Chim Lồng (Hoa Trong Gương)

Chương 3

12/03/2026 17:05

Bùi Nhượng sắp xếp cho tôi một công việc - làm thư ký bên cạnh anh ấy.

Công việc văn phòng đơn giản, nhẹ nhàng, không đòi hỏi kỹ thuật gì, mỗi tháng trả lương hai mươi ngàn tệ.

Cao hơn nhiều so với tiền thực tập ở bệ/nh viện, lại chẳng ai m/ắng mỏ.

Nhưng tôi biết rõ, tình cảnh của mình giống như chim hoàng yến trong lồng son, hay đóa hoa tơ hồng bám víu.

Dù vậy, ở cạnh Bùi Nhượng vẫn rất hạnh phúc, bởi anh ấy dịu dàng và chu đáo vô cùng.

Tôi chưa từng suy xét kỹ về thực tại của mình.

11

Cho đến một lần trở lại trường, tôi gặp sư huynh.

Anh ấy hỏi tại sao tôi xóa bạn anh ấy.

Lúc ấy tôi mới biết, Bùi Nhượng đã xóa hết số điện thoại nam giới trong danh bạ của tôi.

Tôi thậm chí không hay biết anh ấy xóa từ khi nào, vì ít khi liên lạc nên chẳng thể phát hiện.

Tức gi/ận, tôi tìm Bùi Nhượng chất vấn.

Anh ta nắm tay tôi hỏi: 'Em có yêu anh không?'

Tôi đáp: 'Chuyện này không liên quan tình yêu. Anh không có quyền tự ý xóa bạn bè của em.'

Bùi Nhượng giơ tay đầu hàng: 'Anh xin lỗi, đúng là không nên tự tiện xóa. Nhưng bởi vì anh quá yêu em, anh thiếu an toàn. Nếu em không có tình cảm với họ, việc anh xóa hay không có quan trọng gì? Họ có tác dụng gì với em? Có nhu cầu nào anh không đáp ứng được?'

Rồi anh ta bắt đầu dỗ dành, nói rằng chỉ vì quá quan tâm nên mới hành động vậy.

Hứa đây là lần đầu và sẽ chú ý sau này.

Chúng tôi chẳng có mâu thuẫn lớn, dường như không thể chia tay chỉ vì chuyện xóa bạn bè.

Hơn nữa anh ta liên tục xin lỗi, thái độ vô cùng tốt.

Chuyện này đành bỏ qua.

12

Sắp tốt nghiệp, tôi đã nộp đơn vào trường nước ngoài và nhận được thư mời.

Kết quả anh ta xóa luôn email mời của tôi.

Bùi Nhượng còn tức gi/ận hơn cả tôi.

Lần đầu tiên anh ta nổi cáu với tôi.

Anh quát: 'Sao em dám nộp đơn đi nước ngoài? Em đi rồi chúng ta chia tay à? Em có nghĩ tới anh không?'

Anh ta còn nói: 'Nếu yêu anh, sao không bàn bạc trước? Ở đây, anh thiếu thứ gì cho em? Học hành, công việc, bất cứ thứ gì em muốn, anh chưa từng làm em thất vọng!'

Tôi sững người.

Tôi nói: 'Học tập là việc của em, anh không có quyền xóa thư của em.'

'Nhưng việc học của em ảnh hưởng tương lai cả hai! Em có coi trọng tình cảm này không? Khi anh lên kế hoạch tương lai, em lại tính rời xa anh? Em có người khác rồi phải không?'

Bất kể tôi nói gì, anh ta cũng chỉ trích tôi, bảo anh đối xử tốt thế mà tôi vẫn lén đi nước ngoài.

Anh ta còn oan ức và gi/ận dữ hơn cả tôi.

Tôi đổi hết mật khẩu điện thoại, gửi lại email cho trường yêu cầu gửi lại thư mời, mọi chuyện mới ổn.

Tôi cảm thấy phải chia tay Bùi Nhượng.

Dù sao tôi cũng chưa từng nghĩ tới tương lai với anh ta.

Khoảng cách quá lớn.

13

Nhưng Bùi Nhượng đột nhiên ngã bệ/nh.

Nửa đêm anh gọi điện bảo tôi đưa vào viện.

Trước đây chúng tôi sống chung, tôi ít về ký túc xá, nhưng sau khi cãi nhau tôi đã dọn về trường.

Nghe tin anh ốm, tôi không nghĩ ngợi nhiều, vội vã đưa anh vào viện.

Thế là chúng tôi thuận lợi làm lành.

Lần đó anh bị xuất huyết dạ dày do uống nhiều rư/ợu, phải nằm viện.

Hôm sau, tôi bảo phải về trường học rồi rời viện.

Đi nửa đường chợt nhớ quên chìa khóa ký túc, tôi quay lại.

Và nghe thấy anh trò chuyện với bạn.

Người bạn mặc áo blouse trắng ngồi thoải mái trên ghế hỏi: 'Giả bệ/nh cũng dùng tới? Lần này chơi thật à?'

Bùi Nhượng vừa làm việc trên laptop vừa liếc bạn: 'Nuôi thú cưng thôi mà.'

Nuôi thú cưng thôi mà.

Tôi lặp lại câu nói ấy trong lòng.

Rồi cảm thán: Người giàu sướng thật.

Tôi không lấy chìa khóa nữa, thẳng đường về trường.

14

Bùi Nhượng hỏi tôi còn định đi du học không.

Tôi bảo không đi nữa, sẽ kết hôn với anh.

Thực ra visa tôi đã làm xong.

Sinh nhật anh sắp đến.

Người bạn bác sĩ hỏi tôi định tổ chức sinh nhật thế nào, muốn cùng tôi lên kế hoạch.

Trong lòng tôi lạnh lùng - đã coi tôi là người chưa mà nói chuyện thế?

Nhưng tôi đáp: 'Em định cầu hôn, sẽ kết hôn với anh ấy.'

Vị bác sĩ sững vài giây rồi cười: 'Tốt, vậy thì tốt quá.'

Dĩ nhiên là nói dối.

Vé máy bay tôi m/ua đúng ngày sinh nhật anh.

Nhưng tôi vẫn bỏ ba ngàn tệ thuê công ty tổ chức cầu hôn dàn dựng hiện trường - diễn cho có vẻ thôi.

Không ngờ trước sinh nhật, mẹ anh ta đã tìm tôi.

Bà ta vừa tới đã quẳng chiếc ngân phiếu năm triệu tệ: 'Cho con năm triệu, rời khỏi con trai ta.'

Tôi cảnh giác nhìn bà: 'Không thể được.'

Sợ là Bùi Nhượng sai người thử lòng.

Tôi nói: 'Cháu sắp cầu hôn với anh ấy, chúng cháu là tình yêu đích thực.'

Bà ta gi/ận dữ: 'Nhà con thế nào, nhà nó thế nào? Con đủ tư cách nói tình yêu sao? Ta đã tìm được đối tượng môn đăng hộ đối cho nó, con đừng xen vào cản trở.'

Tôi bật cười: 'Bà nghĩ cháu tin ư?'

Bà ta quẳng ra tấm ảnh Bùi Nhượng ăn tối với phụ nữ khác: 'Không phải muốn cầu hôn con trai ta sao? Xem nó có muốn cưới con không. Đừng có ếch ngồi đáy giếng mơ làm thiên nga. Con chỉ là đồ chơi nó nuôi bên ngoài thôi.'

Giọng điệu kh/inh bỉ cùng thái độ trịch thượng của bà ta không hề giả tạo.

Tôi lập tức tin ngay.

Đúng là mẹ ruột anh ta.

15

Tôi cần x/á/c nhận: 'Bà dựa vào đâu nói là mẹ anh ấy? Cháu còn nói là bố anh ấy đây này.'

Bà ta suýt tăng xông, lôi ra tấm ảnh chụp chung.

Tôi vẫn nghi ngờ: 'Thế có sổ hộ khẩu không?'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm