Tòa nhà đối diện, tầng năm, cửa sổ thứ ba.
Đèn bật sáng.
Tôi dán mắt vào khung cửa ấy.
Một lúc sau, rèm cửa hé ra một khe hở.
Một bàn tay thò ra, vẫy vẫy về phía tôi.
Tôi bật cười.
Cũng đưa tay vẫy lại.
Rồi điện thoại vang lên tiếng báo tin nhắn WeChat.
Cô ấy: "Anh thấy chưa?"
Tôi: "Thấy rồi."
Cô ấy: "Em cũng thấy anh."
Tôi: "Cửa sổ em đối diện thẳng chỗ anh à?"
Cô ấy: "Ừm."
Tôi: "... Vậy là mấy bữa nay em toàn ngắm anh kiểu này?"
Cô ấy: "Ừm."
Tôi: "Được bao lâu rồi?"
Cô ấy: "Từ ngày anh chuyển đến."
Tôi lặng người.
Rèm cửa bên kia lại hé thêm chút nữa, khuôn mặt cô ấy áp sát mặt kính, nhìn sang phía này.
Tôi cũng nhìn thẳng vào cô ấy.
Dù cách xa năm mươi mét, chẳng rõ nét mặt.
Nhưng tôi biết cô ấy đang cười.
Bởi tôi cũng đang cười.
Tôi gõ phím: "Mai ăn sáng món gì?"
Cô ấy trả lời ngay: "Xíu mại nhé?"
Tôi: "Không phải em bảo tuần này ăn đại khái thôi sao?"
Cô ấy: "... Đó là khi em nghĩ công việc sẽ bận rộn."
Tôi: "À, vậy là hiểu lầm rồi."
Cô ấy: "Hiểu lầm gì?"
Tôi: "Anh tưởng em chán rồi."
Cô ấy: "..."
Cô ấy: "Sở Việt."
Tôi: "Ừm?"
Cô ấy: "Em sẽ không bao giờ chán đâu."
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng tin nhắn.
Nhìn rất lâu.
Rồi gõ: "Anh biết mà."
Cô ấy: "Biết thật không?"
Tôi: "Biết thật."
Cô ấy: "Vậy anh nói một lần đi."
Tôi: "Em sẽ không bao giờ chán."
Tôi sửa lại: "À không, là em sẽ không bao giờ chán."
Cô ấy gửi ngay một sticker đ/ập đầu.
Tôi cười.
Gõ thêm: "Ngủ sớm đi, mai gặp."
Cô ấy: "Mai gặp."
Tôi đặt điện thoại xuống.
Lại liếc nhìn khung cửa đối diện.
Rèm đã kéo lại.
Nhưng đèn vẫn sáng.
Tôi đứng thêm chút, rồi kéo rèm cửa mình.
Nằm vật ra giường.
Trằn trọc.
Trở mình hồi lâu.
Cuối cùng ngồi bật dậy, mở ứng dụng ghi chú.
Viết vài dòng:
【Châm ngôn của Lâm Tê】
Em chính là thời gian của anh.
Anh đã có em rồi.
Anh sẽ không bao giờ chán.
Muốn gặp em.
Đã là của em từ lâu.
Lưu lại.
Tắt đèn.
9.
Tối qua, tôi cố tình không đắp chăn.
Hai giờ hai mươi phút sáng, ổ khóa cửa kêu lạch cạch.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng tiến về phía giường.
Chăn được kéo lên, chèn mép cẩn thận.
Tôi đưa tay ra.
Nắm lấy bàn tay đang sửa mép chăn.
Mát lạnh, thon nhỏ, khựng lại giữa không trung.
Tôi vẫn nhắm mắt.
"Lâm Tê."
"... Ừm."
"Camera dưới gầm giường lạnh quá, đổi cái màu ấm áp đi."
"... Được."
"Đừng ngồi xổm nữa, ra ghế mà ngồi."
"... Được."
"Còn nữa."
"... Gì nữa?"
Tôi mở mắt.
Cô ấy đứng trong bóng tối, không rõ nét mặt.
Nhưng bàn tay đang r/un r/ẩy.
Tôi nói:
"Khỏi cần giấu chìa khóa nữa, dọn vào đây luôn đi."
Tay cô ấy run nhiều hơn.
Mãi sau, giọng nhẹ vang lên:
"Anh chắc chứ."
"Chắc."
"Em rất phiền phức đấy."
"Anh biết."
"Em sẽ quản hết mọi chuyện của anh."
"Quản đi."
"Em không sửa đổi đâu."
"Không cần sửa."
"Em sẽ không buông tay đâu."
"Vậy thì đừng buông."
Tôi kéo nhẹ tay cô ấy.
Cô ấy loạng choạng, ngã phịch xuống mép giường.
Ánh trăng lọt qua khung cửa.
Cuối cùng tôi cũng thấy rõ khuôn mặt cô ấy.
Cô ấy khóc.
Nước mắt lăn dài, nhưng không thành tiếng, chỉ cắn ch/ặt môi.
Tôi ngồi dậy.
Kéo cô ấy lại gần.
"Khóc cái gì?"
Cô ấy lắc đầu.
Tôi hỏi tiếp:
"Từ lúc nào em thích anh đến mức lắp mười bảy cái camera thế này?"
Cô ấy úp mặt vào vai tôi, giọng nghẹn ngào:
"Từ ngày anh nói có thể cho em dựa vai."
"Vậy sao không đến nói chuyện với anh?"
"Em không dám."
"Tại sao?"
"Anh quá tốt rồi."
"... Em nói lại xem?"
Cô ấy ngẩng đầu, mắt đỏ hoe.
"Anh quá tốt."
"Em sợ vừa lại gần, anh sẽ phát hiện em là người thế nào."
"Rồi anh sẽ bỏ chạy."
"Nên em không dám."
"Em chỉ dám đứng từ xa nhìn thôi."
"Nhìn anh ăn cơm, nhìn anh ngủ, nhìn anh thức khuya vẽ bản thảo."
"Nhìn anh cảm không chịu đi viện, đ/au bụng còn ăn mì gói."
"Nhìn anh một mình."
"Em cũng chỉ có một mình."
"Em muốn..."
Cô ấy không nói hết.
Tôi thay cô ấy nói:
"Em muốn ở cùng anh."
Cô ấy gật đầu.
Tôi lại hỏi:
"Vậy bây giờ..."
Tôi cố ý ngừng lại.
Cô ấy nhìn tôi.
"Bây giờ sao?"
Tôi cười:
"Bây giờ em không chạy thoát nữa rồi."
10.
Sáng nay thức dậy.
Kem đ/á/nh răng đã được vắt sẵn.
Cạnh bàn chải của tôi có thêm một cây khác.
Xếp song song.
Đầu hướng lên.
Đuôi chúc xuống.
Tôi cười với bóng mình trong gương.
Rồi nói to:
"Lâm đại nhân, hôm nay cháo có trứng không?"
Từ bếp vọng ra giọng cô ấy:
"Có, có cần thêm hành không?"
"Có."
"Còn ngò rí?"
"Không, thứ tà đạo ấy thì thôi."
"Được thôi."
Tôi dựa khung cửa, nhìn cô ấy bận rộn.
Cô ấy mặc chiếc áo phông cũ của tôi, cổ áo rộng trễ xuống một bên vai.
Bím tóc lệch về một bên, vài sợi tóc mai buông xuống gần tai.
Cô ấy bưng tô cháo đặt lên bàn, ngẩng lên thấy tôi.
"Anh đứng đó làm gì?"
"Ngắm em."
Tai cô ấy đỏ ửng.
"... Có gì mà ngắm."
"Không biết nữa."
"Chỉ là mãi không thấy đủ."
Cô ấy đặt mạnh chiếc thìa xuống.
"Ăn cơm đi."
"Tuân lệnh, Lâm đại nhân."
Cô ấy quay lấy đũa.
Nhưng tôi thấy rồi.
Đầu tai cô ấy đỏ bừng.
Về sau tôi tháo gần hết camera trong nhà.
Chỉ giữ lại một cái đặt ở phòng khách.
Đèn đỏ nhấp nháy.
Nhưng không phải để giám sát.
Là vì cô ấy nói, lúc đi làm muốn được nhìn thấy tôi.
Tôi bảo được, vậy tôi cũng phải nhìn lại cô ấy.
Thế là phòng khách nhà tôi, đối diện ghế sofa, có thêm một màn hình.
Trong khung hình là góc làm việc của cô ấy, nửa ly cà phê, chậu cây trầu bà, và thoáng nửa khuôn mặt nghiêng.
Thỉnh thoảng mỏi tay gõ phím, cô ấy quay lại nhìn camera cười.
Tôi vẫy tay với màn hình.
Ngốc nghếch.
Nhưng cô ấy cũng ngốc y chang.
Nên chúng tôi hợp nhau.
Hôm nay cô ấy tăng ca.
Tôi vẽ xong bản thảo, tắt màn hình, phát hiện có tin nhắn WeChat.
Cô ấy gửi một bức ảnh.
Là màn hình máy tính của tôi, chiếu thẳng góc làm việc của cô ấy.
Trong ảnh, tôi đang giơ tay chữ V hướng về màn hình.
Cô ấy nói: "Anh đang nhìn em."
Tôi đáp: "Em cũng đang nhìn anh."
Cô ấy: "Hòa rồi nhé."
Tôi: "Chưa hòa đâu."
Cô ấy gửi dấu "?".
Tôi gõ:
"Em bắt đầu trước mà."
"Em nhìn anh cả năm trời."
"Anh mới nhìn em nửa tháng."
"Cả đời này anh cũng không đòi lại đủ."
Trạng thái cô ấy chuyển thành "đang nhập...".
Nhấp nháy rất lâu.
Rất rất lâu.
Cuối cùng gửi một dòng:
"Vậy anh nhìn cả đời đi."
"Em không lấy tiền đâu."
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
Hỏng rồi.
Mặt lại nóng bừng.
Máy sưởi này tắt được chưa nhỉ.
Tháng tư rồi, đúng là nên tắt thật.
Mười một giờ đêm, cô ấy về.
Tôi giả vờ ngủ trên sofa.
Cô ấy đi tới, cúi xuống.
Kéo chăn lên.
Chèn mép chăn.
Rồi khẽ nói:
"Em biết anh chưa ngủ đâu."
Tôi vẫn nhắm mắt.
"Sao em biết?"
"Em lừa anh thôi."