
Nh/ốt hết những ti/ếng r/ên rỉ và đùa cợt đang vang lên trở lại sau cánh cửa.
Tạ Thiên Lãng chưa bao giờ hiểu được lời tôi nói.
Như hắn không biết, câu "làm gì cũng được" của tôi
cũng bao gồm cả việc thay thế hắn.
2
Sáng hôm sau ra khỏi nhà, Tạ Thiên Lãng đã biến mất không dấu vết.
Rốt cuộc là thiếu gia gia tộc Tạ, đã có cả đám người xếp hàng chiều chuộng.
Chúng tôi không sống cùng.
Nhưng không ngăn được hắn đưa người đến trước mặt tôi.
Tôi gọi điện cho quản gia khu nhà.
Trả phí xử lý rác cao ngất, vứt bộ sofa nhập khẩu thủ công từ Ý.
Cùng tấm thảm, cuốn trọn đi vứt.
Đồ bẩn, tôi không thể nhìn.
Khi đến lầu hai quán trà b/án sơn, sảnh VIP đã được dọn dẹp.
Tay chân áo đen trước cửa lắc đầu, ám chỉ người bên trong tâm trạng không tốt.
Tôi đẩy cửa, Tạ Tam Gia quả nhiên mặt xanh như chàm.
"Vì một diễn viên mới quen mà dám động sú/ng giữa phố Trung Hoàn?"
"Văn Hi, đây là cái thứ em trai hay ho mà cậu nuông chiều!"
Ông ta ném tách trà xuống chân tôi.
Nước trà nóng b/ắn vào ống quần, hơi rát.
"Xin Tam Gia bớt gi/ận."
"Thiên Lãng còn trẻ, trọng tình nghĩa, khó tránh khỏi hơi bồng bột."
"Chuyện đêm qua hơi rắc rối, bên O Ký bám rất ch/ặt, mấy đường phố cũng bị quét sạch."