Đồng tử tôi giãn nở đột ngột, lúc này mới gi/ật mình nhận ra không hiểu sao bụng dưới của Bùi Sanh đã áp sát vào mặt tôi.

"Anh ơi, như thế này có... không ổn lắm nhỉ?"

Bùi Sanh đỏ bừng mặt, trông như cô gái mới lớn bị làm nh/ục, ngượng ngùng kéo vạt áo.

"Cút ra!"

"Vậy tối nay anh đừng ngủ chung giường với em."

"Anh ơi, tay em đ/au quá."

"Đều tại anh, tay em đ/á/nh đỏ cả rồi, anh thổi cho em đi."

Bùi Sanh cười ngượng nghịu, gượng gạo chuyển chủ đề.

20

Bùi Sanh tối nay đặc biệt hăng hái, nửa tiếng ngắn ngủi đổi không biết bao nhiêu tư thế.

Chiếc giường nhỏ ọp ẹp rung lắc theo từng chuyển động của hắn.

Khi tôi lần thứ n cố kéo tấm chăn bị Bùi Sanh cuốn mất, một thân hình nóng bỏng áp sát vào lưng tôi.

Hơi thở hừng hực phả vào cổ khiến toàn thân tôi nổi da gà.

Nóng quá!

Bùi Sanh đâu chừng bị sốt rồi?

Ý nghĩ duy nhất lóe lên trong đầu tôi.

"Sanh à, sao thế? Lại khó chịu chỗ nào à?"

Tôi cố ngồi dậy nhưng eo đã bị đôi tay rắn chắc vòng ch/ặt.

Đầu Bùi Sanh đ/è nặng lên vai tôi.

Tiếng thở gấp nén lại vang bên tai như được khuếch đại gấp bội.

"Anh ơi, em chóng mặt quá."

"Người cũng nóng bừng... ch*t mất..."

"Anh giúp em đi... anh yêu em được không..."

Giọng Bùi Sanh mê hoặc đến lạ, cơ thể tôi phản ứng theo bản năng.

Tôi thật đê tiện, đáng x/ấu hổ.

Đúng lúc Bùi Sanh ốm mà lại nảy sinh ý nghĩ tội lỗi với em ấy.

Em ấy ngây thơ đến tội nghiệp, chỉ xem tôi là người anh tốt nhất.

Tôi muốn che giấu sự thay đổi trên cơ thể, nhưng Bùi Sanh ở quá gần, da thịt chạm nhau, bất cứ thay đổi nhỏ nào cũng không qua mắt em ấy.

"Anh cũng thích em mà."

"Anh thích em."

Giọng Bùi Sanh đột nhiên trở nên đi/ên cuồ/ng.

Hắn lật tôi nằm ngửa ra.

Mũi cao nhẹ nhàng cọ vào mặt tôi.

Bàn tay di chuyển xuống dưới...

"Anh ơi, em động dục rồi, anh đã mang em về thì phải chịu trách nhiệm."

Câu nói của Bùi Sanh khiến đầu tôi nhức như búa bổ.

"Động dục là gì? Chịu trách nhiệm thế nào?"

Đôi mắt Bùi Sanh ngập tràn d/ục v/ọng nhưng vẫn gắng giải thích:

"Anh à, m/a q/uỷ sống dựa vào... chủ nhân, giao phối với chủ là bản năng ghi trong gen."

"Anh là chủ nhân, cũng là vợ em, đương nhiên chúng ta phải làm chuyện ấy."

Nói đến đây, biểu cảm Bùi Sanh chợt ủ rũ.

"M/a q/uỷ không giao phối sẽ ch*t đói."

"Nếu anh thực sự không muốn... cứ để em ch*t đói vậy."

"Em không trách anh đâu."

Vừa nói xong, nước mắt đã rơi lã chã bên má tôi.

"Đến đây."

Tôi đáp gọn lỏn.

Bùi Sanh là m/a q/uỷ tôi nhận nuôi, là chỗ dựa duy nhất của tôi trên đời.

Tôi phải chịu trách nhiệm với em ấy, và với chính mình.

Bùi Sanh ngớ người một giây.

Rồi ngay lập tức lao đến trong niềm vui tột độ.

Chiếc giường cũ kỹ hai mươi năm kêu cót két.

Mơ màng giữa cơn mê, tôi tự hỏi liệu Bùi Sanh có làm sập giường không.

"Anh nhìn em này."

Bùi Sanh ngoan cố xoay mặt tôi về phía mình hết lần này đến lần khác.

Liếc tôi một cái đầy tình tứ.

Rồi cúi người xuống.

Bụng dưới tôi thắt lại.

Mọi thứ chìm vào bóng tối.

21

Sáng hôm sau tỉnh dậy đã trưa bóng.

Tôi thẫn thờ nhìn lên trần nhà.

Trời đ/á/nh thánh vật, cuối cùng tôi cũng hiểu ra hàm ý của thằng bạn thân.

Đúng là làm việc mệt quá thì chỉ muốn ngủ.

Mới một đêm đã thế, ngày nào cũng như vậy thì...

Đừng nói đến chuyện mất ngủ, không xuống được giường mới là vấn đề lớn.

22

Tiếng máy hút mùi trong bếp lọt qua khe cửa, bên giường đã ng/uội lạnh.

Bùi Sanh hẳn đã dậy từ lâu, giờ đang bận rộn trong bếp... chuẩn bị bữa sáng hình trái tim?

Khóe miệng tôi vô thức nhếch lên nụ cười ngọt ngào.

Tôi lấy điện thoại dưới gối, định kiểm tra tin nhắn mới.

Bỗng phát hiện nửa đêm qua trại tạm trú có gửi tin nhắn.

"Kính gửi người nhận nuôi, chúng tôi suy nghĩ kỹ vẫn quyết định gửi tin nhắn này."

"Do sơ suất của nhân viên, khi làm thủ tục nhận nuôi chúng tôi chưa giải thích đầy đủ."

[M/a q/uỷ bạn nhận nuôi có tiền án đ/á/nh nhau, từng đ/ấm g/ãy mũi một con m/a q/uỷ khác ở trại, khả năng hòa nhập xã hội cũng kém.]

[Nếu gây phiền phức, trong vòng một tháng bạn có thể đến trại giải quyết. Chúc bạn hạnh phúc.]

Tôi nghi ngờ mình tỉnh dậy không đúng cách.

Bùi Sanh - con bé hay rên rỉ đó - làm sao liên quan đến chuyện đ/á/nh nhau?

Nhưng ảnh chứng minh trong tin nhắn của trại hiển hiện rõ ràng.

Đúng lúc này, điện thoại Bùi Sanh bên gối sáng lên.

Em ấy không có bạn bè, cũng ít khi có người liên lạc.

Sợ lỡ việc quan trọng, tôi định đem điện thoại cho em ấy.

Nhưng Bùi Sanh từng ép tôi lấy dấu vân tay mở khóa.

Ngón tay vô tình chạm vào, màn hình tự động mở.

Bí mật của ai đó phơi bày trước mắt.

23

12/3

Bùi Sanh:

[Chú em chắc bạn của chủ nhân cậu là người tôi tìm chứ?]

[Chuyện này đùa không được đâu, cậu biết đấy!]

Bạch:

[Ảnh]

[Ảnh]

[Ảnh]

[Có ảnh có sự thật]

Bùi Sanh:

[Chú em biết phải làm gì rồi đấy. Biểu tượng chắp tay.jpg]

Bạch:

[OK]

20/3

Bạch:

[Hắn gần đây mất ngủ, hỏi chủ nhân tôi cách giải quyết. Tôi đã gợi ý chủ đề nghị người nhà cậu nhận nuôi một con m/a q/uỷ.]

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm