“Từ Từ.” Nương thân không ngẩng đầu, “Sách cầm ngược rồi.”

Ta cúi nhìn, mặt đỏ bừng.

Phụ thân khẽ cười một tiếng.

“Cười cái gì?” Nương thân trừng hắn một cái, “Đều do ngươi, vừa về đã làm rối lòng quân.”

“Ta làm rối thế nào?”

“Con gái ta trước đây xem sách chưa từng cầm ngược bao giờ.”

“Đó là trước kia.” Phụ thân đặt đ/ao xuống, cúi xem nương thân bóc tỏi, “Bây giờ khác rồi, giờ đã có cha, không cần khổ cực nhiều như vậy nữa.”

Tay nương thân khựng lại.

“Ngươi còn biết nói?” Nàng cúi đầu, giọng có chút nghẹn ngào, “Bắt ta đợi mười lăm năm, ngươi có biết mười lăm năm ấy ta sống thế nào không?”

“Ta biết.” Giọng phụ thân rất nhẹ, “Ta đều biết cả.”

Nương thân không nói gì.

“Mỗi ngày bóc tỏi, phơi nắng, đợi ta về.” Phụ thân nói, “Ta đều biết cả.” Nương thân ngẩng đầu, mắt đỏ hoe.

“Vậy sao ngươi không sớm trở về?”

“Ta cũng muốn về sớm.” Phụ thân đưa tay lau nước mắt cho nàng, “Nhưng có việc, không làm xong, trở về cũng không yên lòng.”

Nương thân trừng mắt nhìn hắn, nước mắt không ngừng rơi.

“Được rồi được rồi,” nàng đẩy tay hắn ra, “Đừng đa cảm nữa, con gái đang nhìn đấy.”

Ta vội cúi đầu giấu mặt vào sách.

Phụ thân cười, ngả người vào ghế mây.

“Nhân tiện,” hắn nói, “Giang Vô Nhai kia, đã bắt được.”

Tay nương thân dừng lại.

“Xử trí thế nào?”

“Giao cho thái tử rồi.” Phụ thân nói, “Hắn những năm qua gi*t hại nhiều người, đủ uống một bầu rư/ợu đắng.”

“Đáng đời.” Nương thân ném củ tỏi đã bóc vào bát, “Năm xưa thái phó đối đãi hắn không tệ, hắn quay đầu lại theo hoàng đế. Loại bạch nhãn lang này, đáng bị tống vào ngục tối.” Phụ thân gật đầu.

“Còn một việc nữa,” hắn nói, “Thái tử nhờ ta hỏi nương tử, có muốn trở về cung không?”

“Về cung?” Nương thân nhướng mày, “Về cung làm gì?”

Phụ thân nhìn nàng, “Thái tử nói, nếu nương tử đồng ý, hắn muốn nhận nàng làm nghĩa muội, phong làm trường công chúa.”

Nương thân trầm mặc một lúc.

“Không đi.” Nàng nói.

“Vì sao?”

“Ta ở hậu viện này mười lăm năm, quen rồi.” Nàng cúi đầu tiếp tục bóc tỏi, “Có nắng phơi, có tỏi bóc, có con gái bầu bạn, giờ lại có ngươi. Vào cung làm chi? Chịu tội ấy sao?”

Phụ thân cười.

“Ta biết ngay nàng sẽ nói vậy.”

“Thế ngươi còn hỏi làm gì?”

“Thái tử bảo ta hỏi.” Phụ thân cúi lại gần, “Ta chỉ ứng phó thôi.”

Nương thân liếc hắn một cái, khóe miệng cong lên.

Ánh nắng rơi xuống người họ, ấm áp dịu dàng.

Ta đặt sách xuống, ngắm nhìn hai người.

Chợt cảm thấy, mười lăm năm ấy, thật đáng giá.

“Nhân tiện, nương.” Ta chợt nhớ ra điều gì, “Sao nương cứ phải bóc tỏi?”

Nương thân ngẩng đầu nhìn ta, cười bí ẩn.

“Bởi tỏi là thứ tốt mà.”

“Vậy thì sao?”

“Cho nên,” nàng giơ củ tỏi đã bóc lên, hướng về phía ánh nắng, “Đợi sau này con xuất giá, con sẽ biết.”

Ta: “......”

Phụ thân bên cạnh bật cười.

Ta quyết định không hỏi nữa.

Dù sao, ngày dài còn nhiều.

(Chính văn hết)

Ngoại truyện

Nhiều năm sau đó, ta vẫn không hiểu nổi một chuyện——

Sao nương thân lại thích bóc tỏi đến thế.

Thuở nhỏ ta tưởng nàng rảnh rỗi. Về sau ta nghĩ nàng đang đợi người. Lại sau nữa ta ngỡ đó chỉ là sở thích kỳ lạ nào đó?

Nhưng mãi đến ngày ta xuất giá, ta mới biết chân tướng.

Một

Ngày ta xuất giá, phủ tướng quân treo đèn kết hoa.

Phụ thân đứng ngoài cửa nghênh khách, cười như kẻ ngốc. Nương thân ngồi trong phòng ta, thong thả chải tóc cho ta.

“Một lược chải đến cuối,” nàng cầm lược, chải từng đường, “Hai lược tóc bạc chung đầu, ba lược con cháu đầy nhà...”

Ta từ gương nhìn nàng.

Mấy năm qua, nhan sắc nàng vẫn không hề phai tàn, vẫn đẹp tựa tiên nữ. Chỉ điểm vài sợi bạc bên mai, dưới nắng lấp lánh.

“Nương.”

“Ừm?”

“Nương có hồi hộp không?”

“Ta hồi hộp cái gì?” Nàng tiếp tục chải tóc, “Có phải ta xuất giá đâu.”

“Con hỏi nương,” ta quay người nhìn nàng, “Hồi nương gả cho phụ thân, nương có hồi hộp không?”

Tay nương thân khựng lại.

Rồi nàng cười.

“Hồi hộp chứ.” Nàng đặt lược xuống, ngồi cạnh ta, “Hồi hộp đến ch*t đi được.

“Thật sao?”

“Thật.” Nàng chống cằm, mắt cong cong, “Đêm trước thành thân, ta thức trắng đêm. Ta nghĩ, cái gã ngốc ấy, mấy chục năm sau phải sống cùng hắn, liệu hắn có gh/ét ta tính khí x/ấu? Có hối h/ận cưới phải yêu nữ?”

“Thế phụ thân nói gì?”

“Hắn chẳng nói gì.” Nương thân cười, “Hắn chỉ nắm tay ta, hỏi ta có yêu cầu gì không.”

“Nương có yêu cầu gì không?”

“Có chứ.” Nương thân gật đầu, “Ta nói, ngươi thường xuyên chinh chiến ngoài biên ải, nếu ta nhớ ngươi thì làm sao?”

Ta chớp mắt: “Phụ thân đáp thế nào?”

“Hắn nói——” Nương thân ngừng lại, ánh mắt hướng ra cửa sổ, như đang nhớ về buổi chiều xa xôi ấy, “Hắn bảo, vậy nàng cứ bóc một củ tỏi đi.”

Ta sững sờ.

“Bóc... bóc tỏi?”

“Đúng, bóc tỏi.” Nương thân gật đầu, “Lúc ấy ta cũng ngây người, hỏi tại sao. Hắn nói——”

Khóe miệng nàng cong lên.

“Hắn nói, tỏi cay mắt. Bóc rồi bóc, nước mắt chảy ra, coi như khóc xong. Khóc xong, tỏi cũng bóc xong, còn nấu được món ăn, không lỡ dở ngày thường.”

Ta: “......”

“Lúc ấy ta tức đến đ/á/nh hắn.” Nương thân cười, “Ta bảo ngươi bảo ta khóc à? Hắn nói không phải bảo khóc, mà là—— nếu thật sự muốn khóc, đừng kìm nén. Nhưng khóc xong vẫn phải sống tiếp, nên thuận tay bóc tỏi, không khóc uổng.”

Ta im lặng.

“Về sau hắn quả nhiên thường xuyên chinh chiến.” Nương thân nhìn đôi tay mình, “Một năm về được vài ngày. Khi nhớ hắn, ta lại bóc tỏi.”

“Thế nương có khóc không?”

“Có chứ.” Nàng thản nhiên thừa nhận, “Nhưng không phải vì nhớ hắn mà khóc, là do tỏi cay mắt.”

Nàng ngẩng đầu nhìn ta.

“Từ Từ, con biết khác nhau thế nào không?”

Ta lắc đầu.

“Nước mắt vì tỏi cay, con có thể tự lừa mình—— ta không khóc, ta chỉ đang bóc tỏi.” Nàng khẽ nói, “Như thế con sẽ không thấy mình đáng thương, không cảm thấy mình đang đợi người không về. Con chỉ đang bóc tỏi, thuận thể chảy chút nước mắt.”

Mắt ta cay cay.

“Vậy nương đã bóc tỏi suốt mười lăm năm?”

“Mười lăm năm.” Nàng gật đầu, “Mỗi năm bóc một ít, muối thành tỏi đường, tỏi ngâm, đựng vào hũ, ch/ôn dưới giàn nho.”

“Ch/ôn xuống đất?”

“Ừm.” Nàng cười, “Dù sao hắn cũng chẳng ăn được, tạm ch/ôn trước. Phòng khi hắn về, có ngay món nhắm.”

“Nhỡ... hắn không về nữa thì sao?”

Nương thân nhìn ta, mắt cong như trăng non.

“Hắn không đâu.”

Hai

Đêm hôm ấy, khách khứa tan hết.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bố của nó là… một con búp bê cảm ứng.

Chương 13
Tôi là nam phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Vì ghen ghét thụ chính, ngày nào tôi cũng lấy kim chọc vào con búp bê vu thuật có liên kết cảm giác với anh. Sau khi công chính biết chuyện, liền điên cuồng trả thù tôi. Kết cục cuối cùng của tôi là nhà tan cửa nát, chết thảm. Sau khi thức tỉnh ký ức, tôi lập tức cung phụng con búp bê vu thuật ấy như tổ tông. Trước kia tôi dùng kim chọc. Giờ thì mỗi ngày mát-xa toàn thân cho nó. Trước kia tôi từng đốt lửa thiêu nó. Giờ mỗi ngày đều cho nó tắm nắng, tắm nước ấm. Nghe nói thụ chính dạ dày yếu cần bồi bổ, tôi còn ngày nào cũng sắc thuốc tráng dương cho con búp bê uống. Cho đến một ngày. Sau khi tôi lại bỏ vào nước một liều thuốc tráng dương đủ để chết người. Thụ chính trực tiếp ép tôi vào góc tường, nghiến răng nói: “Tôi thấy… tôi không cần thuốc tráng dương cũng có thể làm cậu không xuống giường nổi.” “Cậu nghĩ sao?”
277
9 Bùn Trong Tay Chương 12.2

Mới cập nhật

Xem thêm