Dạo gần đây tôi phát hiện cuộc sống của mình trở nên suôn sẻ đến kỳ lạ.

Sáng thức dậy, kem đ/á/nh răng đã được chuẩn bị sẵn.

Tôi đờ người trước bồn rửa mặt, nhìn chằm chằm vào bàn chải.

Tôi sống một mình.

Tôi có lý do để nghi ngờ rằng tuýp kem đã thành tinh.

Những chai cola trong tủ lạnh luôn duy trì ở con số sáu.

Uống hết ba chai, ngày hôm sau lại đầy sáu.

Uống hết bốn chai, ngày hôm sau vẫn sáu.

Có lần tôi cố tình uống một hơi năm chai, no đến mức nửa đêm phải đi loanh quanh trong phòng khách cho đỡ đầy bụng.

Sáng hôm sau tủ lạnh vẫn sáu chai.

Tôi bấm đ/ốt ngón tay tính toán.

Đây không phải thành tinh.

Mà là thành tiên rồi.

1.

Tôi bắt đầu để ý những chi tiết nhỏ.

Dép đi trong nhà ở hành lang luôn được xếp ngay ngắn.

Bình thường tôi về nhà là đ/á một phát, hai chiếc dép bay mỗi nơi mỗi hướng.

Túi rác trong thùng cũng được lồng gọn gàng, mép túi còn được gấp thành tai thỏ.

Thường ngày tôi toàn vứt đại vào, túi rác nhăn nhúm phình to, miệng túi lòng thòng ra ngoài.

Quần áo trong tủ được xếp theo thứ tự từ đậm đến nhạt.

Thậm chí cả móc áo cũng quay cùng một hướng.

Còn bình thường tôi... thôi, tôi không xứng có tủ quần áo.

Tủ đồ của tôi đơn giản là cái ổ rơm khổng lồ cho quần áo.

Tôi báo cảnh sát.

Viên cảnh sát trẻ nghe xong lời khai của tôi, im lặng ba giây.

"Anh nói là... có người đột nhập vào nhà để bóp kem đ/á/nh răng, bù cola, sắp xếp tủ quần áo cho anh?"

"Đúng."

"Không mất đồ?"

"Không."

"Cửa nẻo không có dấu hiệu bị cạy?"

"Không."

"Hay là... Tiên Ốc?"

Tôi không nói gì.

Viên cảnh sát bỏ đi.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi trước khi đi giống như đang nhìn một kẻ đ/ộc thân rỗi hơi đi tìm sự chú ý.

Tôi ngồi trên sofa, nhìn căn phòng khách trống trải.

Góc tủ tivi có chấm đỏ nhấp nháy.

Tôi tưởng là đèn báo của router.

2.

Tối hôm đó, tôi mất ngủ.

Hai giờ hai mươi phút sáng, ổ khóa phát ra tiếng động rất khẽ.

Cách.

Không phải tiếng cạy khóa, mà là âm thanh chìa khóa mở cửa.

Tôi nheo mắt.

Cửa hé một khe, lách vào một bóng người.

Nhỏ nhắn, g/ầy gò.

Cử động nhẹ nhàng như mèo.

Cô ta đi đến giường tôi, rồi cúi xuống.

Tôi ngửi thấy mùi nước giặt, cùng loại với tôi, Lan Nguyệt với hương oải hương.

Cô ấy giơ tay.

Kéo chăn lên cho tôi.

Vuốt lại góc chăn.

Rồi cô ngồi xổm xuống, lấy từ sau lưng ra hộp cơm giữ nhiệt, đặt nhẹ nhàng trên đầu giường.

Đi mất.

Ổ khóa kêu cách một tiếng.

Tôi bật mở mắt.

Trong hộp cơm là bát cháo thịt băm trứng bắc thảo còn bốc khói.

Trên mặt cháo có trứng ốp la c/ắt đôi, xếp thành hình trái tim.

Bên cạnh là đôi đũa, trên đũa dán mẩu giấy ghi chú:

[Cẩn thận nóng.]

Tôi mò mẫm trong bóng tối, ăn hết bát cháo.

Thật sự rất nóng.

Nhưng không hiểu sao, khóe mắt tôi cũng nóng ran.

Hôm sau, nghĩ đến mấy truyện yandere từng đọc, tôi xin nghỉ làm.

Ở nhà, tôi lục soát từng ngóc ngách.

Từ gầm giường đến phòng tắm, từ sofa đến hành lang.

Cuối cùng tôi quỳ giữa phòng khách, trên tay lấp lánh mười ba thiết bị vẫn đang nhấp nháy ánh đỏ.

Không phải.

Chị ơi.

Chị đến giám sát em hay đến lắp smart home hả?

Mật độ này nhà Xiaomi còn phải gọi chị một tiếng sư phụ.

Tôi ôm đống camera, ngồi thừ trên sofa rất lâu.

Phản ứng của người bình thường là gì?

Sợ hãi? Tức gi/ận? Hay kinh t/ởm?

Rồi báo cảnh sát.

Tôi cũng có những cảm xúc đó.

Ờ... khoảng... ba giây.

Giây thứ ba kết thúc, trong đầu tôi hiện lên câu hỏi:

[Chị ấy lắp camera dưới gầm giường từ khi nào? Tuần trước em thay ga giường sao không phát hiện?]

[Camera này có độ phân giải cao không? Có nhìn rõ mụn đầu đen trên mặt em không?]

[Chị có xem em thức đêm vẽ bản thảo không? Vậy lúc em ngoáy chân chị cũng thấy?]

[Chị xem lâu thế này mà chưa bỏ chạy, chắc thị lực có vấn đề?]

Tôi đặt đống camera xuống.

Mở tủ lạnh.

Lấy chai cola.

Mở nắp.

Uống một ngụm.

Thôi kệ.

Cô ấy còn không chê thì mình chê cái gì?

Tôi nghĩ lại.

Chuyện này bắt đầu từ khi nào?

Ba tháng trước? Bốn tháng trước?

Lúc đó tôi tăng ca đến phát đi/ên, suốt tuần ăn mì gói, xuất huyết dạ dày vào viện cấp c/ứu.

Sau khi xuất viện, hộp cơm ngoài trong nhà chưa từng chất đống qua đêm.

Trong tủ lạnh đột nhiên xuất hiện hộp thức ăn, nắp hộp dán giấy ghi chú.

Nét chữ nhỏ nhắn, hơi tròn, giống vở bài tập học sinh:

[Thứ hai: Thịt xào tỏi tây]

[Thứ ba: Cà chua trứng]

[Thứ tư: Sườn kho]

[Thứ năm: Thịt heo sốt chua ngọt]

[Thứ sáu: Cánh gà sốt cola, tủ lạnh cậu nhiều cola quá, tiêu hao chút đi.]

Hồi đó tôi tưởng mẹ tôi đến.

Còn gọi điện hỏi mẹ có phải bà không.

Mẹ tôi bảo: Con trai à, mẹ đi tàu cao tốc mất bảy tiếng, tiền xăng không đủ, con đang mơ à?

Tôi tưởng đó chỉ là một sự kiện huyền bí không lời giải trong đời tôi.

Như tại sao tất luôn mất một chiếc, tại sao tai nghe trong cặp luôn rối như tơ vò, tại sao voucher đồ ăn luôn thiếu 0.1 tệ mới dùng được.

Giờ thì tôi biết rồi.

Không phải huyền bí.

Mà là bi/ến th/ái.

Một kẻ bi/ến th/ái biết nấu ăn, biết gấp quần áo, biết bù cola cho tôi.

Nhưng tôi không bỏ chạy.

Thứ nhất.

Tiền thuê nhà còn nửa năm, đặt cọc hai tháng, trả trước ba tháng, phí vi phạm mười hai ngàn.

Số dư thẻ ngân hàng của tôi: mười ba ngàn sáu.

Bỏ đi thì phải ngủ dưới cầu.

Thứ hai.

Chuyển nhà phải thu dọn đồ đạc, liên hệ môi giới, mặc cả với công ty vận chuyển, làm quen lại vị trí tủ gửi đồ ở khu mới, chào hỏi hàng xóm mới.

Tôi ngại giao tiếp.

Nghĩ đã thấy mệt.

Thứ ba.

Đồ cô ấy nấu thật sự rất ngon.

3.

Tôi nằm dài trên sofa, nhìn chằm chằm lên trần nhà.

Camera trên trần nhà nhấp nháy ánh đỏ.

Tôi giơ điện thoại, mở ứng dụng ghi chú, gõ chữ.

Rồi dí màn hình điện thoại vào ống kính.

[Chị ơi, lần sau nấu cháo cho thêm trứng được không?]

Đèn đỏ chớp nhẹ.

Không động tĩnh.

Tôi đợi ba phút.

Điện thoại sáng lên.

Lời mời kết bạn WeChat.

Avatar là hình mặc định người que màu xám.

Tin nhắn x/á/c nhận: [Được.]

Tôi nhấn đồng ý.

Chúng tôi kết bạn qua WeChat.

Qua trò chuyện, tôi mới biết.

Cô ấy tên Lâm Thê.

Avatar trống trơn.

Bạn bè ăn ảnh trống trơn.

Chữ ký cá nhân trống trơn.

Nhưng khung chat của cô ấy thì đầy ắp.

Mỗi sáng bảy giờ đúng: Bữa sáng trong lò vi sóng, hâm một phút.

Mỗi trưa mười hai giờ đúng: Bữa trưa ở ngăn thứ hai tủ lạnh.

Mỗi tối sáu giờ đúng: Bữa tối đang trên đường, đừng gọi đồ ăn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi thừa kế chim hoàng yến từ cha tôi

Chương 15
Tôi thừa kế di sản của cha mình. Bao gồm cả chim hoàng yến ông ta nuôi bên cạnh. Ôn Thời Vũ rất thiếu cảm giác an toàn, thường xuyên đỏ hoe mắt hỏi tôi. “Vì sao anh không chạm vào tôi? Anh gh/ét tôi sao?” “Có phải anh cũng định vứt bỏ tôi không?” “Đừng bỏ rơi tôi… tôi làm gì cũng được.” “Xin anh.” Tôi đ/au lòng đến không chịu nổi, dùng hết sức bình sinh để dỗ dành cậu ấy. Dỗ mãi dỗ mãi, cuối cùng lại dỗ lên tận giường. Chỉ là tôi không hiểu… vì sao người ở dưới lại là tôi? Cho đến khi tôi phát hiện người cha ch*t ti/ệt kia thực chất là giả ch*t để trốn n/ợ. Ông ta quỳ trước mặt Ôn Thời Vũ, dập đầu liên tục. “Ôn tổng, xin ngài cho tôi thêm ba tháng nữa! Năm mươi triệu tệ kia tôi nhất định sẽ nghĩ cách trả!” Tôi sững người, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt sắc bén đầy áp lực kia.
483
3 Lỡ làng Chương 14
5 Không cần Chương 21
8 Mùa đông thứ 23 Chương 13
9 Mộc Thi Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm ấy mưa xuân chưa từng tạnh.

Chương 9
Từ khi Hạ Liễm ngày càng thân thiết với người bạn thuở nhỏ góa bụa, tôi và hắn cãi vã không ngừng. Đến ngày hòa ly, mẹ tôi bảo tôi về nhà ở vài ngày. Bà lôi ra từng bức chân dung: "Ba năm không con còn đòi ly hôn, tái giá thì chẳng thể gả được người tử tế. Đây là những ứng viên phụ thân sưu tầm cho con." Những kẻ ấy, kẻ thì tàn tật, kẻ lại chẳng ra gì. Tôi càng thêm bất mãn: "Chẳng lẽ con không xứng với một người bình thường sao?" Mẹ cười nhạt bảo tôi ngây thơ: "Loại người như Hạ Liễm, dù con có chết đi, hắn vẫn cưới được thiếu nữ còn trinh trắng. Kẻ thân phận thấp hơn cũng sẵn lòng lấy vợ hiền lành biết nghe lời. Cưới vợ phải lấy người hiền đức, đàn bà nhiều chuyện, không an phận như con thì ai thèm?" Hôm ấy, tôi chợt tỉnh ngộ. Về nhà đi nữa, cha mẹ vẫn sẽ ép tôi tái giá. Thà cứ sống mù quáng, giả điếc làm ngơ còn hơn.
Cổ trang
Nữ Cường
Tình cảm
0
Phục Châu Chương 11
Khương Vãn Chương 6