Em trai tôi thì khỏi phải nói, hễ gọi điện là hỏi xin tôi m/ua máy chơi game.
Giáo sư hướng dẫn của tôi chẳng bao giờ quan tâm sống ch*t của bọn tôi, suốt ngày ch/ửi chúng tôi là đồ vô dụng, làm mãi chẳng ra được chút thành quả thí nghiệm nào.
Tôi suýt quên mất, hóa ra con người vẫn có thể được quan tâm.
Hóa ra hoàn cảnh của tôi vẫn đáng để người khác thương hại.
6
Tôi đờ đẫn nhìn Bùi Nhượng, không biết nói gì.
Anh ấy đưa tôi về ký túc xá rồi đi mất.
Nhìn dáng vẻ định hướng cực tốt của anh, tôi hét theo: "Lần này anh không lạc đường nữa à?"
Anh quay lại mỉm cười với tôi.
Tôi cũng cười đáp lại.
Sau lần đó, anh bắt đầu theo đuổi tôi.
Cách anh theo đuổi tôi cũng rất đặc biệt.
Ngoài hoa tươi, dây chuyền, vòng tay, điện thoại, anh còn tặng tôi quần áo, bao gồm cả đồ lót.
Mỗi lần đưa cho tôi, anh đều nói: "Toàn là trợ lý đi m/ua đấy."
Tôi cảm giác anh mới nên là mẹ tôi.
Những việc này đáng lẽ chỉ có mẹ mới làm.
Nhưng mẹ tôi chưa từng làm, còn anh thì làm rồi.
Thế giới này rốt cuộc cũng bù đắp cho tôi một người mẹ, tôi vui lắm.
Càng tiếp xúc lâu, tôi càng tin tưởng và yên tâm về anh.
Tôi kể với anh về tất cả mọi người xung quanh - dĩ nhiên toàn là phàn nàn, vì ai cũng có vấn đề.
Bố mẹ tôi có vấn đề, suốt ngày kể khổ kể cực, nói công ơn sinh thành to t/át, nhưng thực ra chẳng làm được gì cho tôi.
Giáo sư hướng dẫn của tôi có vấn đề, bóc l/ột sinh viên thậm tệ, rõ ràng rất giàu có nhưng chỉ trả 800 tệ sinh hoạt phí mỗi tháng, lại còn tưởng mình ban ơn lớn.
Ông ấy đối xử tệ với nam sinh hơn, thường xuyên ch/ửi m/ắng thậm tệ.
Còn bắt tôi nhường vị trí tác giả chính cho sư tỷ, đúng là bệ/nh hoạn.
7
Chẳng mấy chốc, giáo sư đột nhiên đối xử tử tế với tôi, không những không bắt nhường tác giả mà còn giao thêm mấy bài báo khoa học.
Tôi sốc thực sự - hóa ra ông ấy cũng biết cách bồi dưỡng sinh viên, chỉ là trước giờ không muốn bồi dưỡng tôi thôi.
Chúng tôi không chỉ làm thí nghiệm ở trường mà còn phải thực tập tại bệ/nh viện.
Nhóm tôi theo trước đây rất bình thường, nhưng chẳng bao lâu bệ/nh viện đã điều tôi vào đội ngũ giỏi nhất.
Tôi học hỏi được rất nhiều ở đó.
Với Bùi Nhượng, những thứ này chỉ là chuyện nhỏ, nhưng với tôi, có lẽ cả đời này tôi cũng chẳng với tới được.
Anh dễ dàng cho tôi tất cả.
Rồi anh tỏ tình, nói đã yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên, muốn chăm sóc tôi cả đời.
Tôi đồng ý.
Ban đầu cuộc sống vẫn bình thường, vẫn như cũ - lên lớp, thực tập bệ/nh viện, chỉ khác là thời gian đi làm thêm giờ là dành cho Bùi Nhượng.
Hẹn hò với anh cũng tiết kiệm thời gian, khi anh bận việc tôi ngồi viết luận bên cạnh, nhờ vậy còn có thêm thời gian ngủ.
8
Một lần trò chuyện, Bùi Nhượng hỏi tôi về kế hoạch tương lai.
Tôi nói muốn đi du học tiến sĩ.
Trước đây tôi chẳng dám nghĩ tới chuyện này, nhưng từ khi quen anh, thỉnh thoảng anh cho tiền tiêu vặt.
Tuy gọi là tiền tiêu vặt nhưng tôi đã tiết kiệm được mấy trăm triệu, đủ để đi du học rồi.
Anh không nói gì.
Trước nay anh luôn động viên ủng hộ tôi, nhưng lần này phản ứng có chút khác lạ, dù vậy tôi không để tâm.
Một lần khác, tôi và sư huynh trực đêm ở bệ/nh viện.
Tan ca, hai chúng tôi đi ăn sáng ở tiệm mì đối diện bệ/nh viện.
Bùi Nhượng xuất hiện.
Anh không vào ngồi cùng mà đứng ngoài cửa kính lặng lẽ nhìn tôi.
Lúc đó tôi và sư huynh đang say sưa ch/ửi giáo sư hướng dẫn là đồ gia súc, bóc l/ột sinh viên, sinh viên chẳng có nhân quyền gì cả.
Chúng tôi còn bàn tán về qu/an h/ệ mờ ám giữa giáo sư và sư tỷ.
Đang cười khoái chí thì tôi quay đầu lại, thấy Bùi Nhượng đang lạnh lùng nhìn chằm chằm.
Đôi mắt đen thăm thẳm chẳng biết nghĩ gì.
Trông rất không bình thường.
Nhưng ngay sau đó, anh lại nở nụ cười hiền lành như thể chuyện vừa rồi chỉ là ảo giác.
9
Sau đó tôi chẳng còn tâm trạng nghĩ về chuyện giữa hai đứa nữa.
Vì đợt thực tập tại bệ/nh viện của tôi gặp rắc rối liên tiếp.
Trưởng khoa đã m/ắng tôi mấy lần vì thiếu cẩn thận, cho nhầm th/uốc bệ/nh nhân, ghi sai bệ/nh án.
Mỗi lần bị m/ắng tôi đều hoang mang vì nhớ rõ mình làm đúng, nhưng không hiểu sao kết quả luôn sai.
Mọi người xung quanh bắt đầu xa lánh tôi.
Tôi cảm thấy ngột ngạt đến nghẹt thở.
Giáo sư hướng dẫn cũng gọi tôi lên phê bình làm việc thiếu trách nhiệm, làm ông x/ấu mặt.
Bùi Nhượng biết chuyện khuyên tôi nghỉ thực tập bệ/nh viện, nói ở đó chẳng học được gì, tốt hơn hết tập trung học rồi anh sẽ xếp việc cho tôi sau khi tốt nghiệp.
Đúng lúc bệ/nh viện xảy ra sự cố y tế nghiêm trọng - một bác sĩ điều trị khiến trẻ t/ử vo/ng do lỗi chuyên môn, mẹ đứa bé phẫn uất nhảy lầu t/ự t*, người cha đ/âm ch*t bác sĩ và bác sĩ gây mê rồi t/ự s*t.
Chuyện đó thật khủng khiếp.
Toàn bệ/nh viện im phăng phắc, tôi bắt đầu hoang mang và sợ hãi nghề nghiệp mình chọn.
Không chỉ vì mâu thuẫn y tế đ/áng s/ợ.
Mà còn vì tôi hiểu rõ sự đen tối của hệ thống.
Tôi sợ mình trở nên vô cảm, bị đồng hóa.
Đặc biệt khi Bùi Nhượng nói: "Xã hội này có nhiều nghề lương cao nhàn hạ hơn bác sĩ."
Anh còn nói theo anh thì sau này tôi chẳng phải lo tiền bạc.
Anh đề nghị tôi tạm dừng thực tập bệ/nh viện.
Thế là tôi làm thủ tục tạm nghỉ.
10
Tôi không rõ sự việc nào ảnh hưởng mạnh hơn, hay do tổng hợp tất cả.
Tôi cảm thấy không thể gánh vác trách nhiệm với sinh mạng người khác.
Mỗi lần phụ mổ trong phòng phẫu thuật, dù chỉ làm việc lặt vặt nhưng tôi vẫn sợ đến run người.
Sau khi nghỉ thực tập, lòng tôi trống rỗng nhưng cuộc sống thực sự nhẹ nhõm hơn nhiều.