Chủ nghĩa vị kỷ

Chương 8

13/03/2026 11:34

Sau đó, tôi yêu cầu Chu Hành phải ăn cơm cùng tôi mỗi ngày để giải quyết phần đồ ăn thừa của tôi.

Trừ những lần hắn giành mất vị trí nhất của tôi.

Những ngày đó, tôi cố tình ăn hết thịt chỉ để hắn ăn rau.

Dĩ nhiên những lần như vậy không nhiều.

Chu Hành đúng là thông minh, nhưng tôi cũng là thủ khoa kỳ thi tuyển sinh cấp ba toàn thành phố.

Hơn nữa tôi còn có ng/uồn lực tốt nhất.

Tất nhiên tôi sẽ không nhường hắn chỉ vì hắn là bạn trai tôi.

Nhưng cũng không keo kiệt đến mức không cho hắn học ké lớp gia sư vàng của tôi.

Dù tôi đã giải quyết viện phí cho Cầm Di, hắn vẫn kiên quyết với kế hoạch ki/ếm tiền thêm của mình.

Còn tôi ngoài học tập còn phải rèn luyện hàng loạt kỹ năng, xử lý chuyện nhà họ Lục, cũng không thể cố ý sắp xếp thời gian theo hắn.

Mỗi lần như vậy, hắn đều nghiêm túc nói lời cảm ơn rồi nhận tài liệu từ gia sư vàng của tôi.

Những ngày tháng trôi qua bình lặng như nước ao tù.

Cho đến mùa hè năm tốt nghiệp cấp ba.

Tôi được đặc cách vào Đại học Thanh Bắc nên sớm sang nước ngoài tập huấn trước giải quần vợt.

Còn Chu Hành không ngoài dự đoán đã trở thành thủ khoa kỳ thi đại học năm đó.

Chỉ có điều sức khỏe của Cầm Di ngày một suy kiệt sau nhiều lần tái phát bệ/nh.

Khi tôi kết thúc giải đấu trở về, bà đã ở giai đoạn hồi quang phản chiếu.

Bà nắm tay Chu Hành kể rất nhiều chuyện thuở nhỏ của hắn.

Bà kể lần đầu tiên Chu Hành ốm nặng đã níu vạt áo bà gọi mẹ.

Kể lần đầu hắn đoạt giải đã m/ua cho bà tuýp th/uốc trị cước tay.

Kể từng lần hắn đứng ra che chở bà trước những trận đò/n của chồng.

Nhưng cuối cùng bà nói: "Hành Chi, mẹ biết con là đứa trẻ có tiền đồ, tương lai con nhất định sẽ rực rỡ. Điều duy nhất mẹ không yên tâm chính là Quang Tông, con có thể hứa với mẹ sẽ thay mẹ chăm sóc tốt cho nó không..."

Khi Chu Hành bước ra khỏi phòng bệ/nh, Cầm Di đã ra đi rồi.

Tôi dựa lưng vào bức tường trắng trước cửa phòng, ánh đèn lạnh lẽo trên trần chiếu xuống.

Tôi hỏi: "Chu Hành, tại sao mẹ của tất cả mọi người trên đời này đều yêu thương con ruột của họ, chỉ có mẹ của chúng ta lại không yêu chúng ta?"

Nói xong tôi quay đầu, ánh mắt chúng tôi chạm nhau.

Tôi bước đến trước mặt hắn thở dài: "Chu Hành, cậu còn có tôi mà."

"Lục Hy."

Hắn ôm ch/ặt tôi vào lòng.

Bên tai tôi văng vẳng tiếng nấc nghẹn ngào bị kìm nén.

Khoảnh khắc ấy tôi không kiềm lòng được mà ôm ch/ặt lấy hắn.

Như đang ôm lấy chính mình trong đêm dưỡng mẫu qu/a đ/ời, kẻ tưởng chừng đã mất hết tất cả.

18

Hồi ức dừng lại đột ngột tại đây.

Tôi đứng dậy ra phòng khách tìm mấy chiếc hộp chất riêng bên ghế sofa.

Bên trong chứa toàn trang sức và đồ hiệu Chu Hành tặng tôi mấy năm qua.

Từ khi Cầm Di mất, hắn trở nên vô cùng bám dính tôi.

Cho đến một ngày hắn đến đón tôi dự tiệc ở nhà họ Lục.

Hôm đó hắn đứng rất lâu trước cổng biệt thự họ Lục.

Sau khi về, hắn dồn hết tâm trí vào việc ki/ếm tiền.

Hắn khởi nghiệp và nhanh chóng ki/ếm được mẻ vàng đầu tiên.

Tôi lấy từ hộp ra cây vợt tennis.

Đây là món quà hắn tự tay đặt làm trên trang chủ Wilson cho tôi sau khi ký hợp đồng đầu tiên.

Cây vợt này đã cùng tôi giành nhiều chiến thắng.

Về sau khi Chu Hành được nhà họ Chu nhận lại, quà hắn tặng ngày càng đắt giá.

Nhưng tôi vẫn thích nhất cây vợt này.

Nghĩ vậy tôi chụp ảnh gửi cho trợ lý, dặn cô ấy ngày mai tự tay trả lại những thứ này cho Chu Hành.

Ban đầu tôi định mang chúng đến Hương Cảng.

Nhưng bây giờ...

Tôi chưa từng nghĩ Chu Hành sẽ từ chối giúp tôi.

Càng không ngờ hắn lại ra tay giúp Lục Thư Ý.

19

Khi nhà họ Lục biết thân phận thật của Chu Hành, họ cũng nhen nhúc ý đồ.

Lúc đó họ Thẩm - gia tộc liên hôn với họ Lục - đã suy yếu vì thất bại chuyển đổi ngành nghề.

Nhà họ Lục thực sự muốn bám lấy cây đại thụ họ Chu.

Họ biết tôi không thể giúp họ nên tìm cách tiếp cận Chu Hành.

Lục Thư Ý từ nhỏ được giáo dục như tiểu thư khuê các, học khiêu vũ nghi thức, giao tế ứng xử, quản lý gia đình.

Trong mắt nhà họ Lục, cô ta thích hợp làm phu nhân họ Chu hơn tôi - đứa con gái quê mùa thô lỗ đầy mưu mô.

Vì thế họ mượn danh nghĩa tôi nhiều lần hẹn gặp Chu Hành để tác hợp cho hai người.

Chưa cần tôi ra tay cảnh cáo, Chu Hành đã thẳng thừng từ chối.

Hôm đó tôi cùng bạn bè dự một buổi tiếp khách có nhậu, uống vài ly.

Tôi không có tửu lượng, về đến căn hộ thấy hắn đợi sẵn liền lao vào lòng hắn.

Hắn ôm lấy tôi say khướt, lòng đầy xót xa.

Hắn c/ăm gh/ét nhà họ Lục vì họ vẫn thiên vị con ruột Lục Thư Ý, thậm chí muốn cư/ớp bạn trai của đứa con nuôi như tôi.

Lúc đó tôi đã nói gì nhỉ?

Tôi nói: "Chu Hành, tôi không quan tâm nhà họ Lục thương ai hơn. Nhưng cậu phải thương tôi nhất."

Tôi vẫn nhớ như in tiếng "Ừm" đầy trịnh trọng hắn thốt ra bên tai tôi lúc ấy.

Cho nên Chu Hành à, có phải giờ cậu cũng hối h/ận rồi không?

Tôi không biết việc Chu Hành đột nhiên giúp đỡ Lục Thư Ý là vì hắn thực sự quan tâm đến cô ta, hay chỉ muốn dùng cô ta để kích động tôi?

Tôi chỉ biết dù là lý do gì, tôi cũng không chấp nhận được.

Bởi vì dù Chu Hành nghĩ gì, tôi luôn đứng về phía mình.

20

Sáng hôm sau tôi đáp chuyến bay ra nước ngoài, đến một quốc gia phát triển có tỷ lệ già hóa cao gặp chuyên gia đã hẹn trước.

Công ty tôi chuyên sản xuất thiết bị gia đình thông minh cho người cao tuổi.

Tôi cần bà ấy hỗ trợ điều chỉnh một số chi tiết thiết kế sản phẩm.

Thế là tôi ở lại nước ngoài tập trung làm việc suốt nửa tháng.

Trong thời gian này, ngoài đối tác và trợ lý, tôi c/ắt đ/ứt mọi liên lạc.

Khi máy bay hạ cánh Hương Cảng, vừa mở điện thoại cá nhân đã thấy hàng loạt tin nhắn hiện lên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đồng Trần

Chương 36
Trúc mã tôi thầm mến say rượu, tôi lén hôn anh, nhưng anh đã tỉnh từ lúc nào không hay, lạnh lùng bóp cổ tôi rồi dùng sức đẩy mạnh về phía sau: "Đủ chưa?" "Cậu nhầm lẫn gì rồi thì phải, tôi không có hứng thú với đàn ông." Sau này, trong một trò chơi, tôi bốc trúng hình phạt phải hôn sâu một người đàn ông khác trong một phút. Ứng Dữ Trần - kẻ từng bảo không có hứng thú với đàn ông - bỗng dưng tức giận kéo tôi lại. "Cậu ấy không muốn." "Chơi có chơi có chịu, để không làm mất hứng của mọi người, chai rượu này tôi sẽ uống thay cậu ấy." Nào ngờ đối phương vẫn không chịu buông tha, giữ chặt chai rượu của anh rồi khiêu khích: "Anh là gì của cậu ta, dựa vào đâu mà đòi uống thay?" Nghe vậy, Ứng Dữ Trần quay đầu lại, giáng xuống môi tôi một nụ hôn thật mạnh: "Bây giờ thì được rồi chứ?" Tôi ngớ người.
0
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
8 Nốt tử thi Chương 8
9 Tắt đèn Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Chàng khờ và nàng sếp nữ

Chương 7
Ngày cưới với thanh mai trúc mã đã cận kề, vậy mà tôi lại không may gặp tai nạn xe cộ. Khi tỉnh lại trong bệnh viện, anh ấy đang ngồi bên mép giường, thâm tình nhìn tôi: "Kiều Kiều, cuối cùng em cũng tỉnh rồi, không uổng công anh đã hiến cho em nhiều máu như vậy." Ánh mắt tôi dừng lại trên cánh tay anh đang nhẹ che, lòng bỗng chốc nhói lên, định mở lời thì trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận chạy ngang: 【Trời đất, rõ ràng là nam phụ mới là người hiến máu cho nữ chính mà! Nam phụ gần như bị rút cạn máu rồi! Vậy mà công lao cứ thế bị nam chính mặt dày cướp mất ư?】 【Tôi chịu không nổi luôn, nam chính cứ mãi cướp công của nam phụ trước mặt nữ chính. Rốt cuộc khi nào nữ chính mới nhận ra, người mỗi lần bất chấp mạng sống để cứu cô ấy đều là nam phụ chứ?】 【Nam chính quá đáng thật, bọn họ còn là anh em với nhau đấy, vậy mà anh ta cứ bắt nạt người thật thà như nam phụ.】 Tôi sững sờ. Ngạc nhiên ngẩng đầu lên, tôi thấy người em trai cùng cha khác mẹ của anh ấy đang đứng sau đám đông nhìn về phía mình. Bốn mắt chạm nhau, hàng mi của cậu ấy khẽ run lên, rồi lặng lẽ dời tầm mắt đi chỗ khác.
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Mỹ Đường Y Chương 10
Ô Sen Chương 6