Tôi quay người rời đi một cách dứt khoát.
Tôi suýt nhảy dựng lên: "Không phải là nữ chính lương thiện hoàn mỹ sao? Sao có thể thấy ch*t mà không c/ứu?"
Hệ thống: "...Cứ xem thái độ của con cưng nhà cô thế này, nữ chính không xông lên đ/á thêm vài phát đã là nhân từ lắm rồi."
Tôi giả vờ không nghe thấy, vừa bấm gọi xe cấp c/ứu vừa chạy về phía Tạ Vấn Tinh.
Ánh mắt cậu thiếu niên thoáng thấy bóng tôi, lập tức nằm vật xuống đất ra vẻ yếu ớt, khuôn mặt đ/au đớn: "Đau quá, Từ Diệu Diệu, sao giờ mới tới, tôi sắp ch*t rồi."
"Tôi khổ quá, chẳng ai c/ứu..."
"May mà còn có em..."
Tôi lập tức ôm lấy đầu cậu ta an ủi: "Không sao không sao, em tới rồi, đừng sợ..."
Hệ thống: "..."
"Hừ, hai người gặp nhau đúng là m/a xó gặp bà cốt."
8.
Sau trận chiến đó, hệ thống tức đến mức hai năm không lộ diện.
Nó tự an ủi: "Bây giờ phản diện chưa trưởng thành, chưa khai trí, đợi đến khi thi đại học, xong đại học nhất định sẽ có cơ hội!"
Thế nhưng sau khi thi đại học.
Tạ Vấn Tinh đỗ vào trường 985 gần nhà nhất, ngày nào cũng ngoài giờ học là lại đến cửa hàng tôi phụ giúp.
Hoàn toàn phớt lờ nữ chính học cùng trường, cùng ngành, thậm chí cùng lớp.
Hệ thống tiếp tục tự PUA: "Con người phải đến 25 tuổi thùy trán mới phát triển hoàn thiện, không sao vẫn còn cơ hội."
Thế là đợi đến khi Tạ Vấn Tinh 25 tuổi, trở thành CEO tập đoàn niêm yết khi còn trẻ, sự nghiệp lên như diều gặp gió, ngày ngày bận tối mắt tối mũi vẫn cố dành thời gian đến cửa hàng tôi phụ việc.
Duy chỉ có điều vẫn hoàn toàn không mảy may quan tâm đến nữ chính đã trở thành thuộc cấp của mình.
Hệ thống tuyệt vọng hoàn toàn: "Đồ phế vật, đúng là đồ bỏ đi."
Bỗng một ngày nó phát hiện Tạ Vấn Tinh đang lén lút viết gì đó.
Tiêu đề là mấy chữ to đùng "Kế hoạch giam cầm".
Hệ thống lại tràn đầy hy vọng: "Biết ngay mà, biết ngay phản diện của ta sẽ không làm ta thất vọng! Phản diện đỉnh cao!"
Thế nhưng chưa đầy hai ngày sau, kế hoạch đã bị đình trệ vì quá bận.
Trước đó Tạ Vấn Tinh đã mời đầu bếp đến cửa hàng phụ giúp, nhưng khách quen phàn nàn món xào và giò heo không còn giữ được mùi vị rẻ tiền như xưa, ăn không quen.
Đành phải tự mình xuống bếp.
Tôi vốn cũng nghĩ nhiệm vụ nuôi con mình đã hoàn thành, không vướng bận gì, mở cửa hàng tiếp cũng chẳng có ý nghĩa, chỉ thêm gánh nặng cho Tạ Vấn Tinh.
Nhưng cậu ta kiên quyết không cho đóng cửa, nói rằng cửa hàng lưu giữ quá nhiều kỷ niệm đẹp, không nỡ.
Thế là ban ngày cậu ta vắt kiệt sức ở công ty, tối đến lại đến cửa hàng giúp tôi lật xẻng.
Kế hoạch giam cầm viết được cái mở đầu rồi bỏ xó.
Hệ thống: "Phế vật rốt cuộc vẫn chỉ là phế vật..."
"Không sao không sao, ít nhất cũng đã bắt đầu viết, ta có thể giúp bổ sung, để ta xem cậu ta viết thế nào..."
"..."
"Sao tên nhân vật bị giam cầm không phải nữ chính Lâm Nguyệt Chi, mà lại là chủ nhân Từ Diệu Diệu?"
"Viết nhầm tên rồi, đừng đùa anh hệ thống nữa."
"..."
"Lật xuống xem toàn bộ đều là Từ Diệu Diệu..."
"..."
"Ha ha không sao không sao, cậu ta viết chơi thôi mà, đúng, nhất định là viết chơi thôi, Từ Diệu Diệu sao sánh được với nữ chính xinh đẹp rực rỡ của chúng ta?"
Hôm sau.
Hệ thống nhìn thấy Tạ Vấn Tinh gọi điện cho tôi: "Alo, Từ Diệu Diệu, em đang ở đâu? Hôm nay cuối tuần anh đóng cửa nghỉ một ngày, công ty cũng không có việc gì, có thể đi xem phim cùng em."
"Cái gì? Em đi xem concert rồi! Cả đêm không về nhà!"
"Thế anh phải làm sao?"
"Em không cần anh nữa sao?"
"Em thật quá đáng, lúc nào cũng phớt lờ anh..."
Tôi ở đầu dây bên kia m/ắng một tràng, cậu ta lập tức sụp mặt:
"Anh xin lỗi, anh sai rồi, đừng gi/ận nữa, anh sẽ ngoan ngoãn ở nhà đợi em."
Hệ thống vỗ tay khen hay: "Tốt quá, giờ là lúc phản diện cô đơn trống trải nhất."
Nó nhân cơ hội thì thầm vào tai Tạ Vấn Tinh: "Đi tìm nữ chính đi! Đi tìm nữ chính đi!"
Quả nhiên có hiệu quả.
Tạ Vấn Tinh lập tức đứng dậy lục tìm dây thừng, lái xe mấy cây số đến khu dân cư bên cạnh nhà nữ chính.
Rồi lén lút núp vào bụi cỏ gần đó.
Hệ thống cười gian xảo: "Đúng rồi! Dùng dây thừng trói ch/ặt nữ chính lại! Mang về giam cầm!"
"Ơ khoan, hình như nữ chính mới chuyển nhà, không ở đây nữa thì phải."
"Hình như concert mà chủ nhân Từ Diệu Diệu định đến cũng ở gần đây, đây lại là đường bắt buộc phải đi qua..."
"..."
Hệ thống linh cảm thấy bất an.
Nhưng lại tự nhủ có lẽ mình nghĩ quá nhiều.
Đúng lúc này.
Tôi từ phía xa xa bước lại.
Tạ Vấn Tinh mắt sáng rực, khom người thấp hơn, tay cầm dây thừng run run căng thẳng.
Hệ thống: "..."
"Vô phương c/ứu chữa rồi."
"Thôi bỏ cuộc, các người muốn chơi kiểu gì thì chơi."
Nó chán nản tự hủy, biến mất.
Tôi hoàn toàn không hay biết, bước đến gần bụi cỏ.
Khi chỉ còn cách mười mét.
Điện thoại của Tạ Vấn Tinh đột nhiên reo ầm ĩ như chuông báo tử.
Cậu ta bất đắc dĩ nghe máy, nói nhỏ: "Alo, xin chào."
Đầu dây bên kia vang lên giọng nói to: "Alo ông chủ! Sao chưa mở cửa? Tôi sắp ch*t đói rồi!"
Tạ Vấn Tinh nghe ra là khách quen, vội giải thích: "À hôm nay nghỉ làm ạ."
Vị khách: "Nghĩ đến n/ợ nhà n/ợ xe của cậu đi! Nghĩ đến bố mẹ già cậu phải nuôi đi!"
Tạ Vấn Tinh lập tức hiện lên hình ảnh tôi từ chối tiền cậu ta cho, kiên quyết dùng tiền mở cửa hàng ki/ếm được, nhưng tiêu xài hoang phí, mở cửa hàng cũng kiểu cưỡi ngựa xem hoa, chỉ biết v/ay Hoa Bái sống qua ngày. Cậu ta lập tức tỉnh ngộ.
"Vâng, đến ngay ạ!"
Về sau, nữ chính vẫn không từ bỏ, thấy phản diện mãi không đến tìm mình, chủ động đến tiệm chân giò ăn cơm.
Nhưng chỉ vì thêm nửa thìa giấm, Tạ Vấn Tinh đã trừng mắt: "Mẹ tôi mở tiệm ki/ếm tiền không dễ dàng gì, đừng đổ nhiều thế!"
Nữ chính: "???"
Nữ chính cũng tuyệt vọng hoàn toàn, quẳng lại câu "Đồ keo kiệt" rồi bỏ đi.
Còn tôi.
Bị hệ thống thông báo dữ dội - vì nuôi hỏng con nên nhiệm vụ thất bại, sẽ vĩnh viễn ở lại thế giới này.
Nhưng tôi thấy cũng không sao.
Sống ở đâu chẳng là sống.
Dù trở về thế giới thực tỉnh dậy không chỉ phải đối mặt với viện phí cao ngất, mà người thân cũng đã không còn.
Chi bằng ở đây giữ lấy tiệm chân giò nhỏ bé của mình.
Hơn nữa, ngày mai thời tiết rất đẹp, còn phải đi xem phim với tiểu phản diện hay gi/ận dỗi nữa.
- Hết -