Người ơi! Mau xem mèo con sao rồi!

Không thể chần chừ, tôi lót thêm lớp đệm dày, ôm mèo con chạy đi tìm bác sĩ thú y. Mèo mẹ nhất định theo cùng, dặn năm con còn lại ở yên trong nhà. Đàn mèo con ngoan ngoãn nép cả vào ổ.

Tuyết rơi dày đặc, không bắt được xe, tôi đành ấp cả mèo mẹ lẫn con vào lòng, bước từng bước khó nhọc giữa trời bão tới phòng khám.

Vất vả đến nơi lại thấy cửa đóng im ỉm. May còn số điện thoại dán trên cửa, vừa thở phì phò vừa miêu tả tình hình, bác sĩ nghe giọng nghiêm trọng bảo có thể là bệ/nh Care, dặn tôi đợi trước cửa, anh sẽ tới ngay.

Tôi siết ch/ặt áo khoác, mèo mẹ khép nép ôm con, tôi thì thầm an ủi: 'Sẽ ổn thôi, bác sĩ sắp tới rồi.'

Bác sĩ đến nhanh thật, khám cho mèo con trong khi tôi và mèo mẹ ngồi chờ. Mèo mẹ cứ dán mắt nhìn về phía ấy, tôi vuốt ve bộ lông nó liên tục: 'Đừng sợ, đã có bác sĩ rồi.'

Mèo mẹ rên rỉ, thụp đầu vào chân: 'Mèo không sợ. Đời mèo ngắn ngủi và mong manh, gần cái ch*t hơn loài người.'

'Lứa mèo con khó nuôi hết là chuyện thường, nên mèo đẻ nhiều.'

'Mèo đã chuẩn bị tinh thần mất mát từ lâu.'

Dù nói vậy, cả người nó vẫn run lẩy bẩy. Tôi biết nó đang cố chịu đựng, cứ thế thì thầm an ủi.

Ngẩng đầu lên, chợt nhận ra bác sĩ đang lặng lẽ quan sát tôi. Vội hỏi: 'Mèo con thế nào rồi?'

'Mèo không sao, không phải Care, chỉ hơi rối lo/ạn tiêu hóa.' Bác sĩ nheo mắt nhìn thẳng: 'Tôi giới thiệu cho anh một bác sĩ.'

Tôi ngơ ngác: 'Ông không phải bác sĩ sao? Mèo không vấn đề gì lớn mà ông không chữa được?'

'Tôi giới thiệu bác sĩ cho... anh.' Anh ta nhìn tôi, rồi nhìn chú mèo trong lòng tôi, mím môi nói: 'Bác sĩ tâm lý.'

4

'Mèo không biết nói.'

'Lý trí anh nên nhận thức và hiểu được điều đó, phải không?'

Trước câu hỏi của bác sĩ tâm lý, tôi há hốc miệng, muốn nói gì đó nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Mèo mẹ cuộn tròn trong lòng, tôi cúi xuống nhìn nó, nó ngước lên kêu meo meo.

Tất nhiên tôi biết mèo không thể nói, cũng không nên biết nói.

Nhưng nó đã nói chuyện với tôi.

Và trước khi bị nhắc nhở, tôi chưa từng thấy việc nó nói chuyện là bất thường.

Cảm giác kỳ quặc khiến tôi bồn chồn, bác sĩ tâm lý đẩy tách trà nóng về phía tôi: 'Đừng căng thẳng quá, anh cứ thả lỏng đi.'

'Tôi có cần uống th/uốc không? Hay phải nhập viện?' Giọng tôi khẽ hơn: 'Tôi không muốn nằm viện.'

Nếu tôi vào viện, mèo mẹ và đàn con biết làm sao?

Bác sĩ đẩy gọng kính: 'Theo tình trạng của anh, đã xuất hiện rối lo/ạn nhận thức nhất định, tôi khuyên anh nên nhập viện điều trị hệ thống.'

'Tuy nhiên, nếu không ảnh hưởng sinh hoạt hàng ngày, anh có thể điều trị bảo tồn theo nguyện vọng.'

'Có thể anh chỉ thiếu giao tiếp xã hội, cô đơn nội tâm, tôi nghĩ anh nên thay đổi môi trường, tiếp xúc nhiều với mọi người, kết bạn sẽ tốt hơn.'

Tôi gật đầu tỏ ý hiểu. Bác sĩ dặn thêm vài điều, trước khi về cố nói dịu dàng: 'Nên tái khám định kỳ, nếu tình hình x/ấu đi, tôi vẫn khuyên anh nhập viện.'

Trên đường về nhà, tuyết lại rơi nặng hạt sau tạnh được một lúc. Mèo cứ nằm im trong lòng tôi, rất lâu sau mới hỏi: 'Anh bệ/nh à?'

Tôi mím môi không đáp. Bác sĩ bảo cứ giả vờ không để ý, triệu chứng sẽ tự biến mất.

Mèo lại hỏi: 'Anh bệ/nh vì mèo phải không?'

Tôi vẫn im lặng, nó cúi đầu xuống. Nhìn lại thì nó chỉ ngước lên kêu meo một tiếng.

Về đến nhà, tôi đổ thức ăn, mở hộp pate, pha th/uốc cho mèo con bị đ/au bụng, dùng ống tiêm bơm từng chút một. Nó đã khỏe hơn hẳn, chắc sắp khỏi rồi.

Mèo mẹ nhảy tót lên tủ lạnh, vẫy đuôi nhìn tôi chằm chằm.

Đêm xuống, kiểm tra cửa nẻo đã đóng ch/ặt, tôi trằn trọc mãi không sao ngủ được.

Thật tĩnh lặng.

Và lạnh lẽo.

Mãi đến lúc trời hửng sáng, tôi mới chợp mắt.

Không biết có phải mơ không, dường như nghe tiếng mèo mẹ nhảy lên đầu giường, li /ếm chân xong thì nói: 'Cửa sổ làm sao giữ nổi mèo hoang.'

Cửa sổ không giữ được mèo hoang ư?

Mơ màng, tôi suy nghĩ hồi lâu mới hiểu ra, bỗng toàn thân lạnh toát, mở bừng mắt.

Cửa sổ mở toang, gió lùa vào mặt đ/au buốt.

Căn phòng vắng lặng, mèo mẹ và đàn con biến mất không dấu vết.

5

Gió lạnh cuốn tuyết, khắp nơi trắng xóa.

Tôi bước từng bước khó khăn trong biển tuyết, muốn gọi nhưng không biết gọi gì.

Tôi chưa đặt tên cho chúng bao giờ.

Làm sao có thể hét 'mèo' giữa đồng tuyết trống vắng?

Tôi chỉ biết khoác ch/ặt áo hơn, lần tìm trong cơn bão tuyết.

Chúng đi đâu rồi?

Tôi tìm đến chỗ đầu tiên nhặt được mèo con, cửa hàng tiện lợi dưới nhà, ngõ hẻm chúng từng ở - tất cả đều vô vọng.

Tuyết càng lúc càng dày.

Tôi thấy lạnh thấu xươ/ng.

Thoáng chốc nhớ về thuở nhỏ, hình như cũng từng lần mò như vậy giữa trời tuyết tìm ki/ếm thứ gì đó.

Chuyện ngày xưa đã mờ nhạt, nhưng hình như lúc ấy tôi có hét lên điều gì. Tôi nhớ bông tuyết lẫn nước mắt rơi vào miệng, vị lạnh lẽo đắng ngắt.

Đã hét gì nhỉ?

Không nhớ nổi.

Chỉ nhớ mình bước đi loạng choạng, cuối cùng kiệt sức ngã vật giữa tuyết.

Bóng hình trong ký ức như hòa cùng hiện tại, tôi trượt chân, đổ gục xuống nền trắng.

Đầu đ/au như búa bổ, người lạnh đến phát sốt, nằm vật không sao nhấc nổi mình, chỉ biết co quắp giữ chút hơi ấm cuối cùng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
6 Đồng nữ Chương 7
9 Mùa đông thứ 23 Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhạn Quy

Chương 7
Trong lễ tấn phong Hoàng hậu, chính tay ta trao Phượng Ấn cho tri kỷ. Nàng mỉm cười với ta: "Không phải chứ đồng chí? Ngươi lại nhận cả cái chức vụ nhạt nhẽo này?" Ta cúi đầu cung kính: "Thánh thể trâu ngựa trời sinh, chỉ cần bạc đầy túi, làm gì chẳng được." Đây là ám hiệu chỉ hai kẻ xuyên việt như chúng ta mới hiểu. Suốt mười năm lăn lộn trong cung cấm, tay nhuốm máu tanh, cuối cùng cũng tay trong tay bước lên đỉnh cao quyền lực. Ta tưởng trò chơi nhàm chán này đã thông quan. Cho đến nửa canh giờ sau, Đông Xưởng vớt từ giếng khô lên một thi thể nữ bị lột da mặt khi còn sống. Trên cổ tay tử thi, hiện rõ ấn ký xuyên việt giống hệt tri kỷ của ta. Gân cốt ta lạnh buốt. Nếu kẻ chết dưới giếng là tri kỷ... Vậy người phụ nữ đứng trước mặt ta trong đại điện, cười cười đối đáp ám hiệu với khuôn mặt ấy... Là ai?
Cổ trang
Hệ Thống
Báo thù
2