Ngay khi hắn vừa bước vào, không hiểu sao tôi bỗng bùng n/ổ một sức mạnh khủng khiếp, hai tay giơ cao tấm thớt gỗ dày cộp - phóng thẳng về phía cửa với tất cả sức lực!

Trương Hồng Hoa trợn mắt há hốc, không kịp thốt lời.

Mẹ chồng hét thất thanh, vật người sang bên.

Trương Hồng Hoa muốn né, nhưng cửa bếp quá hẹp, hắn không thể tránh!

Rầm!!!

Một tiếng đ/ập đục, tấm thớt đ/ập thẳng vào ngựk hắn.

Trương Hồng Hoa "hự" một tiếng, mắt lồi cả ra, lảo đảo lùi mấy bước phun ra bọt m/áu rồi đổ vật xuống sàn phòng khách, rên rỉ đ/au đớn. Hắn cố trườn dậy nhưng ngựk bị thương nặng, nhất thời bất động được.

"Hoa ơi! Con trai mẹ ơi!"

Mẹ chồng hoảng h/ồn, bò dậy định lao tới.

"Dừng lại!"

Tôi quát gằn, tay đã nắm ch/ặt con d/ao ch/ặt xươ/ng. Lưỡi d/ao chĩa thẳng về phía cửa.

Mẹ chồng bị dọa khựng lại, nhìn thấy lưỡi d/ao sáng lóa trong tay tôi, mặt c/ắt không còn hột m/áu:

"Mày... mày dám!"

"Mày dám gi*t người! Tao báo cảnh sát! Tao báo cảnh sát ngay bây giờ!"

"Báo cảnh sát?"

Tôi nhếch mép cười, cảm giác má sưng đ/au nhưng trong lòng lại bình thản đến kỳ lạ.

"Gi*t người thì tôi không dám, nhưng khoét vài nhát cho m/áu chảy trên người hai người thì được đấy."

"Bà cứ việc báo cảnh sát, chỉ cần không có mạng người, tối đa cũng chỉ là mâu thuẫn gia đình. Tôi vào tù vài hôm rồi ra, chúng ta lại tiếp tục chơi."

"Mẹ... mẹ ơi!"

Trương Hồng Hoa nằm dưới đất, thở dốc nhưng vẫn gào lên:

"Đừng nghe nó dọa! Nó... nó không dám đâu!"

"Nó cầm d/ao chỉ để dọa thôi! Nó không có gan đâu! Mẹ đỡ con dậy, để con đá/nh ch*t con đ* này!"

"Ồ?"

Tôi khẽ thốt hai từ, rồi dưới ánh mắt kinh hãi của mẹ chồng, bước tới đ/á sập cửa bếp, khóa ch/ặt. Mặc kệ tiếng đ/ập cửa đi/ên lo/ạn, gào thét, ch/ửi rủa bên ngoài.

Cầm d/ao, tôi quay lại, từng bước tiến về phía Trương Hồng Hoa đang r/un r/ẩy vì đ/au đớn và kh/iếp s/ợ, nhìn hắn từ trên cao.

Ánh mắt hắn khi gặp tôi đột nhiên co rúm, trong đồng tử phản chiếu khuôn mặt vô cảm của tôi và lưỡi d/ao nặng trịch.

"Trương Hồng Hoa..."

Tôi từ từ ngồi xổm xuống, giọng nhẹ chỉ đủ hai chúng tôi nghe:

"Tôi có gan hay không, anh sẽ biết ngay thôi."

Chưa dứt lời, tôi hai tay cầm d/ao giơ cao, dùng hết sức bình sinh ch/ém thẳng xuống ngựk hắn!

"Áááá!!!"

Trương Hồng Hoa rú lên thảm thiết như heo bị chọc tiết, nhắm ch/ặt mắt, quần ướt sũng. Mùi khai nồng nặc bốc lên.

Rầm!!!

Một tiếng đ/ập đục, lưỡi d/ao cắm sâu vào tấm thớt gỗ đ/è trên ngựk hắn. D/ao cắm ch/ặt, chỉ còn chuôi rung nhẹ.

Tôi buông tay, Trương Hồng Hoa ngừng gào thét. Hắn mở mắt k/inh h/oàng nhìn con d/ao trên ngựk, rồi nhìn tôi, khuôn mặt lộ rõ vẻ kiệt sức và không tin nổi sau cơn thập tử nhất sinh.

"Khà..."

Hắn nở nụ cười méo mó hơn cả khóc, giọng r/un r/ẩy: "Anh... anh biết mà... mày không có gan... mày chỉ dọa..."

"Suỵt..."

Tôi đưa ngón tay lên môi ra hiệu im lặng, c/ắt lời hắn.

Rồi tôi lại nắm ch/ặt chuôi d/ao, gi/ật mạnh rút ra. Mạt gỗ văng tứ tung.

Trong ánh mắt hoảng lo/ạn của Trương Hồng Hoa, tôi lại giơ d/ao lên.

"Nãy giờ, ch/ém vào thớt thôi."

Tôi cười với hắn, nụ cười hẳn phải lạnh lẽo lắm vì tôi thấy hắn run bần bật.

"Chồng yêu, đừng có cựa quậy nhé."

"Nếu cựa quậy, em không đảm bảo nhát d/ao sau sẽ trúng chỗ nào đâu."

"Không... đừng..."

"Vợ ơi... Nguyên Nguyên... anh xin lỗi..."

Hắn lắp bắp xin tha. Tôi không cho hắn nói hết câu.

Lưỡi d/ao lại vung xuống.

Rầm! Một nhát nữa trúng tấm thớt, cách cổ hắn chưa đầy mười phân.

Rầm! - Thêm một nhát sát bên cạnh.

Rầm! Rầm! Rầm! Rầm!...

Tôi như cái máy, hai tay cầm d/ao ch/ém xuống tấm thớt trên ngựk Trương Hồng Hoa không ngừng nghỉ! Mỗi nhát dùng hết sức, lưỡi d/ao cắm sâu vào gỗ phát ra âm thanh đ/ập đục gh/ê r/ợn, mạt gỗ b/ắn tung tóe lên mặt, người hắn.

Tiếng hét của Trương Hồng Hoa từ cao vút dần yếu ớt. Từ khiếp hãi ban đầu, hắn chỉ còn thở hổ/n h/ển và gi/ật gi/ật, mặt tái mét, mồ hôi ướt đẫm tóc và quần áo, phần dưới hoàn toàn mất kiểm soát, mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.

Hẳn hắn thực sự nghĩ nhát d/ao tiếp theo sẽ trượt vào người mình.

Mẹ chồng ngoài cửa đã đi/ên tiết, tiếng khóc, đ/ập cửa, ch/ửi rủa hỗn độn, nhưng tôi hoàn toàn phớt lờ. Đm giáo dục, thể diện, tình nghĩa vợ chồng! Đối phó với thú vật phải dùng cách của thú vật!

Ch/ém liền mười mấy nhát, tay bắt đầu mỏi nhừ.

Có lẽ do dùng lực quá mạnh, hoặc con d/ao rẻ tiền vốn chất lượng kém.

Rắc!

Một tiếng g/ãy khô. Khi tôi vung d/ao ch/ém xuống lần nữa, chuôi gỗ không chịu nổi lực tác động liên tục, đ/ứt lìa khỏi lưỡi d/ao!

Lưỡi d/ao nặng trịch văng ra theo quán tính, bay thẳng!

Mũi d/ao đ/âm trúng vai phải Trương Hồng Hoa, cắm sâu vào th!t!

"ÁÁÁÁ!!!"

Tiếng thét của hắn đạt đỉnh điểm, rồi mắt trợn ngược, người gi/ật gi/ật hai cái, ngất lịm.

M/áu đỏ sẫm nhanh chóng thấm ướt chiếc áo len ở vai hắn.

Tôi đờ đẫn nhìn chuôi d/ao trong tay. Nhìn lưỡi d/ao cắm trên da th!t, nhìn dòng m/áu chảy ra, ngọn lửa đi/ên cuồ/ng muốn cùng ch*t trong tôi bỗng vụt tắt như bị dội nước lạnh.

Một luồng lạnh buốt và hối h/ận bò dọc sống lưng.

Ch*t ti/ệt!

Thật sự chảy m/áu rồi.

Bên ngoài, mẹ chồng dường như nghe thấy tiếng thét cuối cùng của con trai, tiếng đ/ập cửa biến thành đ/ập phá đi/ên lo/ạn:

"Hoa ơi! Hoa con làm sao rồi?!"

"Phương Nguyên Nguyên con đ* ch*t bà! Mày làm gì con trai tao? Mở cửa! Mở cửa ngay!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chiêu Vi

Chương 9
Cung biến thất bại, phụ thân bị liên lụy. Đêm trước ngày đày ải, người lấy ra hai thẻ tre, bảo tỷ và ta mỗi người rút một chiếc. Một chiếc gửi gắm cho cố giao Hoài An Hầu phủ, một chiếc gửi gắm cho thuộc hạ cũ. Mẫu thân khẽ ghé tai dặn dò: "Thẻ ngắn là Hầu phủ. Thân xác con yếu nhược, tới Hầu phủ là vừa vặn." Năm năm qua, ta vào Hầu phủ, tỷ đi chốn thôn quê. Ngày tháng ở Hầu phủ như đi trên băng mỏng, thế tử chèn ép, tiểu thư khinh rẻ. Có lần ta dâng trà cho thế tử, người bỗng cười lạnh: "Năm đó phụ mẫu ngươi rõ ràng hứa gả tỷ tỷ ngươi tới, sao lâm trận lại đổi thành ngươi? Ắt là ngươi giở trò, tâm thuật bất chính, mới đẩy Vãn Dao tới chốn thôn dã." Ta ngỡ ngàng cúi đầu. Năm năm sau, phụ thân được minh oan, cả nhà hồi kinh. Tỷ từ quê trở về, dung nhan càng thêm diễm lệ, y phục chỉnh tề, giữa đôi mày chẳng thấy chút khổ sở. Tỷ thấy đôi tay ta đầy vết chai sạn, nghi hoặc hỏi: "Phụ mẫu không để lại chút kim ngân cho ngươi để lo liệu nhân tình ở Hầu phủ sao?" Ta nhìn chiếc vòng ngọc trên cổ tay tỷ, nước ngọc trong vắt, phút chốc liền hiểu ra. Chiếc thẻ năm đó, vốn dĩ là cố ý để ta rút trúng. Lại đến ngày rút thẻ định nhân duyên. Một thẻ là con trai thuộc hạ nơi thôn dã, một thẻ là Hoài An Thế tử. Mẫu thân theo lệ bảo ta rút trước. Ta lắc đầu lùi lại nửa bước: "Ta chẳng chọn ai cả."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
0