23
Lão Dương nghe đến đây liền cười, bảo tôi hoàn toàn không hiểu sức mạnh của đoàn kết.
"Khi trưởng thôn là chủ mưu, tất cả mọi người đều là đồng lõa, ai sẽ nói sự thật chứ?"
Lão Dương nhún vai: "Tất nhiên tôi đã báo với người khác, đương nhiên đã trình báo cảnh sát, nhưng cuối cùng chỉ có thể bỏ lửng. Trưởng thôn bảo tôi nói nhảm, bí thư thôn bảo tôi đọc sách đến mụ mị, ông nội tôi thậm chí còn đưa ra được giấy khai sinh của tôi ở bệ/nh viện huyện."
"Những nơi hẻo lánh nghèo khó như chúng tôi càng không để lộ chuyện x/ấu này ra ngoài, cậu hiểu không? Không ai dám điều tra, không ai dám nhận trách nhiệm, không ai biết nhà chúng tôi thực sự ở đâu, cậu hiểu không?"
Giọng Lão Dương át đi tiếng ngân nga xa xăm của Lộc Thục, vang vọng dưới lòng đất mãi không tan.
Tôi nhìn anh, nhìn đoàn người thưa thớt tiến lên phía sau lưng anh, những gương mặt dù quen dù lạ dưới ánh lửa đều mờ ảo lại rõ ràng.
Đều là những người trẻ ngoài ba mươi, thời đại đất nước phát triển nhanh nhất, cũng là thời đại tội á/c hoành hành dữ dội nhất.
Họ đứng trước con Lộc Thục tượng trưng cho con cháu đông đúc gia tộc hưng thịnh, nói muốn về nhà.
Lão Dương hít một hơi thật sâu, nhìn tôi: "Trong số chúng tôi, nhiều người ba mươi năm chưa bước chân ra khỏi núi, ba mươi năm kẹt trên mảnh đất hoàng thổ, không bằng cấp học vị, không kinh nghiệm chủ kiến, sống một đời lệch nhịp mà chỉ cần liếc mắt đã thấy tận cùng."
"Trong số chúng tôi, chỉ mình tôi học đại học, chỉ mình tôi bước ra ngoài, chỉ mình tôi có thể leo cao hơn, quen biết người tài giỏi. Vì thế tôi không thể để họ thất vọng, cậu hiểu chứ?"
Tôi hiểu.
Trên đời này, làm người lương thiện thông minh thật khổ tâm, bởi vì thông minh nên trở thành hy vọng của người khác, lại vì lương thiện nên không thể giả vờ ngốc nghếch.
"Giúp tôi đi, Lâm Kỳ."
Lão Dương nhìn tôi, đáy mắt đầy khẩn cầu: "Cậu thông minh lại có năng lực, lại từ thành phố lớn đến, quen biết bao nhân vật tài giỏi, giúp tôi một lần."
Tôi nhìn vào mắt anh, đột nhiên nhớ lại chén rư/ợu cuối cùng trước khi tốt nghiệp, lúc ấy tôi hỏi Lão Dương sau này có dự định gì.
Lão Dương trầm mặc rất lâu, nói với tôi rằng anh muốn về nhà.
Nhớ đến đó, tôi khẽ thở dài, vỗ vai Lão Dương, nói nhẹ: "Thầy tôi trước khi về hưu luôn có nỗi niềm, ông bảo vì tốt bụng mà làm chuyện sai trái, hối h/ận không kịp."
"Mấy năm trước ông gặp một người trẻ, người đó mang theo một đôi tượng đ/á, hỏi ông có phải cổ vật không, có b/án được tiền không."
"Con búp bê không có ngũ quan, chế tác thô sơ nhưng cổ phác. Thầy tôi liếc mắt đã biết ngay đây là búp bê xóa mặt, dùng để hại người."
24
Búp bê xóa mặt thuộc một loại thuật yểm cổ đại, là lời nguyền cực kỳ tà á/c. Thứ này luôn xuất hiện thành từng cặp, một khi hiện thế, người tiếp xúc sẽ phát bệ/nh, m/ù, đi/ếc, c/âm... Trước khi ch*t, ngũ quan da thịt trên mặt họ sẽ tan rã, nhìn từ xa như cả khuôn mặt bị xóa sạch, cả quá trình vô cùng đ/au đớn kéo dài đến khi ch*t. Ý thầy tôi cảnh báo là nhắc nhở người thanh niên cất giữ cẩn thận, tốt nhất đ/ập nát đ/ốt đi, hoặc ch/ôn sâu cách ly. Nhưng người thanh niên nghe xong lại trầm tư suy nghĩ, cuối cùng mang tượng đ/á biến mất không tung tích.
"Vì thế khi cậu nhắc đến tượng đ/á, tôi đã biết cậu chính là chàng trai năm ấy."
Tôi nhìn Lão Dương, nói khẽ: "Vì vậy tôi đến đây không phải vì cháu gái mất tích của cậu, mà là vì hai pho tượng đ/á đó, hơn nữa, tôi tin cháu gái cậu cũng chẳng mất tích."
Lão Dương gật đầu: "Nhị Nha Đầu đang ở nhà Dương Bình, hôm yến thọ quá bận, tôi gửi cô bé qua nhà Dương Bình tạm trông hộ. Cô bé lần đầu đến làng lại ngủ mê mệt, gọi điện thoại lúc đó hoàn toàn không nhớ ra mình không ở nhà."
Vậy nên mười tám bậc thang kia chính là hầm nhà Dương Bình.
Còn Lão Dương chỉ lợi dụng cơ hội này.
"Tôi không quan tâm đôi tượng đ/á đó là búp bê xóa mặt gì, tôi chỉ biết ông nội họ năm xưa coi đôi búp bê này như tín hiệu ám chỉ."
Lão Dương nói bình thản: "Cậu biết đấy, người già rồi đều lẩm cẩm, đều sợ ch*t."
"Lần đầu ông nội tôi lên cơn nói nhảm, lần đầu những cụ già đó thờ cúng tượng thần trấn q/uỷ trừ tà, tôi đã biết cơ hội đến rồi, thời khắc khiến họ nói ra sự thật thú tội đã điểm."
Tượng đ/á trong m/ộ cậu bé, sự mất tích của Nhị Nha Đầu, tượng thần bị đ/á/nh tráo, ngọn lửa núi bùng ch/áy đột ngột, tất cả trải ra thuận lý thành chương, đ/ập tan phòng tuyến tâm lý của những kẻ có tội năm xưa.
Họ không phải bây giờ mới biết mình sai, họ đã biết từ lâu, chỉ là giờ mới biết sợ.
"Thực ra nên có thêm một người ch*t nữa mới thuyết phục hơn, bất cứ ai trong số họ đều được, nhưng tôi vẫn phải đợi, đợi đến khi x/á/c định mình có thể cùng đối phương đồng sinh cộng tử."
Tôi nghe thấy chút bi thương trong giọng Lão Dương, lòng đ/au nhói: "Ý cậu là sao?"
Lão Dương rất bình tĩnh: "Tôi luôn thiếu m/áu, xét nghiệm m/áu có vấn đề, bác sĩ khuyên làm xét nghiệm gen, sau tết có kết quả."
"Tin tốt sẽ là bệ/nh mãn tính, còn mười mấy năm hoặc hơn để từ từ đấu tranh với họ; tin x/ấu là bệ/nh cấp tính, giống bệ/nh bạch cầu cấp, nhiều nhất chỉ ba tháng."
"Nếu có cơ hội này, tôi tuyệt đối không thể lãng phí."
25
Tôi bảo Lão Dương đừng bi quan, khoa học kỹ thuật phát triển đến nay, chỉ cần sống dai, mọi chuyện đều có thể.
Tất nhiên, không chỉ khoa học phát triển, mà cả pháp luật và nhân quyền.
Mối qu/an h/ệ của thầy tôi cuối cùng cũng phát huy tác dụng, một cuộc gọi về Bắc Kinh, năm ngày sau nhóm điều tra chuyên trách đã lên chuyến bay đến Thiểm Tây.
Lão Dương biết tin mừng rỡ, hấp cho tôi cả mâm bánh hoa tiêu ớt để cảm ơn.
Tối đó hai đứa ngồi trên sân phơi thóc nhà anh uống rư/ợu, vai kề vai như thời đại học, men say ngấm vào, tôi hỏi: "Có thấy khó khăn không, khi đưa ra quyết định này, dù sao họ cũng nuôi cậu nhiều năm."
Lão Dương suy nghĩ một lát, đáp: "Thực ra hoàn cảnh của chúng tôi từ nhỏ đến lớn đều giống nhau, không quá tốt cũng không quá tệ. Hơn nữa đa số gia đình trong làng đều không chỉ một con, ngoài bọn tôi bị b/ắt c/óc, họ đều có con đẻ riêng, thực ra chỉ cần họ kiên nhẫn một chút, đợi thêm chút, rồi cũng sẽ có con của mình."
"Tất nhiên, nếu nói oán h/ận, thì chắc chắn là có."
Lão Dương nhấp ngụm rư/ợu, mắt cay xè: "Họ tước đoạt cuộc đời vốn có của chúng tôi."
Tôi nghe vậy thở dài, an ủi vỗ vai anh.
Lão Dương đã say mèm, hét lớn đứng dậy, đứng trên sân cao hát vang bài "Thường xuyên về thăm nhà".
Tôi nhìn theo bóng lưng Lão Dương, lòng bỗng cảm khái, nếu Lão Dương thực sự sống trong gia đình ruột thịt, liệu anh có trưởng thành thành người tốt hơn bây giờ?
Tôi không biết đáp án, chỉ biết rằng Lão Dương tôi quen biết từ đầu đến cuối vẫn là một người tốt, một người tình cảm chân thành.
"Lão Lâm này!"
Lão Dương giơ tay chỉ chân trời xa xăm, hào hứng vẫy tôi: "Mặt trời lên rồi này!"
Tôi nhìn ra xa, ánh dương xuyên qua không khí trong veo, bùng ch/áy trên nền trời sắp tan bóng tối.
Mặt trời đã lên, chúng ta có thể về nhà rồi.
[Hết]