ống kính

Chương 4

13/03/2026 18:32

Vì thế mới đẹp trai, nhanh lên.

Tôi r/un r/ẩy bước lên.

Răng rắc!

Thùng xịt ngay, cả người tôi đổ ập về phía trước, bị Lăng Thần đỡ lấy.

"Hoàn hảo."

Tên khốn này lại còn cười: "Biểu cảm lúc nãy tuyệt cú mèo."

Tối hôm đó, Lăng Thần đăng một video.

Hắn mở phần bình luận:

[Ch*t ti/ệt đây là người thật??]

[Ánh mắt tiểu ca ca đ/âm tim em rồi! 🔪]

[Cái ngoảnh đầu cuối cùng em replay hai mươi lần!]

Tôi há hốc mồm nhìn số lượt thích tăng vùn vụt như đi/ên.

"Được bao nhiêu like rồi?" Tôi chọt chọt Lăng Thần.

"Một triệu." Giọng hắn nghe lơ lửng.

"Đổi được bao nhiêu cá hồi?"

Lăng Thần đột nhiên ôm tôi xoay một vòng:

"Oreo, chúng ta sắp phát tài rồi!"

"Ngày nào cũng quay nhé?"

Tôi bị xoay cho hoa cả mắt.

Nhưng nhìn hắn cười ngốc nghếch, tự nhiên tôi cũng cười theo.

11

Một tháng sau, chúng tôi chuyển vào căn hộ ngoài ký túc xá.

"Sao cứ phải dọn ra?"

Tôi nằm ườn trên sofa mới gặm cá khô.

Lăng Thần đang chỉnh đèn chụp ảnh mới m/ua: "Bởi vì..."

"Hửm?"

"Giường ký túc xá quá chật." Tai hắn lại đỏ ửng.

Tôi khịt mũi:

"Chật nỗi gì? Vừa vặn thế còn gì."

"Hay là do đêm qua mày lén sờ tao bị Lưu Hạo phát hiện, không dám mặt mũi gặp ai rồi~"

"Tao không có!"

"Vậy là... mày nói mớ, tao định đẩy cho tỉnh, ai ngờ mày còn rên rỉ nữa."

"Xạo l**! Tao ngủ tử tế thế còn gì!"

Lăng Thần thở dài, lặng lẽ vặn thiết bị.

Hừm, lúc nào cũng thế.

Không nói lại được là im thin thít.

12

Từ khi dọn ra ngoài, chất lượng sống tăng rõ rệt.

Thêm việc không bị người khác quấy rầy, Lăng Thần cập nhật video đều đặn hơn.

Hôm đó, tôi nằm trên giường lướt video của hắn.

Thích nhất là đọc phần bình luận.

"Lăng Thần, mấy người này lại nói bậy rồi!"

Tôi cầm điện thoại phóng ra phòng khách, đ/è lên lưng hắn:

"Họ bảo 'đẩy thuyền' là gì? Đẩy thuyền thật à?"

Lăng Thần đang dựng video, bị tôi húc tay run bần bật.

"Ừm, đừng nghịch."

Tôi hiên ngang cưỡi lên đùi hắn, dí màn hình vào mặt:

"Tao không quan tâm~ Giải thích cái này trước đi."

Tai Lăng Thần đỏ lên thấy rõ.

"Là... ý bảo bọn mình thân thiết."

"Ồ~ Vậy thì họ có mắt thật."

Biểu cảm Lăng Thần trở nên kỳ quặc, yết hầu lăn một cái:

"Mày không hiểu gì cả."

"Hả? Vậy thì nói rõ đi chứ."

Hắn nhìn tôi một lúc, đẩy tôi xuống tiếp tục dựng video: "Thôi."

"Sao lại thôi!"

Hắn làm lơ tôi.

Đồ người khốn nạn, dám đối xử lạnh nhạt với mèo!

Tôi đ/á vào bắp chân hắn:

"Này, tao đói."

"Tự gọi đồ đi."

"Nhưng tao không biết dùng cái app quần què đó!"

Tôi lại trèo lên đùi hắn, cọ cọ vào ng/ực hắn:

"Mày đặt hộ tao đi, với lại chơi với tao nữa~"

Lăng Thần đột nhiên lật người, đ/è tôi xuống sofa.

Đầu gối đ/è vào gi/ữa hai ch/ân tôi, hơi thở gấp gáp:

"Tự mày chuốc lấy."

Tôi bản năng che bụng:

"Không được sờ bụng, sờ là cào đấy!"

Lăng Thần nuốt nước bọt, cầm lấy máy ảnh bên cạnh:

"Đừng động."

"Mày... mày làm gì?"

"Chụp hình." Giọng hắn khàn đặc, "Trả công gấp đôi."

"Gấp mấy?"

"Một tuần sashimi thịnh soạn."

"Chốt!"

13

Tưởng như mọi khi.

Ai ngờ buổi chụp sau đó như cực hình.

"Dạng chân ra."

"Thế này?"

Tôi gượng gạo co đầu gối.

"Rộng thêm chút."

"Mày đùa..."

"Hai tuần sashimi."

"... Được!"

Lệnh của Lăng Thần càng lúc càng quá đà:

"Kéo cổ áo xuống."

"Cắn ngón tay."

"Ánh mắt mê ly hơn."

Tôi không nhịn nổi: "Đây rốt cuộc là tư thế quái q/uỷ gì?!"

Lăng Thần ngẩng mắt đỏ hoe sau ống kính:

"Nghệ thuật."

Xạo ke, rõ ràng hắn đang nuốt nước miếng.

Nhưng vì sashimi, tôi tạm hợp tác.

"Tấm cuối."

Giọng hắn khàn đặc, trầm xuống: "Nằm sấp, ngoảnh lại nhìn tao."

Vừa tạo dáng xong, tôi đột nhiên cảm nhận hơi thở nóng bỏng phả sau gáy.

"Lăng... Lăng Thần?" Giọng tôi run b/ắn.

Máy ảnh "rầm" rơi xuống đất.

Eo bị hắn nắm lấy nhẹ nhàng.

"Mày làm gì?" Tôi ngoảnh lại trừng mắt, "Chụp xong rồi thì... ưm!"

Bàn tay kia đột nhiên siết ch/ặt, men theo xươ/ng sống vuốt lên.

"Đợi... chỗ đó không..." Giọng tôi lập tức mềm nhũn.

Lăng Thần làm ngơ, động tác càng lúc càng quá giới hạn.

Ch*t chết ch*t!

Ý thức tôi mơ hồ, thân hình tự động oằn xuống, cổ họng rên lên tiếng kỳ quặc:

"Ừm... Lăng Thần mày..."

"Gọi tao là gì?" Hắn thì thầm bên tai, hơi nóng khiến tôi r/un r/ẩy.

"Chủ nhân..." Tôi vô thức thốt ra, lập tức cắn môi x/ấu hổ, "Không phải! Tao..."

Lăng Thần đột nhiên ngậm lấy dái tai tôi: "Ngoan."

Mẹ kiếp! Đây là trò nh/ục nh/ã gì thế!

Tôi hoàn toàn mềm nhũn như mèo bún, để mặc hắn mặc sức nghịch.

Đôi tay kia càng lúc càng quá đà, từ eo lăn xuống bụng, rồi men theo đùi trong...

"Chỗ này cũng nh.ạy cả.m?"

"Á!"

Tôi co quắp lại: "Không... không được sờ!"

"Vi phạm hợp đồng, ba tuần không có sashimi."

"Đồ khốn!"

Tôi gi/ận run người, nhưng hắn lợi dụng lúc đó lật người tôi lại, toàn thân bao trùm phía dưới.

Khi tỉnh táo lại, tôi đã áo xống xộc xệch nằm trong lòng Lăng Thần, toàn thân nóng bừng.

Môi tự cắn đến đ/au.

Lăng Thần cũng chẳng khá hơn.

Áo sơ mi nhàu nhĩ, tóc bị tôi vuốt rối bù.

Hắn hôn nhẹ lên trán tôi:

"Oreo, giờ biết ý nghĩa rồi chứ?"

Tôi nuốt nước bọt:

"Giờ thì biết rồi."

Thực ra vẫn chưa hiểu.

"Đẩy thuyền" là ý bảo bị hắn nghịch đến mức meo meo?

14

Sau đêm đó, Lăng Thần càng lúc càng lấn lướt.

Lúc nào cũng b/ắt n/ạt tôi, lại còn dùng cá hồi đe dọa.

Đáng gh/ét!

Đáng gh/ét nhất là hôm nay hắn bảo "đi gặp bạn, về ngay".

Kết quả từ trưa đến tối không một tin nhắn.

Tôi gi/ận quá cào x/é sofa, rồi lại chúi đầu vào đống gối của Lăng Thần hít hà.

Chán, không bằng nằm trong lòng hắn thoải mái.

Bụng dưới nóng ran, thực ra từ sáng đã khó chịu.

Tôi bực bội lăn qua lăn lại trên giường, cuộn chăn của Lăng Thần kẹp gi/ữa hai ch/ân.

Lơ mơ sắp ngủ thì nghe tiếng mở cửa.

Tôi lập tức chui ra phòng ngủ định ch/ửi, nhưng thấy Lăng Thần đi sau có một chàng trai.

Thấp hơn hắn nửa đầu, cười còn lộ răng nanh.

"Oreo, đây là em họ Chu Tiểu Xuyên."

"Cậu ấy vừa đến thành A có chút việc, nên..."

Những lời sau tôi không nghe rõ, chỉ kịp bắt lấy một từ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm