Tôi muốn làm chó của em gái

Chương 2

12/03/2026 16:30

4

Cửa phòng vang lên tiếng gõ.

Tôi bừng tỉnh, vội chạy ra mở cửa.

Tạ Tịch Xuyên cầm trên tay chiếc váy ngủ dây cùng chú gấu bông nhỏ.

Chiếc váy màu rư/ợu vang đung đưa trên bàn tay gân guốc của anh.

Nó lắc lư nhè nhẹ, trông càng thêm mong manh.

Mặt tôi bừng lửa.

Tạ Tịch Xuyên mệt mỏi xoa sống mũi:

"Lại sang phòng anh ngủ rồi quên đồ."

"Đây là lần thứ mấy rồi hả Tạ Nguyện?"

Nhớ lại lời cảnh báo trước đó của anh, tôi cố lảng tránh.

Kéo nhẹ tay áo anh, giọng nũng nịu:

"Em xin lỗi, anh trai."

"Anh không có nhà, em nhớ anh lắm..."

"Trên giường có mùi anh, như thế em mới ngủ được."

Thấy anh vẫn lạnh lùng.

Tôi chắp tay trước ng/ực, ánh mắt thiết tha nhìn anh:

"Anh tha lỗi cho em lần này được không?"

Yết hầu Tạ Tịch Xuyên khẽ lăn một cái.

Hàng mi anh run nhẹ, giọng trầm xuống:

"Chỉ một lần này thôi."

A! Đây là lần đầu tiên hôm nay anh dịu dàng với em!

Tôi vui lắm.

Nhân lúc Tạ Tịch Xuyên không để ý.

Tôi ôm lấy cổ anh, dụi dụi vào lòng ng/ực.

"Anh trai tốt quá đi!"

"Váy ngủ của em anh giặt luôn nhé, cảm ơn anh nha~"

Tạ Tịch Xuyên gi/ật mình.

Trước khi anh kịp phản ứng.

Tôi đã như mèo con vồ được mồi.

Chui vội vào phòng mình.

Tuyệt, kế hoạch thành công!

Chỉ cần chút mánh khóe nhỏ.

Đã có được cái ôm chúc ngủ ngon đã mất từ lâu (*¯︶¯*).

Trong lòng tôi thầm quyết tâm.

Kỳ nghỉ này, nhất định phải hết lòng chiều chuộng anh trai.

Bù đắp cho lỗi lầm trước đây.

Để mối qu/an h/ệ chúng tôi trở lại như xưa.

5

Bữa tối hôm qua không vui.

Vì thế, tôi muốn tự tay nấu cho Tạ Tịch Xuyên một bữa.

Nhưng tôi chưa từng vào bếp.

Tôi luống cuống làm theo hướng dẫn.

Con d/ao đáng gh/ét không chịu nghe lời!

Sao lại c/ắt vào tay thế này T^T!

Dầu trong chảo b/ắn ra, nóng quá...

Sau 3 lần thất bại.

Cuối cùng tôi cũng làm được món thịt xào ớt xanh tạm ổn.

Tạ Tịch Xuyên vừa hay bước ra khỏi phòng.

Anh liếc nhìn nhà bếp bừa bộn.

Rồi nhìn tôi đầy thương tích.

Ngạc nhiên:

"... Em làm đấy?"

Tôi gật đầu lia lịa:

"Vâng vâng, anh trai, em làm riêng cho anh đó."

Tôi đầy mong đợi đưa đũa cho anh:

"Anh nếm thử đi, xem tay nghề em thế nào."

Tạ Tịch Xuyên ăn một miếng.

Biểu cảm phức tạp.

Hình như anh phải dùng hết sức mới nuốt được.

Anh uống mấy ngụm nước, thở dài:

"Anh thích thịt mềm, em làm khô quá."

"Không ngon lắm,"

"Lần sau đừng làm nữa, để anh lo."

Gì chứ, cứ thế phủ nhận công sức của em...

Đến lời khen giả tạo cũng không thèm nói!

Hứng thú của tôi vụt tắt.

Thay vào đó là cơn gi/ận bùng lên, gi/ận lắm luôn!

Tính khí ngang ngược của tôi lại trỗi dậy.

Tôi gi/ật lại đôi đũa từ tay Tạ Tịch Xuyên.

Đập mạnh xuống bát.

"Em không cho anh ăn nữa! Đáng gh/ét thật đấy!"

Tôi quay đi cởi tạp dề.

Bỗng nhìn thấy trong ánh phản chiếu của kính.

Tạ Tịch Xuyên đang nhìn chằm chằm vào lưng tôi, nở nụ cười mờ nhạt.

Anh còn lén lấy điện thoại chụp lại đĩa thịt xào ớt xanh.

Hả?

Tôi giả vờ không để ý.

Thản nhiên đi ngang qua sau lưng anh.

Tôi nhìn thấy màn hình điện thoại anh bật sáng.

Đột nhiên đơ người.

Đó là trang mạng xã hội.

Tên tài khoản của anh là:

"Có em gái phiền phức thật đấy".

6

Tôi thu mình trong phòng.

Cố kìm nén cảm xúc tồi tệ.

Lên mạng tìm tài khoản đó và bắt đầu xem.

Tạ Tịch Xuyên ghim một dòng trạng thái:

【Gương mặt và cuộc sống của tôi đều bị em gái h/ủy ho/ại. Ừ, nó phải chịu trách nhiệm với tôi. Trọn đời ấy.】

Bên dưới có bình luận:

【Gh/ét em gái thế mà vẫn muốn ở cùng cả đời? Chẳng phải là cực hình sao?】

Tạ Tịch Xuyên trả lời:

【Không thì sao? Tôi còn thấy ngắn.】

Cư dân mạng bình luận sắc sảo:

【Tình sâu nghĩa nặng trong h/ận th/ù.】

Tôi cúi đầu thấp hơn.

Phải mất thời gian dài thế này mới tha thứ cho em sao...

Hóa ra anh trai thật sự rất gh/ét em.

Tối qua anh cũng đăng trạng thái:

【Bó tay, em gái mỗi lần làm sai chỉ biết làm nũng, nếu làm nũng giải quyết được việc thì cần cảnh sát làm gì? Dù có nhìn tôi bằng ánh mắt đáng yêu cỡ nào cũng vô dụng.】

Tôi đối chiếu thời gian.

Bất giác cảm thấy bại trận.

Thì ra chỉ vì tối qua ôm anh một cái.

Mà khiến anh khó chịu đến thế sao?

Còn một dòng vừa cập nhật.

Đính kèm ảnh đĩa thịt xào ớt xanh có chỉnh filter:

【Cơm em gái nấu khó ăn kinh khủng, nói vài câu đã gi/ận rồi, nào đ/ập đũa đ/ập bát, làm anh trai khó xử quá.】

Có người bình luận:

【Nhìn đã thấy khó ăn.】

Tạ Tịch Xuyên trả lời:

【Cho mày ăn đâu mà phán?】

Món ăn tôi vất vả nấu trông tệ thế ư.

Người xem ảnh cũng thấy dở.

Vậy đ/á/nh giá của Tạ Tịch Xuyên đã là nhẹ nhàng rồi.

Toàn bộ nội dung tài khoản phụ này đều liên quan đến tôi.

Chất đầy tội trạng của tôi.

Hình như, làm gì tôi cũng sai.

Tôi thở dài n/ão nề.

Kế hoạch chiều chuộng anh trai mới bắt đầu.

Mà tôi đã muốn bỏ cuộc.

Khó thật đấy...

Thôi, cần nghỉ ngơi chút đã.

Phải thư giãn tinh thần đã!

Tôi nhắn tin cho người được ghi chú "bản sao thay thế":

【Em muốn đi chơi, qua đón mau lên.】

7

Có rất nhiều người theo đuổi tôi.

Thật ra tôi không hứng thú với chuyện yêu đương.

Bởi tôi nghĩ đàn ông trên đời không ai tốt bằng anh trai mình.

Nhưng Tưởng Chiêu là trường hợp đặc biệt nhất.

Cậu ấy giống Tạ Tịch Xuyên lắm.

Lại còn trăm phương chiều ý tôi.

Nuông chiều tính cách kiêu kỳ của tôi.

Tôi coi cậu ta như bản sao thay thế.

Như đang ở bên Tạ Tịch Xuyên của ngày xưa.

Chơi đến tối mịt.

Tưởng Chiêu đưa tôi về.

Đi trên đường, cậu nhìn chiếc mũi đỏ ửng của tôi, thở dài bất lực:

"Mặc ít thế, cảm đấy."

Tôi cáu kỉnh cãi lại:

"Cần gì anh lo?"

"Xinh là được rồi."

Tưởng Chiêu dừng bước, mỉm cười dịu dàng:

"Không cần quần áo điểm tô."

"Em vốn đã rất xinh rồi."

Cậu cởi khăn quàng cổ.

Quấn từng vòng quanh cổ tôi.

"Như thế sẽ ấm hơn chứ?"

Tôi khẽ hừm, không x/á/c nhận cũng không phủ nhận.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm