Nghiện Vượt Giới

Chương 17

13/03/2026 10:41

「Nếu như... học không biết thì sao?」 Tôi do dự hỏi.

Lục Du không cần suy nghĩ: 「Vậy thì về nhà nghỉ ngơi trước, anh sẽ dạy em.」

「Nếu như... công ty phá sản thì sao?」 Tôi lí nhí, 「Em nuôi xươ/ng rồng còn ch*t nữa là.」

Lục Du x/á/c nhận tóc tôi đã khô, cúi người xuống ngang tầm mắt tôi: 「Cứ mạnh dạn làm, mọi chuyện đã có anh lo.」

「Thật không được, thì làm lại từ đầu. Dù sao anh nuôi em cũng dư dả.」

Thấy tôi vẫn đắn đo, Lục Du giải thích: 「Ninh Ninh, tài sản nhà họ Tiền anh sẽ không động vào, nhiều lắm là hỗ trợ thêm. Những thứ này vẫn cần em tự tiếp quản.」

Nghe đến tài sản nhà họ Tiền, tôi lập tức gật đầu đồng ý.

Nếu thật sự đ/ứt gánh từ tôi, chắc ông cố nhà ta sẽ gi/ận đến độ ngồi bật dậy từ qu/an t/ài, cầm đế giày đuổi đ/á/nh ba con và tôi khắp sân.

Lục Du tắt đèn.

Trong bóng tối, tôi cảm nhận anh áp sát hơn, vòng tay ôm trọn tôi từ phía sau, siết ch/ặt vòng tay.

Tôi quay người, đành úp mặt vào ng/ực anh, không còn e dè, chăm chú cảm nhận hơi ấm từ anh.

Đầu ngón tay tôi lần theo từng đường nét hình xăm vết cắn trên ng/ực Lục Du.

Anh nắm lấy tay tôi đưa lên môi, khẽ hôn lên đầu ngón tay: 「Tiểu cô nãi nãi, còn định để anh ngủ nữa không?」

Tôi hỏi: 「Đồ ngốc, có đ/au không?」

「Không đ/au, thật mà.」 Anh ôm tôi ch/ặt hơn, 「Nghĩ đến việc đây là do em gái yêu quý nhất của anh để lại, tuyệt đối không đ/au.」 Giọng anh bỗng chút hài hước: 「Giờ mới biết thương anh? Lúc nãy cắn không phải rất dữ sao?」

Tôi đ/ấm nhẹ vào ng/ực anh, đúng là từ miệng anh không thể nào nói ra câu nào đàng hoàng.

Xung quanh thoang thoảng mùi sữa tắm hoa cỏ quen thuộc - chính là mùi của tôi.

Nhớ lại trước kia khi hết sữa tắm, Lục Du thà dùng xà phòng tắm từ đầu đến chân cũng không chịu dùng chung với tôi, chỉ bảo sợ mùi quá nồng.

Tôi suýt buột miệng: 「Anh ơi, anh thơm quá.」

Nói xong liền hối h/ận, x/ấu hổ chui đầu vào chăn.

Lục Du đờ người, hít sâu một hơi, sợ tôi ngạt thở nên kéo tôi ra khỏi chăn, lập tức che mắt tôi lại.

「Ngủ đi tiểu tổ tông, anh xin em đấy.」

Lơ mơ chìm vào giấc ngủ, tôi nghe Lục Du thì thầm: 「Món gà sốt cay em nấu cho Lục Uyên, anh cũng muốn ăn.」

**40**

Sau một tháng sóng gió, cuối cùng chúng tôi cũng chuyển nhà.

Đứng trước căn nhà cũ chật hẹp, tôi dùng dằng không nỡ bước đi.

「Lưu luyến à? Chẳng lẽ để ba mẹ em về ở phòng khách?」

Lục Du lấy từ túi chiếc chìa khóa dự phòng, đặt vào lòng bàn tay tôi: 「Em muốn quay lại lúc nào cũng được.」

Tôi lắc đầu, nắm ch/ặt tay anh: 「Là chúng ta cùng về.」

Lục Du khi đã trở thành người thừa kế quả nhiên khác hẳn.

Khu biệt thự tọa lạc giữa trung tâm, xung quanh bao bọc bởi cây cao bóng cả, yên tĩnh hiếm có.

Thứ thu hút tôi nhất lại là khu nhà kính trồng hoa tách biệt.

Mái vòm kính lấp lánh dưới nắng, tôi đẩy cửa bước vào, thấy những giá hoa xếp tầng tầng lớp lớp đang nở rộ, phần lớn lại là hoa chuông.

Tím nhạt, trắng sữa, từng chùm rủ xuống.

Lục Du quen thuộc đi đến bảng điều khiển, kiểm tra nhiệt độ và độ ẩm.

Tôi ngạc nhiên: 「Những thứ này không phải do anh tự tay chăm sóc đấy chứ?」

「Ừ.」 Lục Du ôm tôi đứng giữa nhà kính, hôn nhẹ lên đỉnh đầu tôi.

「Khi chăm sóc những bông hoa này, anh luôn cảm giác như đang nuôi em thêm lần nữa.」 Giọng anh như thì thầm, 「Sao dám giao cho người khác, lỡ chăm hỏng hay bị ai dụ dỗ đi thì sao.」

Tôi trêu đùa: 「Vậy anh không làm tổng giám đốc Lục thị mà chuyển sang làm người làm vườn à?」

Lục Du không biết lúc nào đã dùng cỏ đuôi chó bện thành chiếc nhẫn, kéo tay tôi quỳ một gối, đeo vào ngón áp út: 「Đương nhiên, từ năm mười tuổi đã đầu hàng em rồi.」

Phòng ngủ của tôi không thay đổi nhiều, vẫn bày biện theo sở thích của tôi.

Chỉ có thêm tủ quần áo mới, đựng toàn đồ của Lục Du.

Anh nhẹ nhàng đặt đầu lên vai tôi: 「Cuối cùng anh không phải ngủ phòng bên cạnh, đêm nào cũng dựa vào tường tự hỏi em đang làm gì.」

「Có thức khuya không, có đạp chăn không, có phải vì tối nay anh cả đi tiếp khách nữ mà khóc thầm không.」

Tôi ngạc nhiên, không ngờ Lục Du nghĩ nhiều đến thế.

「Anh còn lén lút làm gì nữa?」 Tôi nheo mắt, chọc vào con sói đuôi lớn mang vẻ ngoài hiền lành kia.

Lục Du né ánh mắt: 「Hết rồi.」

Tôi cũng lười đào sâu, nếu thật sự nghĩ kỹ, chắc tôi sẽ sợ đến độ bỏ trốn ngay trong đêm.

**41**

Hôm sau là buổi họp báo nhậm chức tổng giám đốc tập đoàn Lục thị của Lục Du.

Tôi cuộn tròn trên sofa, nhìn khuôn mặt trên TV chợt thấy xa lạ.

Trước ống kính, anh mặc vest chỉn chu, giọng nói trầm ổn mà sắc bén.

Dù Lục Du không muốn thừa nhận, nhưng lúc này anh rất giối Lục Uyên năm xưa quyết đoán cương nghị.

Nhưng tôi biết, như thế này anh sẽ rất mệt mỏi.

Tôi chỉ mong anh được bình an khỏe mạnh, sống hạnh phúc trọn đời.

Tôi từng thấy Lục Uyên đi tiếp khách về lúc nửa đêm, đến nhà còn phải giải quyết công việc.

Khi tôi bưng cháo hâm đi tìm anh ấy, Lục Uyên đã mệt đến mức gục trên bàn làm việc ngủ thiếp đi.

Mà tôi thì chẳng biết gì về công việc của anh ấy.

Điều duy nhất làm được là tháo kính ra, đắp chăn cho anh.

Tôi thật sự cần nỗ lực hơn nữa.

Đang định nhắn Tiêu Linh Nghi hỏi xem có thời gian dạy tôi không.

Hộp thoại bật ra cuộc gọi thoại.

「Ninh Ninh, Nghiêm Nghiêm có ở đó không?」 Đầu dây bên kia là tiếng khóc nức nở của Tiêu Linh Nghi.

「Không có.」 Tôi gi/ật mình, gấp gáp hỏi: 「Xảy ra chuyện gì vậy?」

「Tôi tìm khắp nơi không thấy cô ấy. Điện thoại WeChat đều bị chặn, đến quán bar tìm thì bảo cô ấy đã b/án lại cho người khác.」

Lòng tôi chùng xuống, với tính cách Lâm Tranh Nghiêm, chắc chắn đã xảy ra chuyện lớn.

Tôi dỗ dành Tiêu Linh Nghi đừng nóng vội, vừa gọi điện đi/ên cuồ/ng vừa lao ra ngoài tìm.

Gần như lục tung mọi nơi có thể, tôi thở hổ/n h/ển ngồi bệt vệ đường, gió lùa vào khí quản rát bỏng.

Tên khốn này rốt cuộc trốn đi đâu rồi?

**42**

Đến trường đua yêu thích nhất cũng không thấy, còn có thể trốn đi đâu nữa đây?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm