Chương 25:
Tôi quay lưng, chuẩn bị rời khỏi nơi kinh t/ởm này.
Vừa bước đến cửa biệt thự, bất ngờ đụng mặt Chu Yên và Khương Thư Nhiên đang quay lại. Chu Yên không cam tâm, bà ta định xông vào tính sổ với tôi. Khương Thư Nhiên ra sức kéo bà ta lại: "Mẹ! Đừng vào nữa! Đi thôi! Con xin mẹ!"
"Buông ra!"
Chu Yên quất tay t/át Khương Thư Nhiên một cái đ/á/nh "bốp" vang cả không gian. "Đồ phản bội! Sao mày dám giúp nó?! Hả? Tao nuôi mày lớn khôn, mày đền đáp tao như thế này sao?!"
Khương Thư Nhiên ôm mặt, ánh mắt ngập tràn đ/au khổ. "Mẹ, con chịu hết nổi rồi, thực sự không thể chịu đựng thêm nữa!"
Cô gái trẻ nghẹn ngào, nước mắt lăn dài nhưng giọng nói ngày càng rõ ràng: "Mẹ còn nhớ em gái con không? Đứa bé chưa đầy tháng tuổi đã bị mẹ vứt bỏ?!"
Tôi đứng cách đó vài bước, lặng lẽ lắng nghe. Khi còn là tiểu tam, Chu Yên đã cố gắng leo cao bằng cách sinh con trai. Bà ta từng ph/á th/ai, rồi sinh đứa con thứ hai. Nhưng đáng tiếc, vẫn là con gái.
Lúc ấy, bà ta đâu có tâm trí nuôi thêm đứa con gái thứ hai. Vì thế, Chu Yên thẳng tay vứt bỏ đứa bé. Trước khi kịp mang th/ai lần nữa, mẹ tôi qu/a đ/ời, bà ta chính thức lên ngôi.
Khương Hồng Sơn cưng chiều Khương Thư Nhiên, lại thờ ơ với tôi - đứa con gái lớn, nên bà ta tạm gác lại ý định sinh con trai. Nhưng sợ Khương Hồng Sơn có con với người khác, bà ta lén cho chồng uống th/uốc triệt sản.
Những năm gần đây, thấy Khương Thư Nhiên không làm nên trò trống gì cho tập đoàn, còn tôi lại là mối đe dọa lớn, tham vọng "mẫu bằng tử quý" của Chu Yên trỗi dậy. Bà ta liều mình tìm đàn ông khác thụ th/ai, mưu tính đ/á/nh lừa thiên hạ.
Bị con gái vạch trần quá khứ ô nhơ giữa thanh thiên bạch nhật, Chu Yên mặt mày tái mét: "Con... con nói bậy gì thế..."
Khương Thư Nhiên vừa lắc đầu vừa khóc. "Mẹ nhìn lại mình đi, mẹ đã biến thành cái gì rồi? Sao cứ phải tranh giành thứ của người khác? Mình sống cuộc đời của mình không được sao?"
"Mẹ còn nhớ mình thích gì không? Con thích múa, con muốn trở thành vũ công. Giáo viên nói con là học sinh có tố chất nhất, tương lai vốn rất tươi sáng."
"Con không muốn tranh đoạt cổ phần, không muốn mắc kẹt nơi đây để đấu đ/á!"
"Con không muốn cả đời bị người ta chỉ vào lưng chê là con của tiểu tam!"
"Mẹ ơi, con mệt mỏi lắm rồi..."
Chu Yên đờ người. Trước lời chất vấn của con gái, sự đi/ên cuồ/ng và biện minh của bà ta tan thành tiếng nức nở yếu ớt. Bà ta cũng bật khóc theo.
Khương Thư Nhiên nhìn tôi một cái thật sâu. Rồi cô ấy đỡ Chu Yên - lúc này đã gục khóc không thành tiếng - dìu bà ta bước ra khỏi khu biệt thự. Bóng hai mẹ con in dài dưới ánh hoàng hôn, đan xen vào nhau.
Chương 26:
Mọi chuyện đã ngã ngũ.
Tập đoàn Khương thị hoàn toàn đổi chủ, tôi giành lại tất cả những gì thuộc về mẹ con tôi. Còn tập đoàn Thẩm thị, với tư cách cổ đông lớn mới, tôi chính thức triệu tập hội đồng quản trị khẩn cấp.
Trong phòng họp, hai bên bàn dài chật cứng các cổ đông với sắc mặt khác nhau.
"Xét thấy ông Thẩm và Thẩm Tế An trong thời gian qua có những sai sót nghiêm trọng trong quản lý, khiến uy tín tập đoàn tổn hại nặng nề, cổ phiếu biến động, chuỗi cung ứng đứng bên bờ vực, tôi đề nghị miễn nhiệm toàn bộ chức vụ của hai người trong hội đồng quản trị và ban lãnh đạo."
Ông Thẩm ngồi đối diện, vẻ uy nghiêm xưa kia không còn. Ông ta r/un r/ẩy môi, thần sắc tái mét: "Khương Đề... ta... đã coi thường ngươi!"
Thẩm Tế An ngồi phía dưới, vẻ mặt hoang mang. Tôi chậm rãi đứng dậy, bước đến trước mặt anh ta. Rồi giơ tay.
"Bốp!"
Tiếng t/át vang khắp phòng họp.
"Cái này, trả anh."
Tôi vốn là người có ân trả ân, có oán trả oán. Trong tay nắm giữ cổ phần lớn nhất tập đoàn Thẩm thị, lại có tập đoàn Khương thị hùng mạnh làm hậu thuẫn, các cổ đông khác nhanh chóng đưa ra lựa chọn sáng suốt.
Đề xuất được thông qua với số phiếu áp đảo.
Ông Thẩm sức khỏe suy sụp nghiêm trọng vì cú sốc và nh/ục nh/ã, phải vào viện dưỡng lão. Thẩm Tế An chọn ở lại công ty, bắt đầu từ vị trí cơ bản.
Còn biệt thự lộng lẫy của gia tộc họ Khương giờ hoàn toàn trống vắng. Chu Yên và Khương Thư Nhiên như bốc hơi khỏi thế gian, không còn tăm tích. Chỉ còn lại Khương Hồng Sơn già nua nhanh chóng, ôm mối hối h/ận và trống rỗng vô biên.
Chương 27:
Tiết trời cuối thu se lạnh. Tôi đứng trước m/ộ mẹ. Trong ảnh, bà vẫn dịu dàng xinh đẹp.
Tiếng bước chân khẽ vang sau lưng. Thẩm Tế An dừng bên cạnh tôi, trên tay cầm bó cúc trắng thanh khiết. Anh ta cúi người, đặt nhẹ bông hoa trước m/ộ.
"Mẹ em..." Thẩm Tế An đột ngột lên tiếng, giọng khàn đặc. "Khi còn sống... bác ấy với anh thực sự rất thân thiết."
"Em lúc nào cũng theo sau anh, gọi 'Tế An ca ca, Tế An ca ca'. Nhỏ nhắn, hay khóc, nhưng lại cực kỳ bướng bỉnh."
"Người lớn hai nhà còn đùa bảo sẽ đính hôn cho chúng ta..." Giọng anh ta nhỏ dần.
"Sau này... mẹ em mất, dì Chu vào cửa, em... đã thay đổi."
"Trở thành con nhím, ai đến gần liền đ/âm, ánh mắt nhìn ai cũng chất chứa h/ận th/ù, kể cả anh."
Tôi nhếch mép: "Phải, mẹ tôi vừa ch/ôn xong, xươ/ng cốt chưa lạnh, Chu Yên đã dẫn con gái vào nhà, trở thành bà chủ Khương mới."
"Còn anh, Thẩm Tế An -" Tôi quay sang nhìn thẳng vào anh ta. "Anh dắt tay con gái người phụ nữ đó, đứa con của tiểu tam, vui vẻ chạy đến rủ tôi: 'Tiểu Đề, đi chơi cùng nhé!'"
Mặt Thẩm Tế An biến sắc ngay khi tôi nói câu đó. Anh ta loạng choạng lùi một bước. Những ký ức tuổi thơ bị anh ta cố tình tô hồng hoặc lãng quên, giờ hiện về nguyên hình tàn khốc.
Đứa bé gái thu mình trong góc nhìn họ bằng ánh mắt h/ận th/ù. Không phải bướng bỉnh, không phải gh/en tị. Mà là đang gánh chịu nỗi tuyệt vọng khi thế giới sụp đổ, rồi lại bị người thân và bạn bè phản bội.
"Anh..." Họng anh ta nghẹn lại. "Lúc đó... còn quá nhỏ, với lại... lỗi là tại người lớn, Thư Nhiên vô tội, nó còn bé, nó rất thích em... nó bảo em là chị ruột của nó..."
"Nó vô tội." Tôi nhẹ nhàng đón lời. "Thế còn tôi?"
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, từng chữ rành rọt: "Thẩm Tế An, tôi đáng bị như vậy sao?"
Gió cuối thu thêm lạnh, cuốn theo lá khô xào xạc.
Thẩm Tế An cứng đờ tại chỗ. Không biết bao lâu sau, anh ta hỏi câu khác: "Khương Đề..."
"...Em đã từng... yêu anh chưa?"
Hỏi xong, anh ta không dám nhìn tôi nữa. Mắt dán vào bó cúc trắng trước m/ộ, đầu ngón tay run nhẹ.
"Chưa từng."
Tôi chỉnh lại tà áo khoác bị gió thổi rối, quay lưng bước đi.