Kẻ Điên Săn Mồi Phần IV

Chương 6

14/03/2026 17:04

- Lão Trình: Đúng kiểu bẫy tình.

- Lệ Na: Với mấy ông chủ nhỏ đã có gia đình, bọn họ chủ yếu tống tiền, đòi mười mấy hai mươi triệu là chuyện thường. Nếu ở nhà mấy ông chủ này, bọn họ còn lục lọi hết đồ đạc giá trị trong nhà.

- Lão Trình: Vừa tống tiền vừa đột nhập tr/ộm cư/ớp, bọn này thật quá ngang ngược. Cô đã giúp chúng bao nhiêu vụ, hay nói đúng hơn là cô buộc phải giúp chúng mấy lần?

- Lệ Na: Bọn họ nói, mỗi vụ tôi giúp cư/ớp sẽ được trừ năm triệu n/ợ.

- Lão Trình: Cô n/ợ chúng bao nhiêu?

- Lệ Na: Hai mươi triệu, cộng lãi giờ chẳng đếm xuể. Tôi sẽ bị chúng kh/ống ch/ế cả đời, thật sự cảm thấy sắp phát đi/ên rồi.

- Lão Trình: Mấy người chưa từng thất bại sao?

- Lệ Na: Hầu như không. Như lần đầu, chúng tôi cư/ớp ông chủ tiệm thủy sản gần nhà, tôi vẫn nhớ tên tiệm là Tuấn Kiệt Thủy Sản.

- Lão Trình: Tiệm thủy sản lớn lắm à?

- Lệ Na: Không, chỉ là sạp nhỏ trong một thị trấn hẻo lánh.

- Lão Trình: Vậy cư/ớp được mấy đồng?

- Lệ Na: Bác sĩ, tôi nói rồi, mục tiêu đều được chúng lựa kỹ. Ông chủ đó có qu/an h/ệ với đội đ/á/nh cá xa bờ, buôn lậu xe máy nhập khẩu và ki/ếm bộn tiền.

- Lão Trình: Hóa ra vậy.

- Lệ Na: Ông chủ Tuấn Kiệt rất háo sắc, tôi giả khách m/ua hải sản vài lần là dụ được hắn.

- Lão Trình: Ừ, cô xinh lại trẻ, mấy gã trung niên dễ mắc bẫy lắm.

- Lệ Na: Chẳng mấy chốc, hắn lợi dụng lúc vợ về ngoại rủ tôi đến nhà.

- Lão Trình: Hòa Phong chúng ra tay?

- Lệ Na: Vâng, khi tôi vừa tắm xong, Hòa Phong và đồng bọn đ/ập cửa xông vào. Chúng lục soát nhà ông chủ Tuấn Kiệt, tống thêm chín triệu.

- Lão Trình: Ông chủ đó không báo cảnh sát à?

- Lệ Na: Hắn không dám. Lúc Hòa Phong xông vào, tôi ôm chầm hắn, bọn chúng chụp hình. Thật kinh t/ởm, tôi cảm thấy mình bẩn thỉu vô cùng.

- Lão Trình: Cô cũng là nạn nhân bị ép buộc. Vậy vụ báo cảnh sát giả là sao? Tại sao cô làm thế?

- Lệ Na: Sau này Hòa Phong càng tham lam, nhắm vào một tiệm vàng.

- Lão Trình: Chúng định cư/ớp tiệm vàng? Theo tôi biết, vàng giờ đều có hồ sơ đăng ký, chúng dám à?

- Lệ Na: Mục tiêu không phải trang sức trong tủ, mà là vàng thu hồi. Bác sĩ biết vàng thu hồi chứ?

- Lão Trình: Biết chứ, vàng cũ thu m/ua từ dân rồi nung nấu, cân lại.

- Lệ Na: Đúng vậy, số vàng này không đăng ký. Nhiều chủ tiệm còn ăn chênh lệch, không ghi sổ.

- Lão Trình: Tính toán kỹ thật.

- Lệ Na: Vàng thu hồi không đủ độ tinh khiết, nên các tiệm thường gom lại gửi lò luyện hoặc sở giao dịch. Hòa Phong nghe tin chủ tiệm Phú Quý Lai đang giấu một mẻ vàng thu hồi m/ua giá rẻ.

- Lão Trình: Chúng lại bắt cô dụ ông chủ tiệm vàng này?

- Lệ Na: Vâng, số vàng để trong két nhà hắn, nên tôi phải vào đó.

- Lão Trình: Thành công chứ?

- Lệ Na: Tất nhiên, mấy ông chủ toàn đồ háo sắc. Đàn ông chẳng có đứa nào ra gì cả, xin lỗi bác sĩ, tôi không ám chỉ ngài.

- Lão Trình: Không sao. Nhưng chuyện này hình như không liên quan đến vụ báo cảnh sát giả?

- Lệ Na: Đúng lúc tôi mở cửa cho Hòa Phong vào nhà chủ tiệm Phú Quý Lai thì xảy ra chuyện.

- Lão Trình: Chuyện gì?

- Lệ Na: Lúc đó mới vào đông, trời tối sớm, chúng tôi thấy đèn cảnh sát nhấp nháy dưới lầu.

- Lão Trình: Cảnh sát tới?

- Lệ Na: Vâng, chủ tiệm Phú Quý Lai nói cảnh sát tới lấy hồ sơ đăng ký.

- Lão Trình: Thế các cô tính sao?

- Lệ Na: Lúc đó Hòa Phong đã lấy được hai ký vàng thu hồi.

- Lão Trình: Cả trăm triệu đấy, đúng là phi vụ lớn, đáng để lũ vo/ng mạng liều mạng. Nhưng cảnh sát tới rồi, Hòa Phong khó thoát lắm.

- Lệ Na: Hòa Phong nghĩ ra kế thoát thân. Chúng đ/á/nh ngất chủ tiệm, bắt tôi xuống chặn cảnh sát, dụ đi nơi khác để chúng tẩu thoát.

- Lão Trình: Cô làm thế nào?

- Lệ Na: Tôi đành nghe lời. Tôi xông xuống lầu, nói dối cảnh sát rằng bạn trai t/ự t* trong nhà, dẫn họ lên tầng thượng.

- Lão Trình: Lời nói dối hơi quá đấy.

- Lệ Na: Không còn cách nào khác, lúc đó không kịp nghĩ nhiều.

- Lão Trình: Hòa Phong thoát được không?

- Lệ Na: Vâng, chúng chạy thoát, còn tôi bị bắt vì báo cảnh sát giả. Bác sĩ biết không, lúc đó tôi vừa hoảng vừa sợ, suýt nữa thì gục ngã.

- Lão Trình: Cô nên khai thật với cảnh sát, tin tưởng họ sẽ bảo vệ cô.

- Lệ Na: Vâng, lúc đó tôi đã nghĩ vậy. Tôi không chịu nổi áp lực nữa, nên trong phòng thẩm vấn, tôi quyết định tố giác tội á/c của Hòa Phong, thành khẩn khai báo.

- Lão Trình: Phải thế chứ, sớm nên làm vậy rồi!

- Lệ Na: Nhưng bác sĩ ơi, người bước vào không phải cảnh sát.

- Lão Trình: Là ai?

- Lệ Na: Một gã đàn ông lùn b/éo, trên má phải có vết s/ẹo dài từ khóe miệng đến tai.

- Lão Trình: Là Cóc? Tên trùm xã hội đen đó?

- Lệ Na: Tôi chưa gặp Cóc bao giờ, nhưng chắc là hắn.

- Lão Trình: Sao hắn vào phòng thẩm vấn được?

- Lệ Na: Tôi không biết, nhưng nghe đồn Cóc có qu/an h/ệ mật thiết với giới chức, hắn đủ khả năng làm chuyện đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bố của nó là… một con búp bê cảm ứng.

Chương 13
Tôi là nam phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Vì ghen ghét thụ chính, ngày nào tôi cũng lấy kim chọc vào con búp bê vu thuật có liên kết cảm giác với anh. Sau khi công chính biết chuyện, liền điên cuồng trả thù tôi. Kết cục cuối cùng của tôi là nhà tan cửa nát, chết thảm. Sau khi thức tỉnh ký ức, tôi lập tức cung phụng con búp bê vu thuật ấy như tổ tông. Trước kia tôi dùng kim chọc. Giờ thì mỗi ngày mát-xa toàn thân cho nó. Trước kia tôi từng đốt lửa thiêu nó. Giờ mỗi ngày đều cho nó tắm nắng, tắm nước ấm. Nghe nói thụ chính dạ dày yếu cần bồi bổ, tôi còn ngày nào cũng sắc thuốc tráng dương cho con búp bê uống. Cho đến một ngày. Sau khi tôi lại bỏ vào nước một liều thuốc tráng dương đủ để chết người. Thụ chính trực tiếp ép tôi vào góc tường, nghiến răng nói: “Tôi thấy… tôi không cần thuốc tráng dương cũng có thể làm cậu không xuống giường nổi.” “Cậu nghĩ sao?”
277
9 Bùn Trong Tay Chương 12.2

Mới cập nhật

Xem thêm