Kẻ Điên Săn Mồi Phần IV

Chương 2

14/03/2026 16:41

Lão Trình: - Anh tiếp xúc với nó như thế nào? Theo hồ sơ ghi lại, triệu chứng của anh bắt đầu từ một năm trước. Một năm trước đã xảy ra chuyện gì vậy?

Tiểu Dũng: - Mùa xuân năm ngoái, tôi cùng vài người bạn đến đảo Tomogashima du lịch khám phá. Ông có biết đảo này không?

Lão Trình: - Không rõ lắm, hình như ở Nhật Bản?

Tiểu Dũng: - Đúng vậy. Trên đảo có rất nhiều lô cốt và địa đạo do người Nhật xây dựng từ thời Thế chiến thứ hai, dĩ nhiên giờ đã bỏ hoang. Chúng tôi đến đó chính là để khám phá những thứ này.

Lão Trình: - Sau đó thì sao?

Tiểu Dũng: - Lúc lên đảo đã xế chiều. Chúng tôi phân công dựng trại, người thì cắm lều, người thì sơ chế đồ ăn. Tôi phụ trách nhặt củi khô để nhóm lửa.

Lão Trình: - Anh đã gặp phải thứ gì đó à?

Tiểu Dũng: - Vâng. Khi tôi đang một mình đi vào khu rừng hoang nhặt củi, đột nhiên nghe thấy tiếng động lạ phát ra từ sâu trong rừng.

Lão Trình: - Anh đã nhìn thấy gì?

Tiểu Dũng: - Tôi thấy hai nhà sư Nhật Bản. Thật ra tôi không chắc họ có phải sư không, chỉ là trông giống sư thôi. Họ cạo trọc đầu, mặc áo tràng màu xám, rất giống các nhà sư.

Lão Trình: - Chỉ có hai nhà sư thôi sao?

Tiểu Dũng: - Hai vị sư đó dắt theo một con dê đen tuyền băng qua rừng cây. Lúc đó tôi cảm thấy cảnh tượng này vừa kỳ quái vừa kí/ch th/ích nên đã lén đi theo.

Lão Trình: - Lúc đó anh chỉ có một mình? Hơi nguy hiểm đấy chứ?

Tiểu Dũng: - Giờ nghĩ lại đúng là tò mò hại ch*t người.

Lão Trình: - Sau khi theo họ thì sao?

Tiểu Dũng: - Trời tối quá, khu rừng lại rậm rạp. Khi tôi chui qua được thì đã không thấy bóng dáng họ đâu nữa. Họ như thể biến mất không dấu vết. Nhưng ở cuối khu rừng có một cửa vào địa đạo, chắc là đường hầm phòng không do lính Nhật đào từ xưa.

Lão Trình: - Anh đã vào đó?

Tiểu Dũng: - Chắc chắn hai nhà sư đã dắt con dê vào địa đạo, nếu không sao có thể biến mất được. Thế là tôi cũng chui vào.

Lão Trình: - Sau khi vào bên trong thì chuyện gì đã xảy ra?

Tiểu Dũng: - Tôi cứ thế đi mãi trong địa đạo, không biết đã đi bao lâu cho đến khi xung quanh tối đen như mực. Lúc đó tôi không mang theo đèn pin, điện thoại cũng hết pin nên định quay ra gọi bạn bè đến.

Lão Trình: - Anh quá liều lĩnh rồi. Những đường hầm cũ kỹ như thế này có thể sập bất cứ lúc nào.

Tiểu Dũng: - Lúc đó tôi không nghĩ nhiều như vậy. Nhưng khi tôi định quay ra thì phát hiện con dê đen đang đứng ngay sau lưng, nó lao đầu húc thẳng vào người tôi.

Lão Trình: - Đó là con dê mà hai nhà sư dắt theo à?

Tiểu Dũng: - Đúng vậy, toàn thân đen nhánh, mắt phát ra ánh vàng. Tôi bị nó húc ngã vào sâu trong địa đạo.

Lão Trình: - Ừm, hồ sơ ghi lại anh đã mất tích cả đêm trên đảo Tomogashima. Sáng hôm sau, bạn bè và cảnh sát địa phương tìm thấy anh trong một đường hầm bỏ hoang. Lúc đó toàn thân anh đầy thương tích, ý thức không rõ ràng. Vừa đưa anh ra khỏi cửa hầm, anh đã tấn công những người xung quanh một cách dữ dội. Vậy cả đêm đó trong địa đạo, anh đã trải qua chuyện gì?

Tiểu Dũng: - Tôi bị con dê húc cho mất phương hướng. Tôi nghi ngờ lúc đó mình đã bị thương, mắt cá chân đ/au buốt nhưng không nhìn thấy gì. Tôi mò mẫm trong địa đạo một lúc lâu rồi vô tình ngã xuống, bất tỉnh.

Lão Trình: - Chỉ bất tỉnh suốt cả đêm thôi sao?

Tiểu Dũng: - Không phải cả đêm. Khi tỉnh dậy, tôi phát hiện mình đang ngồi trong một căn phòng tối om như xà lim. Bên trong rất ẩm ướt, bốc mùi ẩm mốc lẫn m/áu tanh. Sàn nhà ướt nhẹp, góc tường có vũng chất lỏng màu đen đỏ, tôi đoán là m/áu.

Lão Trình: - Phòng trống không à?

Tiểu Dũng: - Không. Trước mặt tôi có một chiếc bàn lớn, trên bàn đặt một ngọn đèn khí. Đối diện chính là nó đang ngồi đó.

Lão Trình: - Con quái vật đầu dê mà anh nói?

Tiểu Dũng: - Đúng vậy. Nó bảo tôi phải đ/á/nh cược với nó, tiền cược chính là mạng sống của tôi. Cả đời tôi không thoát khỏi nó, cho đến khi trở thành một phần cơ thể nó.

Lão Trình: - Nó nói tiếng Hoa à?

Tiểu Dũng: - Nó không hề nói. Âm thanh duy nhất nó phát ra là tiếng thở gấp thô ráp.

Lão Trình: - Vậy làm sao anh biết nó nói gì?

Tiểu Dũng: - Tôi cũng không rõ. Kiểu như thần giao cách cảm ấy. Tôi tự nhiên hiểu được ý của nó dù nó chẳng thốt lời nào.

Lão Trình: - Được rồi, anh tiếp tục đi.

Tiểu Dũng: - Sau đó nó hỏi tôi: "Ngày mai trời có mưa không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bố của nó là… một con búp bê cảm ứng.

Chương 13
Tôi là nam phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Vì ghen ghét thụ chính, ngày nào tôi cũng lấy kim chọc vào con búp bê vu thuật có liên kết cảm giác với anh. Sau khi công chính biết chuyện, liền điên cuồng trả thù tôi. Kết cục cuối cùng của tôi là nhà tan cửa nát, chết thảm. Sau khi thức tỉnh ký ức, tôi lập tức cung phụng con búp bê vu thuật ấy như tổ tông. Trước kia tôi dùng kim chọc. Giờ thì mỗi ngày mát-xa toàn thân cho nó. Trước kia tôi từng đốt lửa thiêu nó. Giờ mỗi ngày đều cho nó tắm nắng, tắm nước ấm. Nghe nói thụ chính dạ dày yếu cần bồi bổ, tôi còn ngày nào cũng sắc thuốc tráng dương cho con búp bê uống. Cho đến một ngày. Sau khi tôi lại bỏ vào nước một liều thuốc tráng dương đủ để chết người. Thụ chính trực tiếp ép tôi vào góc tường, nghiến răng nói: “Tôi thấy… tôi không cần thuốc tráng dương cũng có thể làm cậu không xuống giường nổi.” “Cậu nghĩ sao?”
277
9 Bùn Trong Tay Chương 12.2

Mới cập nhật

Xem thêm