Kẻ được ngươi xem như cọng cỏ c/ứu mạng mà đón về nhà, "con nuôi" ấy mới chính là chân thế tử năm xưa bị chính tay ngươi đuổi đi, nay lại c/ầu x/in trở về.
Còn đứa con tư sinh mà ngươi hằng ngày thương nhớ, từ nay về sau chỉ có thể sống trong cái bóng của huynh trưởng, mãi mãi làm một con chó khom lưng van xin.
Đây mới thật là: Muốn bắt chim lại bị chim mổ.
7
Hôm con ruột ta bước vào phủ, trời quang mây tạnh.
Mẫu thân ta làm việc gọn ghẽ, quét sạch mọi đầu đuôi.
Đối ngoại chỉ xưng là đứa trẻ mồ côi bên nhánh bàng hệ, vì bát tự sinh thần hợp với ta nên mới đặc biệt nhận làm con nuôi.
Chu Thành từ sớm đã đứng chờ trước cổng.
Khi bà mụ bế đứa trẻ mặt hoa da phấn như búp bê ngọc, đôi mắt đen nhánh tựa trái nho xuống xe, ánh mắt Chu Thành đờ đẫn ra.
Quả thật, huyết thống là thứ kỳ diệu.
Dù hắn tưởng đây chỉ là "đứa trẻ mồ côi bàng hệ", nhưng khi thấy khuôn mặt đứa bé giống hệt hắn, lại còn tinh tế quý phái hơn, thứ cảm giác thân thiết từ chung dòng m/áu căn bản không thể giấu nổi.
"Đứa bé này tướng mạo đầy phúc khí."
Chu Thành thận trọng đưa tay đón lấy.
Đứa bé không nhút nhát, có lẻ ở ngoại tổ được nuôi dưỡng tốt, tính tình hoạt bát, thấy Chu Thành liền nhoẻn miệng cười.
Lộ ra lợi hồng hào, thậm chí còn giơ tay ngắn ngủn mũm mĩm như ngó sen nắm lấy ngón cái của Chu Thành.
Trái tim Chu Thành lập tức tan chảy.
Hắn kích động đến nỗi nói không ra lời, bế đứa bé xoay mấy vòng.
"Nhìn cái mũi này, đôi môi này, giống hệt ta hồi nhỏ! Đây nào phải bàng hệ, rõ ràng là trời cao ban cho ta đích tử!"
Ta đứng bên cạnh, nhìn cảnh phụ từ tử hiếu này, nở nụ cười ôn nhu.
"Hầu gia vui lòng là tốt rồi. Đã vào cửa, nên đặt tên luôn."
Ta liếc nhìn đứa trẻ ốm yếu đang bị bỏ rơi trong góc, được vú nuôi bế khẽ dỗ dành không cho khóc, thản nhiên nói:
"Chữ Hành ý nghĩa rất tốt, nhưng đích tử nhà ta phúc mỏng, không chịu nổi. Thiếp nghĩ, nên đặt tên này cho đứa bé này."
Chu Thành khựng lại, theo bản năng nhìn về đứa trẻ bệ/nh tật.
Đứa bé ấy đang khó chịu nên ọ ẹ, mặt đầy chàm, g/ầy trơ xươ/ng như con khỉ mất lông.
Lại nhìn đứa trong tay trắng trẻo bụ bẫm, cười tươi như búp bê phúc.
Ánh mắt do dự của Chu Thành chỉ thoáng qua.
"Được, tên nó là Chu Hành!"
Hắn nâng bổng đứa bé lên cao, cười lớn: "Đây mới thật là kỳ lân nhi của Định Viễn Hầu phủ ta!"
Vú nuôi e dè hỏi: "Còn đứa trẻ kia thì sao? Tên cũ..."
Chu Thành nhíu mày, như thể bị phá hứng.
Những ngày qua, hắn nuôi đứa trẻ chịu nhiều vất vả, bên ngoài tuy khen hắn có lòng từ phụ, nhưng không ít kẻ xì xào bàn tán Hầu phủ sinh ra thế tử ốm yếu.
Chu Thành hiếu danh, dần dần tình cảm với đứa trẻ phai nhạt, ngược lại sinh ra chán gh/ét.
Quan trọng nhất là, mấy hôm trước Thái hậu nguy kịch, Khâm Thiên Giám sáng sớm hôm qua tính ra có người tương xung giáng sinh.
Mà đứa trẻ sơ sinh này thể chất yếu ớt khắc cả nhà, dưới lòng bàn chân có hai nốt ruồi nhỏ, y hệt đứa con bệ/nh của hắn.
Chu Thành nghe xong h/ồn xiêu phách lạc, về liền ra lệnh che giấu đặc trưng của đứa trẻ này.
Thiên tử trọng hiếu đạo, hắn sợ ảnh hưởng đến quan lộ sau này.
Lúc này, hắn lạnh giọng: "Cái tên mà thôi, chữ Hành đã cho đích tử, nó không được dùng nữa. Tùy tiện đặt tên hèn cho dễ nuôi... gọi nó là Chu A Cẩu vậy."
A Cẩu.
Ta suýt nữa không nhịn được cười.
Lâm Văn Nương nếu có linh thiêng dưới suối vàng, không biết có tức đến mức trồi lên từ bãi tha m/a không.
"Hầu gia anh minh."
Ta bước tới, chọc ghẹo đứa con ruột thực sự của mình.
"A Cẩu thể chất yếu, cũng không nên ở chính viện, kẻo truyền bệ/nh khí cho Hành nhi. Thiếp thấy gian viện nhỏ ở cửa tây góc tây yên tĩnh, cho nó ở đó đi."
Đó là gian viện ẩm thấp hẻo lánh nhất trong phủ, trước đây dùng để giam giữ gia nhân phạm lỗi.
Chu Thành đang mải mê nựng con mới, đầu cũng không ngẩng lên.
"Phu nhân định liệu là được."
8
Thời gian thoáng cái đã ba năm.
Mấy năm này, Hầu phủ thay đổi chóng mặt.
Chu Hành được nuôi dưỡng cực tốt, ba tuổi đã biết ngâm thơ, năm tuổi giương nổi cung nhỏ, thông minh lanh lợi, ai gặp cũng yêu.
Chu Thành cưng chiều nó đến tận xươ/ng tủy, đi đâu cũng dẫn theo, chỉ muốn khoe với cả kinh thành về đứa con trai tốt của mình.
Còn đứa trẻ tên A Cẩu kia, đã trở thành kẻ vô hình trong Hầu phủ.
Nó sống trong gian viện lạnh lẽo, thiếu ăn thiếu mặc, tính tình trở nên u uất quái dị.
Vì không ai dạy dỗ, năm tuổi vẫn không biết chữ, cả ngày thân thể dơ bẩn, thấy người là trốn, như con chuột nhút nhát.
Chu Thành thỉnh thoảng gặp nó, cũng nhăn mặt kh/inh miệt, m/ắng mỏ vài câu rồi đuổi đi xa.
Hắn đã quên mất, đây mới là m/áu mủ của hắn và người tình.
Ta cũng không bảo người ta ng/ược đ/ãi A Cẩu, chỉ xem nó như không khí.
Loại vô thị này, còn đ/au hơn đ/á/nh m/ắng.
Hôm nay là tiệc sinh nhật năm tuổi của Chu Hành.
Hầu phủ bày tiệc lớn, khách khứa đông nghịt.
Chu Hành mặc bộ cẩm bào đỏ chót thêu chỉ vàng, đeo vòng cổ vàng ròng, ngồi giữa vị trí chủ tọa như mặt trăng giữa sao trời, đĩnh đạc chào hỏi trưởng bối, khiến ai nấy đều tấm tắc khen ngợi.
"Hầu gia phúc lớn, tiểu thế tử thiên đình đầy đặn, tương lai ắt phong hầu bái tướng!"
"Khí độ tướng mạo này, quả nhiên giống hệt hầu gia năm xưa, đúng là có phong thái của hầu gia ha ha."
Chu Thành nghe xong mặt mày hồng hào, rư/ợu một chén tiếp một chén, ánh mắt kiêu hãnh sắp trào ra ngoài.
Ngay lúc này, trong yến tiệc xảy ra chút trục trặc.
Một tiểu tiểu tớt chạy vào hớt hải, tay xách một đứa trẻ lem luốc.
Chính là A Cẩu.
"Bẩm hầu gia, phu nhân! Tên tiện chủng này ăn tr/ộm mì trường thọ trong nhà bếp chuẩn bị cho thế tử, tiểu nhân đã bắt được!"
A Cẩu trong tay vẫn nắm ch/ặt nắm mì, mặt mày dầu mỡ, r/un r/ẩy thu mình dưới đất.
Nó nhìn quanh những vị khách áo quần lộng lẫy, lại nhìn Chu Hành ngồi trên cao hào quang chói lọi, trong mắt tràn ngập ngưỡng m/ộ và kh/iếp s/ợ.
Cả sảnh yên lặng.
Khách khứa nhìn đứa trẻ ăn mày này, đều nhíu mày.