Tôi đăng bức ảnh thịt bò kho kèm dòng trạng thái: "Bạn gái tặng, ngon lắm."

Lặng lẽ like bài đăng của cô ấy, tôi cũng đăng ngay lên Facebook một tấm hình tương tự với caption: "Bạn trai rất thích, vui gh/ê."

Vừa đăng được hai phút, một số lạ gọi đến.

Vừa bắt máy.

"Đường Hy, em có ý gì đây! Em..."

Cố Kh/inh Chu cái tên khốn nạn lại sống dậy từ cõi ch*t rồi.

Nghe giọng điệu chất vấn hùng h/ồn thế kia thì rõ ràng chuyện rửa ruột chỉ là bịa đặt. Tôi lập tức cúp máy, block tiếp số này.

Ting ting ting! Cố Kh/inh Chu có lẽ tức đi/ên lên, lại đổi số khác nhắn cho tôi một tràng tin nhắn dài lê thê.

Đại ý là: Dùng chiêu dây dưa cũng phải có chừng mực! Đường Hy, nếu em còn vô lý như thế này thì chúng ta thật sự kết thúc.

Không thể nào?

Đến nước này hắn còn tưởng tôi đang giương cung b/ắn tỉa?

Với cái IQ lùn này mà cũng đậu nghiên c/ứu sinh á?

Chà chà!

Tôi tiếp tục block, mặc kệ hắn.

7. KẺ CŨ LẠI LOÈN

Sau khi chính thức hẹn hò với Hàn Húc, tưởng tượng về những cảnh ôm ấp hôn hít chẳng thấy đâu, cơ bụng thì càng không được sờ.

Cách chúng tôi yêu đương là: tôi nấu đồ ngon cho anh ăn, Hàn Húc gửi tôi bao lì xì. Trò chuyện với anh ấy lúc được lúc không, thường chưa nói vài câu đã mất liên lạc, vài tiếng sau mới ngoi lên thở vài câu rồi lại biến mất...

Anh trai tôi bận, Hàn Húc với tư cách đội trưởng càng bận gấp bội, ngày nào cũng chỉ có điều tra bắt người hoặc đang trên đường điều tra bắt người...

Nhắn tin đ/ứt quãng, hẹn hò càng không có thời gian, nếu không thường xuyên nhận được bao lì xì [520] [1314] [888] [666] (tượng trưng cho tình yêu, trọn đời, phát lộc, thuận lợi), tôi còn tưởng mình chưa hẹn hò thật.

Chờ đợi suốt nửa tháng không gặp được bạn trai, tôi chưa đợi được Hàn Húc rảnh đi chơi thì Cố Kh/inh Chu đã xuất hiện.

"Hy Hy, anh biết lỗi rồi." Cố Kh/inh Chu ôm bó hồng đỏ thắm đứng trước cửa, đôi mắt đào hoa nhìn chó cũng đắm đuối giờ đầy vẻ oán trách, như thể tôi mới là kẻ lăng nhăng đ/á hắn.

Sáng sớm mở cửa thấy tên này, đầu tôi ong ong, thật đ/au đầu.

"Cố đại thiếu gia, chúng ta đã chia tay rồi."

"Những ngày qua anh mới nhận ra mình sai lầm thảm hại." Cố Kh/inh Chu mắt long lanh nước, đầy hối h/ận và đáng thương, "Em biết đấy, bố mẹ anh kết hôn vì lợi ích, họ chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, sau lưng ai cũng có tình nhân. Anh từ nhỏ đã không tin vào tình yêu, tưởng mình sẽ không rung động với ai. Nhưng thời gian qua không có em, anh chợt nhận ra em đã chiếm trọn trái tim anh. Anh nhớ em, nhớ cả đồ ăn em nấu. Anh thật sự không thể sống thiếu em!"

Tôi: ...

Khi quá bất lực, người ta thường chỉ muốn cười.

Thế là tôi cười.

"Anh bạn ơi, đừng diễn. Anh học công nghệ thông tin, không phải học diễn xuất."

"Hy Hy, anh nói thật mà! Anh đã c/ắt đ/ứt với mấy cô gái theo đuổi anh, xóa hết trên WeChat rồi. Em không tin thì kiểm tra điện thoại anh. Anh nghiêm túc muốn chúng ta quay lại."

"Tôi có bạn trai rồi."

"Em chắc chắn đang nói dối. Anh không tin."

"Tin hay không tùy anh."

"Hy Hy, anh biết trước đây mình vô cùng tệ bạc, sai lầm. Anh thật sự nhận ra lỗi lầm rồi, anh thề sẽ không nói thêm lời nào với bất kỳ cô gái nào khác..."

"Cút ngay!" Tôi mất kiên nhẫn ngắt lời, mặt lạnh như băng, "Đừng để tôi gọi cảnh sát!"

Diễn với ai thế? Tưởng tôi ng/u sao? Chó đen giữ mực!

Tôi đóng sầm cửa lại.

"Hy Hy, anh sẽ không bỏ cuộc đâu. Anh sẽ cho em thấy thành ý của anh!"

Cố Kh/inh Chu hét vọng qua cánh cửa.

Tôi thật sự muốn đi/ên lên.

Ngồi bệt trên sofa, tôi lấy điện thoại nhắn tin.

Gặp phải kẻ theo đuổi trơ trẽn như cao dán, con gái khó tự giải quyết lắm. Lúc này cần một người đàn ông ưu tú hơn để đ/è bẹp hắn.

Là người có bạn trai, đương nhiên tôi gọi ngay đội trưởng Hàn nhà tôi.

Tôi nhắn tin kể ngắn gọn chuyện kẻ cũ quấy rối và yêu cầu anh giải quyết.

Đợi mấy phút không thấy hồi âm.

Nhắn anh họ cũng im thin thít.

Chắc chắn đang bắt người rồi.

Lướt phim, xem TikTok đến chiều, anh họ gọi điện báo tin dữ:

Tin x/ấu: Khi đang truy bắt tội phạm, Hàn Húc bị xe đ/âm.

Tin tốt: Không ch*t, không tàn phế, chỉ g/ãy tay phải.

Bạn trai đẹp trai thế mà nằm viện rồi!

Là bạn gái, tôi đương nhiên phải đi thăm.

G/ãy tay thì ăn gì bổ nấy.

Canh xươ/ng hầm liền tay.

Đúng lúc trong nhà có sẵn nguyên liệu, tôi bắt đầu chuẩn bị.

8. GIẰNG XÉ Ở BỆNH VIỆN

Đang bận rộn lúc 5 giờ chiều thì tiếng gõ cửa vang lên: Cốc, cốc, cốc.

Ủa? Hay Cố Kh/inh Chu chưa đi? Vẫn lỳ ở cửa nhà tôi? Không lẽ nào.

Nghĩ vậy, tôi mở cửa thì quả nhiên hắn vẫn ở đó.

Nhưng khác với buổi sáng, giờ Cố Kh/inh Chu quỳ gối không đứng thẳng nổi, hai tay ôm bụng, cong người như con tôm.

"Anh bạn ơi, đừng có giở trò ăn vạ!" Tôi hoảng hốt.

"Anh..." Cố Kh/inh Chu ngẩng đầu, mặt mày tái mét, mồ hôi lạnh đầy trán.

Cái này không thể diễn được, là thật.

"Không phải, anh bị làm sao vậy?"

"Anh, anh đ/au dạ dày... tái phát rồi." Cố Kh/inh Chu nói thều thào, thở không ra hơi.

Tôi biết hắn có bệ/nh dạ dày, ngồi đây hai bữa không ăn nên lên cơn đ/au? Nhưng là kẻ cũ thì đừng hòng ăn đồ tôi nấu, thế là: "Gọi 115 đi!"

"Điện, điện thoại hết pin..." Chưa dứt lời, Cố Kh/inh Chu đã đổ vật xuống đất, bất động.

Tôi hoa dung thất sắc!

Không ch*t chứ?

Dù Cố Kh/inh Chu lăng nhăng nhưng tội không đến mức ch*t, càng không thể ch*t trước cửa nhà tôi!

Tôi đưa tay dò, ừ, còn thở.

Thở phào nhẹ nhõm, tôi gọi cấp c/ứu 115, sau đó mò trong danh bạ đen tìm số bạn nhậu của hắn gọi qua.

Trong lúc chờ, tôi lấy dây sạc sạc pin điện thoại giùm hắn.

Làm đến mức này cho người yêu cũ, tôi quá nghĩa tình rồi.

Điện thoại Cố Kh/inh Chu có pin, bạn nhậu Dương Hạo của hắn đến, xe cấp c/ứu cũng tới.

Nhìn bác sĩ áo trắng đưa hắn đi, tôi thở phào.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm