Thật là to gan! Dám nghi ngờ ta!
Tôi bực bội ôm lấy đầu mình, hơi có chút áy náy cãi lại: "Tại... tại em chưa quen thôi! Đợi thêm thời gian nữa, em sẽ giỏi lên cho mà xem!"
15
Văn Hàn cười khẽ ngồi xuống trước mặt tôi, gật đầu: "Được, đợi thêm thời gian."
Tôi có cảm giác như lời nói của hắn đang chế nhạo mình, không tin tưởng chút nào. Nhưng quả thực tôi cũng thấy có lỗi, bởi lúc tu luyện tôi đã không chuyên tâm. Bạn cùng tu với tôi đều đã thành thạo kỹ năng hóa hình, sau khi biến thành người sẽ không để lộ đặc điểm nguyên bản nữa. Chỉ có mỗi tôi - khi Văn Hàn vừa về đến nơi mới vội vàng hóa thành dạng người, đuôi và tai còn chẳng điều khiển nổi.
Văn Hàn chế nhạo tôi cũng phải thôi. Hừm, giá như tối qua đừng xoa bụng hắn nhiều lần thế!
Có lẽ vì lời chế giễu buổi sáng của Văn Hàn đã phát huy tác dụng, sau bữa sáng tôi bắt đầu luyện tập kỹ năng hóa hình. Quả thật lời chê bai của người khác chính là động lực mạnh mẽ nhất!
Khi nhận ra mình thực sự đã thu hết tai đi, tôi bỗng phấn khích vô cùng. "Văn Hàn! Văn Hàn!" - Tôi hớn hở chạy vào thư phòng, lao thẳng đến trước mặt hắn, kéo tay hắn đặt lên đầu mình: "Em biến mất rồi! Đuôi cũng hết! Giờ em đã là người bình thường rồi! Em giỏi lắm đúng không?"
Văn Hàn gi/ật mình nhưng nhanh chóng định thần. Hắn xoa đầu tôi, còn cúi xuống kiểm tra kỹ dưới mái tóc, rồi chân thành khen ngợi: "Giỏi lắm, học nhanh thế, cậu quả là chú gấu trúc thông minh nhất!"
Lời khen quá đà khiến tôi ngượng ngùng. Nhưng điều khiến tôi vui hơn cả là... Văn Hàn không còn phòng bị hay gh/ét bỏ tôi nữa.
16
Tôi cho rằng mọi chuyện thay đổi nhờ hôm qua hắn được thấy nguyên hình của tôi. Giá mà biết khiến hắn bỏ phòng bị đơn giản thế, tôi đã sớm hiện nguyên hình gặp mặt rồi!
Thế là mỗi tối trước khi ngủ, tôi đều hiện nguyên hình chơi với Văn Hàn một lúc, đến sáng lại hóa thành người. Phải nói cách này khiến tình cảm giữa chúng tôi tiến triển rất nhanh. Văn Hàn cũng dần khá hơn, không còn mặt lạnh như tiền nữa. Trước đây vì hắn quá lạnh lùng, bạn bè tôi ngại đến chơi, sợ bị đuổi đi. Giờ thì hắn đã cởi mở hơn, bạn tôi có thể tới nhà chơi thoải mái.
"Này gấu trúc, cậu thực sự muốn ở cùng loài hai chân sao? Tôi nghĩ tốt hơn nên tìm bạn cùng loài." - Anh Sóc vừa nhấm nháp hạt dẻ Văn Hàn cho vừa buông lời chê bai khiến tôi khó chịu. Tôi gi/ật lại hạt dẻ trong tay anh ta: "Văn Hàn tốt lắm! Trong mắt tôi, anh ấy là người vợ tuyệt nhất! Anh không được nói thế!"
Anh Sóc không gi/ận, chỉ ôn tồn nói: "Nhưng loài hai chân chỉ chấp nhận ở cùng đồng loại thôi. Dù cậu có hóa người, bản chất vẫn là chú gấu trúc dễ thương, họ chỉ coi cậu như thú cưng thôi."
Anh Sóc đã sống rất lâu, nghe nói trước kia cũng từng hóa người. Nhưng sau một thời gian sống trong xã hội loài người, anh quay về núi và chỉ làm sóc thông thường. Sơn thần nói anh bị tổn thương bởi con người nên không muốn làm người nữa.
17
Nghĩ tới đó, tôi hối h/ận vì lời lúc nãy với anh Sóc. Anh ấy cũng chỉ tốt bụng thôi. Tôi đẩy hạt dẻ về tay anh: "Không đâu, Văn Hàn không như thế. Hơn nữa, phần lớn thời gian em đều ở dạng người với anh ấy mà."
"Chú gấu trúc tội nghiệp, vậy cậu có để ý thái độ của hắn khi cậu hóa người và khi làm gấu trúc không?"
Nghe xong câu này, tôi chợt hiểu ra điều gì đó. Khi làm gấu trúc, Văn Hàn rất nhiệt tình với tôi. Nhưng khi hóa người, thái độ hắn hoàn toàn khác, như thể thành người khác vậy. Thì ra là vậy. Tôi ủ rũ cúi đầu. Anh Sóc xoa đầu tôi: "Ngọn núi này luôn chào đón cậu."
Tôi vừa quay người đã nghe tiếng máy ảnh. Văn Hàn mỉm cười với tôi. Tôi chồm tới, dùng chân sau đứng vững: "Văn Hàn, anh đang làm gì thế?"
Văn Hàn ngồi xổm xuống, áp sát tôi cho xem ảnh trong máy: "Chụp hình cho em xem này, hai người đứng cùng nhau dễ thương quá."
Tôi biết mình dễ thương, nhưng không muốn chỉ được khen khi làm gấu trúc. Tôi chẳng buồn phụ họa mà lủi thủi về phòng. Khi quay ra, tôi đã ở dạng người. Tôi cố ý đến trước mặt Văn Hàn, ánh mắt ch/áy bỏng chờ đợi lời khen. Nhưng hắn chỉ lúng túng né tránh, ho khan một tiếng: "Sao đột nhiên biến lại thế?"
Được lắm! Hóa ra hắn không thích tôi hóa người!
18
Sau này tôi mới biết Văn Hàn học vẽ. Lúc mới dọn về, hắn hầu như không đụng đến đồ vẽ. Nhưng không biết từ khi nào, hắn đột nhiên bắt đầu vẽ - chỉ vẽ tôi khi là gấu trúc. Khi tôi chơi với bạn trong sân, hắn dựng giá vẽ ra vẽ. Dần dà, trong xưởng vẽ của hắn treo đầy tranh tôi. Tranh nào cũng đẹp.