**"Nhưng Tam Gia yên tâm, mọi thứ đang được xử lý đúng quy trình, tôi đang đàm phán."**
**"Trọng tình nghĩa?"**
Tạ Tam Gia cười lạnh.
**"Theo ta, hắn bị nuông chiều thành đồ bỏ đi rồi!"**
**"Cũng may tính cậu tốt, mới chịu được cái thói đi/ên cuồ/ng của hắn."**
Lão nhân thở dài, vẫy tay cho vệ sĩ sau bình phong lui xuống.
Tạ Tam Gia nhìn tôi, giọng bỗng dịu lại, pha chút dò xét:
**"Văn Hi à, cậu định bảo bọc hắn như vậy đến bao giờ? Làm bảo mẫu cả đời sao?"**
Tôi mỉm cười, rót thêm trà cho ông.
**"Tôi là anh hắn mà. Tôi không bảo vệ hắn, thì ai sẽ làm?"**
Tạ Tam Gia trầm mặc hồi lâu.
Ông rút từ ngăn kéo một phong bì giấy kraft niêm phong, đẩy về phía tôi.
**"Cậu làm rất tốt. Nhưng người chấp chưởng Tạ gia không thể là đứa trẻ chưa cai sữa."**
**"Phải cho hắn chút khủng hoảng, hoặc là..."**
Giọng ông chìm xuống, câu nói dở dang.
Đầu ngón tay tôi khựng lại.
Trong khoảnh khắc, trái tim đ/ập nhẹ nhàng một cách kỳ quái.
Tôi tháo dây buộc, rút tấm ảnh bên trong.
Tấm hình chụp tại một sới quyền ngầm ở Thành Trại Cửu Long.
Trên võ đài, một thanh niên đầy m/áu me đang nhìn ống kính như mãnh thú sắp ch*t.
Ánh mắt ấy toát lên sự tà/n nh/ẫn của kẻ cầu sinh trong đường cùng.
Quả nhiên là hắn.
Năm năm biệt tích, hắn vẫn trở về.
**"Tam Gia yên tâm."**
**"Tôi sẽ đưa người về."**
### 3
Hồi chuông võ đài vang lên, cả sới sục sôi.
Thanh niên mặt đầy m/áu bị ném vào góc như bao tải rá/ch.
Nhưng hắn thắng.
Mười lăm phút sau, thanh niên đã tắm rửa sạch sẽ bị lôi vào phòng nghỉ VIP.
**"Văn Thiếu, đây là 'Con Chó Điên Lạc'."**
Chủ sới quyền nịnh nọt mời th/uốc.
**"Đồ vô lại không biết quy củ, cần tôi dạy dỗ hộ không?"**
Tôi không nhận th/uốc, bước thẳng tới, kéo chiếc găng tay y tế màu đen lên cổ tay.
Bật ra tiếng "bụp" giòn tan.
Chàng thanh niên trước mặt cảnh giác nhìn tôi.
**"Mở miệng."**
Hắn không nhúc nhích, hàm răng cắn ch/ặt, cơ bắp cuồn cuộn.
Tôi không quan tâm, nắm cằm hắn ngẩng lên, ngón tay không hề do dự luồn vào kẽ môi.
Hai người giằng co hồi lâu, cuối cùng hắn chịu mở hàm.
Tôi đưa ngón tay vào khoang miệng nóng ẩm của hắn.
Cảm giác nhớt nhát ấm áp khiến tôi hơi nhíu mày, nhưng kìm được.
Như một kẻ m/ua hàng khó tính đang kiểm tra một con thú vừa trưởng thành ngoài chợ.
Đầu ngón tay lướt qua hàm răng nanh sắc nhọn.
Hơi thở thanh niên đột nhiên gấp gáp, đỏ mắt.
Lưỡi hắn r/un r/ẩy vô thức, tránh né đầu ngón tay tôi.
**"Mất hai cái."**
Tôi sờ thấy khoảng trống ở vị trí răng hàm, thở dài.
Một chiếc vừa bị đ/á/nh rơi trong trận đấu, m/áu còn rỉ ra.
Chiếc còn lại là tôi đã sai người nhổ từ năm năm trước.
Đúng là cùng một người, không thể nhầm lẫn.
**"Chất lượng không tốt."**
Tôi rút tay ra, chùi nước dãi vào áo ba lỗ của hắn.
Sau đó tháo găng tay y tế, ném vào thùng rác.
**"Đi thôi, Trần Lạc."**
Thanh niên trừng mắt nhìn tôi, ánh mắt như muốn phun lửa.
**"Đi đâu?"**
**"Đi hàn răng."**
Tôi quay lưng bước đi, không thèm xem hắn có theo không.
**"Đại thiếu gia Tạ gia không thể là con chó hoang sứt răng."**
### 4
Phòng khám nha khoa tư nhân cao cấp trên sườn núi.
Người đàn ông mặc áo blouse trắng tháo khẩu trang, lộ ra nụ cười ôn nhu.
**"Văn Hi, lâu không gặp."**
Đây là bạn cấp ba của tôi, Lương Gia Minh.
Một trong những người ưu tú nhất khóa Y Đại Học Hồng Kông năm đó.
Tôi ngồi trên sofa lật tạp chí, chỉ vào Trần Lạc đang ngồi bồn chồn trên ghế điều trị.
**"Gia Minh, phiền cậu xử lý răng cho cậu ta."**
Lương Gia Minh nhìn Trần Lạc đầy cảnh giác, thở dài.
Vừa khám răng cho hắn, anh vừa trò chuyện với tôi.
**"Lại là chuyện Tạ gia?"**
**"Ừ."**
**"Bao nhiêu năm rồi, chưa trả hơn ân tình sao?"**
**"Sắp xong rồi."**
Lương Gia Minh khẽ thở dài.
**"Văn Hi, tôi vẫn giữ nguyên quan điểm."**
**"Tôi có thể đi bất cứ lúc nào - Anh, Canada, Úc... đâu cũng được."**
**"Chỉ cần cậu lên tiếng."**
Trần Lạc trên ghế điều trị đột nhiên động đậy.
Ánh mắt hắn đóng đinh vào người Lương Gia Minh.
Tràn ngập tính công kích khó hiểu.
**"Để sau đi."**
Tôi lật sang trang khác.
Lương Gia Minh thở dài, chuyển đề tài.
Ba tiếng sau.
Trần Lạc đeo tạm mão răng rời khỏi phòng khám.
Ngay cả vết xước trên người cũng được y tá băng bó gọn gàng.
Chỉ có điều khí chất hoang dã chẳng những không giảm, còn tăng thêm.
Tôi lại dẫn hắn tới một tiệm may vest thủ công ở Trung Hoàn.
Ông thợ cả dùng thước dây đo đạc khắp người hắn.
Trần Lạc cứng đờ như khúc gỗ, để mặc người ta sửa sang.
Hắn không nói một lời suốt quá trình.
Khi bước ra khỏi cửa hàng, đèn đường đã lên.
Trần Lạc im lặng bỗng dừng chân.
Giọng điệu hung hăng, mang vẻ thẳng thừng hoang dã đầy th/ù địch:
**"Hắn đã đ** cậu chưa?"**
### 5
Tôi quay lại: **"Ai?"**
Có lẽ th/uốc tê chưa hết tác dụng, hắn nói hơi ngọng: **"Thằng bác sĩ nha khoa đó."**
Tôi giơ tay, dùng cuốn mẫu vest cuộn tròn vỗ vào má hắn còn sưng.
**"Sao, muốn học theo?"**
**"Với thân phận hiện tại, cậu chưa đủ tư cách hỏi chuyện này."**
Trần Lạc cười lạnh: **"Ai mới đủ? Tạ Thiên Lãng?"**
Tôi mở cửa xe, mỉm cười.
**"Không, là Đại thiếu gia Tạ gia."**
Trên đường về không ai nói câu nào.
Hồng Kông đổ mưa, ánh đèn neon ngoài cửa sổ chập chờn.
Y hệt đêm mưa như trút nước năm năm trước.
Lúc đó tôi vừa nhận Tạ Tam Gia làm nghĩa phụ.
Cũng năm đó, Trần Lạc tìm đến.
Hôm ấy bão đổ bộ, hắn quỳ trước cổng sắt chạm hoa nhà họ Tạ.
Như con chó mất nhà.
Hồi đó hắn g/ầy gò hơn bây giờ nhiều, gào thét muốn gặp Tạ Tam Gia.
Vì Trần Phụng Hà ch*t trong sò/ng b/ạc.
Đó là nguyên phối trước khi Tạ Tam Gia phất lên, cũng là mẹ đẻ của Trần Lạc.
Bà ta ch*t không thể diện, đến chiếc qu/an t/ài mỏng cũng không m/ua nổi.
Trần Lạc đến v/ay tiền ch/ôn mẹ.
Tôi đứng sau cửa kính tầng hai, nhìn xuống thiếu niên trong màn mưa.
Tạ Thiên Lãng xô cửa bước vào, hơi rư/ợu nồng nặc.
Hắn ôm tôi từ phía sau đòi hôn.
Tôi che mắt hắn, ấn người hắn vào tấm kính.
Tạ Thiên Lãng nhắm mắt đắm chìm.