Tôi là hệ thống truyện ngược.

Nhiệm vụ lần này của tôi cực kỳ khó nhằn.

Bởi vì chủ nhân của tôi tên Lưu Cúc Anh.

Bà ấy là một người phụ nữ trung niên b/án bánh khoai tây chiên.

Giọng thì chát chúa, học vấn thấp lại còn trọng nam kh/inh nữ.

Mà tôi phải biến bà thành đóa tiểu bạch hoa mềm yếu ủy khuất.

Rồi đi hoàn thành nhiệm vụ công lược.

Trời Phật ơi.

Tha cho tôi đi.

1

Tôi là hệ thống truyện ngược.

Đây là nhiệm vụ cuối cùng của tôi.

Chỉ cần hoàn thành là được về nhà.

Nhưng khi nhìn thấy chủ nhân lần này.

Tôi suýt tắt thở, suýt nữa đã tự đăng ký đi tiêu hủy.

Chủ nhân của người khác toàn là những đóa tiểu bạch hoa khiến người ta xót thương.

Chủ nhân của tôi thì lưng gấu vai gụ, đẩy xe chạy hai phố không thở gấp.

Chủ nhân của người khác là nghệ sĩ dương cầm, vũ công, họa sĩ.

Chủ nhân của tôi thì hôm nay rán bánh khoai, ngày mai cũng rán bánh khoai.

Chủ nhân của người khác tên Nhu Nhu, Mềm Mềm, Kiều Kiều.

Chủ nhân của tôi tên Lưu Cúc Anh.

Ừ, 42 tuổi.

B/án bánh khoai tây chiên ở khu đại học.

Lưu Cúc Anh.

2

Lúc kết nối với Lưu Cúc Anh, bà đang b/án bánh khoai.

Mỗi ngày 4 giờ sáng, bà đều đẩy xe ra cổng trường đại học bày hàng.

Đối với nghề b/án hàng rong này, bà gần như là tự học thành tài.

Ban đầu, Lưu Cúc Anh b/án gần trường tiểu học thực nghiệm.

Bà lén đút cho bảo vệ hai bao Lợi Quần và ba chai rư/ợu Tấn.

Vì thế ông bảo vệ rụng hết răng đó làm ngơ trước tiếng rao hàng của bà.

Đôi khi, giáo viên trong trường cũng lén học sinh m/ua bánh khoai của bà.

Bà rất tự hào về điều này, vì bánh khoai bà rán giòn thơm, đến cả người có học cũng thích.

Cho đến một ngày, trường tiểu học xảy ra vụ ngộ đ/ộc thực phẩm hàng loạt.

Nhưng nhà ăn và thức ăn đều không có vấn đề gì.

Có phụ huynh nói, chắc là do bánh khoai.

Thế là ông bảo vệ rụng răng đó đuổi Lưu Cúc Anh đi.

Sau đó, bà từng b/án một thời gian ở phố ẩm thực.

Nhưng b/án được một lát thì phố ẩm thực bắt đầu thu phí gian hàng và phí vệ sinh.

Nửa năm 1499, một năm 1999, tính ra bà phải b/án mấy ngàn cái bánh khoai mới đủ.

Nên Lưu Cúc Anh tính toán một hồi, vẫn ra cổng trường đại học b/án hàng có lời hơn.

4 giờ sáng, bà đẩy xe từ nhà đi, 5-6 giờ vừa kịp gặp lũ sinh viên thức đêm.

Cày xong bản phụ, ai mà chẳng muốn ăn hai chiếc bánh khoai vàng ruộm rồi mới ngủ?

Với nghề rán bánh khoai này, Lưu Cúc Anh hoàn toàn đạt trình độ giáo sư.

Học sinh tiểu học thích ăn giòn, sinh viên thích ăn rụm, dân công sợ muộn giờ phải ăn loại không ng/uội không nóng.

Nhưng gần đây, Lưu Cúc Anh gặp phải thử thách lớn nhất và khó khăn nhất trong sự nghiệp.

Đối diện gian hàng của bà xuất hiện một người phụ nữ b/án bánh khoai khác -

Bà Thanh một mắt.

Lưu Cúc Anh gọi bà ta là con hồ li không biết x/ấu hổ, bà Thanh gọi bà là con đĩ ch/ặt đầu lâu.

Lưu Cúc Anh đẩy xe cút kít, bà Thanh chạy xe ba gác.

Biển hiệu của Lưu Cúc Anh ghi "20 năm kinh nghiệm", biển bà Thanh ghi "25 năm lão làng".

Bánh khoai Lưu Cúc Anh rán vàng ruộm, bà Thanh ngoài rán bánh khoai còn rán que gà, bánh mochi, bánh tổ...

Xem phim xuyên đêm xong, ai mà chẳng muốn ăn hai chiếc bánh khoai vàng cùng que gà, bánh mochi rồi mới ngủ?

Lưu Cúc Anh cực kỳ gh/ét bà Thanh, gh/ét đến nghiến răng nghiến lợi.

Gh/ét đến mức muốn làm vài trò x/ấu xa đuổi cổ đi.

Mà sau khi tôi kết nối với bà, phản ứng đầu tiên của bà là:

Trời Phật ơi, thần tiên hiển linh rồi sao?

3

Về việc mình là nữ chính truyện ngược.

Lưu Cúc Anh chỉ tốn 3 giây để chấp nhận.

Mỗi tần rửa khoai, bà đều xem phim ngắn "Vợ Yêu M/a Chạy Trốn, Tổng Tài Bá Đạo Rượt Theo".

Mỗi tối gọt vỏ khoai, bà đều nghe tiểu thuyết "Mẹ Kế Khó Làm, Cả Nhà Cưng Chiều Tôi".

Ban ngày b/án bánh khoai, trong đầu bà nghĩ về "Vương Gia Tiểu Vương Phi 9 Tuổi".

Không có khách m/ua hàng, bà xem "Hồng Mao Kiêu Ngạo, Thượng Hải Vương Quỳ Dưới Váy Nàng".

Nhưng với nhiệm vụ công lược.

Bà có cách hiểu và quan điểm riêng: "Trời Phật ơi, yêu đương thì được, đừng ảnh hưởng việc b/án bánh khoai của tôi."

Về phần thưởng hoàn thành nhiệm vụ.

Bà còn có khát vọng cao thượng riêng: "Lấy cho tôi công thức bột ớt mà con đàn bà họ Thanh kia dùng đi."

Lưu Cúc Anh thèm thuồng nhìn đám sinh viên trước quán bà Thanh, mỗi khi đối phương vang lên tiếng "Alipay nhận được 3 tệ".

Bà đều chua xót, nghiến răng nghiến lợi: "Ai biết được trong bột ớt nhà nó bỏ cái thứ gì vào đâu."

Nhìn dung mạo tầm thường hơi già nua, đôi tay thô ráp của bà.

Lại nhìn cái vẻ thực dụng, hiềm khích từng ly từng tí.

Tôi cũng muốn hét lên: "Trời Phật ơi, đây là độ khó nhiệm vụ địa ngục gì vậy, tha cho tôi đi."

May thay, cốt truyện truyện ngược này khá đơn giản.

Đối tượng công lược của Lưu Cúc Anh cũng không phải tổng tài bá đạo gì.

Mà là chồng bà - Trần Long Cường.

Gã đàn ông hiền lành chất phác

Sợ vợ Trần Long Cường.

4

Họ hàng bạn bè của Trần Long Cường đều biết.

Hắn là người hiền lành, lại là kẻ sợ vợ chính hiệu.

Ở nhà họ Trần, bất kể việc lớn nhỏ.

Hắn đều không có quyền quyết định.

Tất cả đều do Lưu Cúc Anh sắc sảo phán quyết.

Họ hàng muốn mượn tiền, Trần Long Cường bảo phải hỏi Lưu Cúc Anh.

Bạn bè muốn mượn xe, Trần Long Cường bảo phải hỏi Lưu Cúc Anh.

Con gái muốn đi du lịch, Trần Long Cường bảo phải hỏi Lưu Cúc Anh.

Ngay cả hồi hai người kết hôn, cũng là Lưu Cúc Anh chủ động trước.

Nhưng gần đây, Trần Long Cường cuối cùng cũng có việc tự mình quyết định.

Hắn phát huy đầy đủ tính chủ động, để bản thân ngoại tình.

Đối tượng ngoại tình không gọi hắn là đồ chó, thứ chó, tạp chủng chó má.

Mà gọi hắn là Long Long, Cường Cường, ôi trời, bảo bối bé bỏng của em.

Dù vậy, bảo bối bé bỏng vẫn là... phịt phịt!

Dù vậy, Trần Long Cường vẫn không muốn ly hôn.

Bởi vì đối tượng ngoại tình của hắn chỉ biết cắm hoa, không biết nấu cơm rán bánh khoai.

Có đoạn tình tiết viết thế nào nhỉ?

Làng nam có một bí mật ai cũng biết.

Trần Long Cường yêu Lưu Cúc Anh như mạng sống.

Nhưng hắn thích theo đuổi kí/ch th/ích.

Chơi rất lớn.

Hồng ở tiệm uốn tóc, Mộng Mộng ở góc phố hắn đều đã nếm qua.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bố của nó là… một con búp bê cảm ứng.

Chương 13
Tôi là nam phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Vì ghen ghét thụ chính, ngày nào tôi cũng lấy kim chọc vào con búp bê vu thuật có liên kết cảm giác với anh. Sau khi công chính biết chuyện, liền điên cuồng trả thù tôi. Kết cục cuối cùng của tôi là nhà tan cửa nát, chết thảm. Sau khi thức tỉnh ký ức, tôi lập tức cung phụng con búp bê vu thuật ấy như tổ tông. Trước kia tôi dùng kim chọc. Giờ thì mỗi ngày mát-xa toàn thân cho nó. Trước kia tôi từng đốt lửa thiêu nó. Giờ mỗi ngày đều cho nó tắm nắng, tắm nước ấm. Nghe nói thụ chính dạ dày yếu cần bồi bổ, tôi còn ngày nào cũng sắc thuốc tráng dương cho con búp bê uống. Cho đến một ngày. Sau khi tôi lại bỏ vào nước một liều thuốc tráng dương đủ để chết người. Thụ chính trực tiếp ép tôi vào góc tường, nghiến răng nói: “Tôi thấy… tôi không cần thuốc tráng dương cũng có thể làm cậu không xuống giường nổi.” “Cậu nghĩ sao?”
277
10 Bùn Trong Tay Chương 12.2

Mới cập nhật

Xem thêm