Đúng vậy.
Tôi sao lại quên chuyện này chứ.
Văn Hàn chắc chắn là ngại chạm vào tôi.
Nên mới giả vờ không hứng thú.
Tôi đem hết số hạt dẻ Văn Hàn cho trước đây tặng ông Sóc để báo đáp.
Rồi nhanh chóng quay về nhà.
Văn Hàn hình như không có nhà.
Nhưng không sao.
Đợi anh ấy về là tôi sẽ cho anh một bất ngờ lớn!
Tôi biến về nguyên hình trong phòng, chui ra khỏi đống quần áo.
Chân tay bò lổm ngổm về phía chỗ Văn Hàn hay ngồi.
Thấy anh đang ngồi trên ghế.
Tôi lập tức vui hẳn.
Quả nhiên là ở đây.
Tôi cẩn thận lại gần.
Nhưng phát hiện Văn Hàn đang gọi điện cho ai đó.
Tệ hơn nữa.
Anh ấy trông càng lúc càng buồn bực.
Gặp chuyện không vui sao?
Tôi bắt chước động tác của mèo nuôi mà lúc lén xuống núi từng thấy.
Chủ động dụi đầu vào chân Văn Hàn.
Nhưng anh ta gi/ật mình, suýt nữa thì đ/á trúng tôi.
12
Nhưng khi cúi xuống thấy tôi, anh ấy dừng chân ngay.
Thấy vậy, tôi nhảy phốc lên người anh.
Lúc đầu Văn Hàn còn rất kiềm chế, nhưng với sự chủ động của tôi.
Chẳng mấy chốc anh đã tự nhiên đặt tay lên người tôi.
Vuốt ve khắp chỗ.
Hê hê.
Không ai cưỡng lại được bộ lông mềm mượt cả!
Nhưng Văn Hàn cũng rất biết điều, tôi được vuốt ve rất khoái.
Không biết anh ấy cúp máy từ lúc nào.
Chỉ nhớ trước khi ngủ, hình như nghe Văn Hàn gọi tên mình.
Nhưng cảnh tượng ấm áp này sớm kết thúc vào lúc ngủ tối.
Tôi chống hai chân trước, đứng trước mặt Văn Hàn.
"Sao không được ngủ chung với anh?! Người ta nói chồng với vợ phải ngủ cùng nhau mà!"
Văn Hàn bất lực ngồi xổm trước mặt tôi.
"Không có lý do gì cả, không được là không được. Giờ mau về phòng đi."
Tôi sốt ruột đi quanh đi quẩn.
Tôi cảm nhận được chiều nay Văn Hàn rất thích nguyên hình của tôi.
Anh ấy cũng rất vui.
Nên tối muốn ở bên anh thêm chút nữa.
Kết quả mọi nỗ lực đều dừng ở bước đầu tiên.
Anh không cho tôi vào phòng.
"Nhưng rõ ràng anh thích mà!"
"Nhưng chúng ta hiện tại không phải mối qu/an h/ệ đó."
Tôi cố nài nỉ đặt chân lên đầu gối Văn Hàn.
"Chẳng lẽ anh không thích em như thế này sao? Không thích ư? Thật sự không thích sao?"
Văn Hàn đỡ lấy cái đầu đang cố tiến về phía trước của tôi.
Nhưng tôi phát hiện ra sơ hở trong lời anh nói.
Anh không nói không thích.
Vậy là thích!
Chắc là ngại ngùng thôi.
Nên mới từ chối tôi!
Thế là tôi thừa thắng xông lên, liên tục chất vấn Văn Hàn.
Hành động này khiến anh tức đi/ên lên.
Bế tôi lên.
Giơ lên ngang tầm mắt.
Nghiến răng nói.
"Cứ đòi ngủ chung? Đừng hối h/ận đấy!"
13
Khi Văn Hàn nói câu này, tôi chẳng thấy sợ chút nào.
Con người ngại ngùng đến mức vuốt lông tôi còn không dám nhận, thì có thể làm gì khiến tôi hối h/ận chứ?
Nhưng tôi đã sai.
Sai to.
Sai không thể tả nổi.
Tin tốt, Văn Hàn thực sự rất thích nguyên hình của tôi.
Tin x/ấu, anh ấy thích hơi quá mức rồi.
Anh yêu thích đến mức quá đáng luôn!
Văn Hàn dẫn tôi vào phòng, cả người rơi vào trạng thái bi/ến th/ái.
Chiều còn dám sờ chân sờ tai, giờ đã mạnh dạn úp mặt vào bụng tôi.
Tôi còn không được giãy giụa.
Hễ giãy là anh ấy làm mặt thất vọng.
"Không phải em nói sẽ ở cùng anh sao? Vậy mà cũng không được?"
Được, sao không được chứ.
Không qua là vuốt bụng, ngửi chân thôi mà.
Miễn anh vui là được.
Một tiếng sau.
Văn Hàn thỏa mãn thấy rõ.
Còn tôi cảm thấy như bị hút cạn sinh khí.
Cả người mệt lả.
"Vất vả em rồi, mai anh nấu đồ ngon cho."
Văn Hàn đặt tôi nhẹ nhàng xuống chăn, rồi mãn nguyện nằm xuống.
Anh còn đắp chăn cho tôi.
Dù hơi mệt, cũng hơi ngại.
Nhưng tối nay Văn Hàn ngủ không cần uống th/uốc nữa.
"Văn Hàn, anh vui chưa?"
Tôi cảm thấy đầu mình bị chạm nhẹ.
"Vui rồi."
Thế thì tốt.
Chuyện sau đó tôi không nhớ nữa.
Vì mệt quá ngủ mất tiêu rồi.
Ông Sơn Thần ơi, con người thích đồ lông mềm còn hơn cả ông nói nữa.
14
Sáng hôm sau tỉnh dậy, bên cạnh đã không còn Văn Hàn.
Tôi hóa thành người trên giường rồi mới ra ngoài.
Trên người vẫn mặc đồ của Văn Hàn.
Vốn định dẫn tôi đi m/ua, tiếc là tai và đuôi vẫn không giấu được.
Không tiện lên phố.
Thế là Văn Hàn đưa luôn đồ của anh cho tôi mặc.
Dù sao cũng không đến nỗi không hợp.
"Tỉnh rồi? Chuẩn bị ăn cơm đi."
Trước thái độ của Văn Hàn.
Tôi hít một hơi thật sâu.
Đắc ý cười với anh.
"Loài người các anh, quả nhiên không cưỡng lại được đồ lông mềm!"
Văn Hàn sững lại.
Rồi đỏ mặt.
Ngại ngùng né ánh mắt tôi.
Ho giả một tiếng.
"Tại em quá đáng yêu."
Hừm hừm.
Tôi đương nhiên biết.
Ông Sơn Thần bảo, tôi là con vật đáng yêu nhất trên núi.
Tôi bưng cơm ra bàn.
Nhưng Văn Hàn đi tới không ngồi đối diện, mà đến trước mặt tôi.
Đưa tay chạm vào tai tôi.
Tôi hơi ngứa, nghiêng đầu tránh tay anh.
"Anh làm gì thế?"
"Không có gì, tò mò thôi."
"Tò mò gì?"
"Tò mò không biết em có chăm tu luyện không, sao hóa người rồi vẫn để tai với đuôi thế kia, lười đấy hả?"
Tôi bỗng trợn mắt.
Đây có phải Văn Hàn mấy hôm trước còn lén nhìn tai tôi, giả vờ không quan tâm không?
Sao một đêm thôi mà anh như biến thành người khác vậy.