Tôi là hệ thống truyện ngược.

Tôi đã chứng kiến vô số nữ chính chìm đắm trong đ/au khổ, dùng cái ch*t để đổi lấy sự hối h/ận rẻ mạt của đàn ông.

Nhưng Lưu Cúc Anh không cần nữa.

Chị không cần thứ tình yêu muộn màng, không cần danh phận giả tạo, không cần ngục tù dưới lớp đất vàng.

Chị chỉ cần một gánh hàng bánh khoai tây chiên, một lọ dưa muối đựng tro cốt của mình.

Nhân gian này ban cho chị củ khoai đắng, gọt sạch vỏ, băm nhuyễn rồi trộn bột, thả vào chảo dầu sôi sùng sục, cũng tỏa hương thơm ngát.

U/ng t/hư rất đ/au, ly hôn rất khó, lời đàm tiếu như ruồi vo ve.

Nhưng khi đẩy chiếc xe hàng rỗng về nhà, lưng chị vẫn thẳng tắp.

Ánh hoàng hôn thành phố chiếu xuống người chị.

Chiếc áo len đỏ rực lên, vàng óng ánh, đỏ rừng rực.

Như được phủ kín lớp ớt bột trên mặt bánh khoai tây chiên.

Trời Phật ơi! Lưu Cúc Anh.

Tôi cũng bị chị lây nhiễm rồi.

27

Ngày tuyên án, Lưu Cúc Anh nhận được số tiền đáng lẽ thuộc về mình, không nhiều.

Không đủ chữa bệ/nh, cũng chẳng đủ để chị ăn chơi, nhưng đủ m/ua chiếc xe đẩy ba bánh mới.

Đủ để chị thết đãi Dì Thanh một bữa lẩu quay no nê trước khi bắt đầu điều trị.

Còn tôi thì sắp rời khỏi thế giới này, đón nhận phiên tòa phán xét chính mình.

Lưu Cúc Anh lo lắng: "Cậu không hoàn thành nhiệm vụ trước, có bị đ/á/nh không?"

Tôi bất đắc dĩ đáp: "Chị đã nói rồi mà, tôi là AI, AI sao có thể bị đ/á/nh chứ?"

Lưu Cúc Anh thở phào nhẹ nhõm, lẩm bẩm: "Giá như cậu nếm thử bánh khoai tây của tôi ấy nhỉ."

Thôi, trong thế giới của chị, ăn bánh khoai tây là nghi thức tối thượng, bánh khoai tây chiên là tấm vé thông hành tới thế giới mới.

Trước khi rời đi, tôi không chào tạm biệt Lưu Cúc Anh.

Mà dùng toàn bộ điểm tích lũy bao năm đổi lấy sự bình phục thuận lợi của chị.

Và...

Cho Trần Long Cường ch*t.

28

Tôi là hệ thống truyện ngược.

Đây là nhiệm vụ cuối cùng.

Chỉ cần hoàn thành, tôi sẽ được về nhà.

Nhưng khi nhìn thấy chủ nhân lần này.

Tôi lại từ bỏ nhiệm vụ cùng số điểm tích góp.

Chọn cách gi*t nam chính, chấp nhận hình ph/ạt làm vai phụ ch*t sớm.

Bởi vì chủ nhân của tôi lưng gấu vai gụ, đẩy xe chạy hai phố không thở gấp.

Bởi vì chủ nhân của tôi hôm nay rán bánh khoai tây, ngày mai cũng rán bánh khoai tây.

Bởi vì chủ nhân của tôi tên Lưu Cúc Anh.

Ừ, bốn mươi hai tuổi.

B/án bánh khoai tây ở khu đại học.

Lưu Cúc Anh.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bố của nó là… một con búp bê cảm ứng.

Chương 13
Tôi là nam phụ độc ác trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ. Vì ghen ghét thụ chính, ngày nào tôi cũng lấy kim chọc vào con búp bê vu thuật có liên kết cảm giác với anh. Sau khi công chính biết chuyện, liền điên cuồng trả thù tôi. Kết cục cuối cùng của tôi là nhà tan cửa nát, chết thảm. Sau khi thức tỉnh ký ức, tôi lập tức cung phụng con búp bê vu thuật ấy như tổ tông. Trước kia tôi dùng kim chọc. Giờ thì mỗi ngày mát-xa toàn thân cho nó. Trước kia tôi từng đốt lửa thiêu nó. Giờ mỗi ngày đều cho nó tắm nắng, tắm nước ấm. Nghe nói thụ chính dạ dày yếu cần bồi bổ, tôi còn ngày nào cũng sắc thuốc tráng dương cho con búp bê uống. Cho đến một ngày. Sau khi tôi lại bỏ vào nước một liều thuốc tráng dương đủ để chết người. Thụ chính trực tiếp ép tôi vào góc tường, nghiến răng nói: “Tôi thấy… tôi không cần thuốc tráng dương cũng có thể làm cậu không xuống giường nổi.” “Cậu nghĩ sao?”
277
10 Bùn Trong Tay Chương 12.2

Mới cập nhật

Xem thêm