Làm Người Nhà Với Quỷ Dị

Chương 5

12/03/2026 16:45

Nhưng họ chẳng thấy gì cả.

Lâm Niệm vẫn ngủ yên trong vòng tay người đàn ông quái dị, không nhúc nhích.

Nửa đêm, người phụ nữ đến xem qua, kéo tấm chăn tuột xuống đắp lại cho cô bé.

Cậu thiếu niên cũng ghé một lần, đứng nhìn cô bé rất lâu rồi quay đi.

Bình minh.

Ánh nắng xuyên qua cửa sổ đá/nh thức Lâm Niệm.

Cô bé mở mắt, phát hiện mình đang nằm trên ghế sofa, vẫn đắp chiếc chăn len cũ.

Người đàn ông đã biến mất, người phụ nữ cũng không thấy đâu, chỉ còn cậu thiếu niên ngồi trên ghế bành đối diện, đôi mắt xám ngắt nhìn thẳng vào cô bé.

Lâm Niệm vươn tay về phía cậu.

Thiếu niên bất động.

Cô bé lại với tay, miệng phát ra âm thanh: “A... a...”.

Thiếu niên đứng dậy, bước đến bên sofa, cúi xuống nhìn.

Lâm Niệm ngửa mặt lên, nhoẻn miệng cười.

Im lặng vài giây, cậu cúi người bế cô bé lên khỏi sofa.

Thỏa mãn rúc vào lòng cậu, bàn tay nhỏ nắm ch/ặt cổ áo hoodie, Lâm Niệm bắt đầu gặm nhấm.

Thiếu niên cúi nhìn hành động của cô bé, không ngăn cản.

“Tên em là gì?”

Lâm Niệm ngước lên, chớp mắt.

“Ừ, tên em là gì?”

“Í...”

Thiếu niên trầm mặc.

“Không hiểu.”

“À...”

“... Thôi kệ.” Cậu nâng cô bé lên cho ngồi vững hơn, “Từ nay gọi em là Cục Cưng vậy.”

Lâm Niệm không hiểu “Cục Cưng” là gì, nhưng nhận ra người này đang nói chuyện với mình.

Cô bé vui lắm, giơ tay với lên mặt cậu.

Thiếu niên né tránh không kịp, bị một bàn tay nhỏ đ/ập thẳng vào mặt.

Lâm Niệm khúc khích cười.

Ánh mắt xám xịt thoáng chút bất lực.

Đúng lúc ấy, cửa mở.

Bảy người chơi đồng loạt đứng lên từ các góc phòng, cảnh giác nhìn về phía cửa.

Người bước vào là người phụ nữ, tay xách giỏ rau, nở nụ cười tươi rói: “Chào buổi sáng, mọi người dậy rồi à? Điểm tâm sắp xong.”

Giọng điệu y hệt hôm qua, ấm áp thân thiện.

Nhưng trong giỏ không phải rau.

Là nhãn cầu.

Đầy ắp một giỏ, đủ màu sắc, một số còn rỉ m/áu.

Cô gái buộc tóc đuôi ngựa suýt nôn ọe.

Người phụ nữ vô tư xách giỏ vào bếp.

Thiếu niên bồng Lâm Niệm đi theo.

Cô bé thò đầu qua vai cậu, tò mò với tay định chộp lấy thứ trong giỏ.

Thiếu niên giữ tay cô bé lại: “Không được.”

Lâm Niệm không phục, lại với.

Lại bị giữ.

Cô bé mếu máo, mắt đỏ hoe.

Thiếu niên cúi nhìn, im lặng hồi lâu rồi nhặt một nhãn cầu nhỏ nhất trong giỏ đưa cho cô bé.

“Chỉ được chơi cái này.”

Lâm Niệm cúi xuống ngắm nhãn cầu trong tay, chớp chớp mắt.

Tròn tròn, trơn trượt, mát lạnh.

Cô bé đưa lên miệng định cắn.

Thiếu niên nhanh tay gi/ật lại: “Cái này không ăn được.”

Lâm Niệm mím môi, lần này khóc thật.

Không gào thét, chỉ khóc nức nở, nước mắt lăn dài, ấm ức vô cùng.

Thiếu niên đơ người.

Người phụ nữ bên cạnh bật cười: “A Trạch, cậu làm con bé khóc rồi.”

Thiếu niên mím môi, đặt nhãn cầu vào tay cô bé: “Trả em, đừng khóc nữa.”

Lâm Niệm nắm ch/ặt nhãn cầu, vừa nấc vừa liếc cậu rồi tiếp tục khóc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời bà lão mù giữ cửa cứu mạng cả phủ Hầu gia

Chương 8
Giới thiệu: Hầu phủ chủ mẫu Diệp Hướng Uyển mười lăm năm qua đối đãi tử tế với bà lão trông cửa mù lòa họ Chu, dốc lòng chạy chữa đôi mắt, chu cấp nuôi dưỡng cả nhà. Lúc lâm chung, bà lão họ Chu dốc chút hơi tàn thốt ra bốn chữ "Bắc Môn Thiết Giáp". Chủ mẫu lập tức phong tỏa Hầu phủ, giam lỏng phu quân cùng mẹ chồng, gồng mình chống lại lời đàm tiếu cùng áp lực từ hoàng quyền. Cuối cùng, nàng vạch trần âm mưu thông đồng với địch bán nước của thứ đệ, lấy "Bắc Môn Thiết Giáp" làm manh mối, phối hợp cùng Hình bộ một mẻ hốt gọn mạng lưới gián điệp nơi biên ải, bảo toàn ba trăm bảy mươi mạng người trong Hầu phủ. Hoàng đế đích thân ngự giá, ban phong hiệu "Nhất phẩm Trung Nghị phu nhân". Câu chuyện phô bày trí tuệ, gánh vác của chủ mẫu chốn Hầu môn thời cổ đại, cùng sự tin tưởng sắt son không đổi thay giữa phu thê.
15.49 K
4 Ôn Cố Chương 13
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
12 Bên vực thẳm Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm