【May mà người bị thương là tôi. Nếu Lê Túc bị thương, tôi nhất định sẽ phát đi/ên mất.】
【Louis, anh trốn kỹ như chuột vậy, không chịu đến tìm tôi, nên tôi chỉ còn cách tự mình đến tìm anh thôi.】
Những dây th/ần ki/nh hưng phấn bắt đầu rục rịch. Tôi thử cử động cổ tay.
“Tiểu mỹ nhân, sợ đến đờ người rồi à?” Alpha kia thở mạnh một hơi. “Đừng trách tôi, muốn trách thì trách Lê Túc quá tà/n nh/ẫn, dồn chúng tôi vào đường cùng!
“Chẳng phải chỉ là chút tiền thôi sao? Đám thương nhân kia tự dâng lên tận cửa, tôi nhận một ít thì đã sao, tất cả cũng là vì Liên bang! Vậy mà Lê Túc lại dám buộc tội tôi nhận hối lộ!
“Tôi sẽ dùng cậu làm con tin, để tên võ phu không biết điều đó chuẩn bị đồ cho tôi rời đi. Vì cậu, hắn nhất định sẽ làm bất cứ chuyện gì.”
Tôi nhíu mày, “ưm ưm” hai tiếng, ra hiệu cho hắn x/é miếng băng dính trên miệng tôi.
Hắn do dự một chút rồi cúi xuống đưa tay.
【Lại gần chút nữa… sắp được rồi!】
Mũi d/ao giấu dưới đế giày của tôi chỉ cần thêm một chút nữa là có thể đ/âm xuyên cổ họng hắn.
Đúng lúc đó, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng sú/ng.
Đôi ủng quân đội đ/á tung cánh cửa nặng nề. Người xông vào… lại chính là Lê Túc.
Anh quát lớn:
“Không được động vào cậu ấy!”
Trên người Lê Túc dính m/áu và bụi đất. Anh đứng ngược sáng nơi cửa, khiến tim tôi cũng run theo.
“Quả nhiên tôi cược đúng rồi! Nhưng tiếc là bây giờ hắn đang nằm trong tay tôi, sống ch*t do tôi quyết định.” Nòng sú/ng lạnh lẽo dí thẳng vào thái dương tôi.
Trong mắt tôi chỉ có Lê Túc.
Tôi liều mạng lắc đầu, nước mắt gần như trào ra.
【Anh đến đây làm gì! Em thì không sao, nhưng anh không được bị thương đâu! Lê Túc, anh định ép em phát đi/ên à!】
Lê Túc nhìn tôi, hơi sững lại.
Đúng lúc đó, một tên trong đám bọn chúng lén vòng ra phía sau.
【Đằng sau! Tránh ra!】
Lê Túc như có mắt sau lưng, lập tức né tránh. Nhưng đối phương người đông thế mạnh, tất cả đều lao lên.
Tôi tận mắt thấy một viên đạn lạc sượt qua cánh tay Lê Túc, m/áu tươi lập tức trào ra.
Việc đầu tiên anh làm là nhìn về phía tôi, hét lớn:
“Phương Chấp! Đừng động!”
【Không được không được không được! Sao có thể để Lê Túc bị thương! Đây là thất trách của mình! Không được không được không được!】
Tiếng g/ãy xươ/ng rợn người “rắc rắc” vang lên. Hai cổ tay tôi lần lượt trật khớp. Tôi cưỡng ép rút chúng ra khỏi khe hẹp trói buộc, rồi bình tĩnh nắn lại.
Tôi rút lưỡi d/ao giấu trong đế giày, ch/ém đ/ứt dây trói, gi/ật phăng băng dính trên mặt. Vết thương trên mặt cũng bật m/áu lần nữa, dòng chất lỏng ấm nóng chảy xuống khắp mặt.
Tôi nhe răng cười, gọi lớn với một Alpha quay lưng về phía mình:
“Ê, vũ khí của anh… tôi mượn dùng chút nhé.”
Ngay khi hắn quay đầu lại, một cú đ/á quất mạnh khiến hắn ngất lịm. Khẩu xung laser ion cũng rơi vào tay tôi.
---
### 11
Bị thương là chuyện không tránh khỏi. Dù m/áu chảy không ngừng, tôi cũng gần như không cảm thấy đ/au.
Hưng phấn và ngọt ngào đan xen trong lòng—
Đám khốn dám làm Lê Túc bị thương, để tôi dọn dẹp các người nào!
Bốn, năm Alpha của đối phương bị dồn vào góc tường.
“Thằng Omega này đúng là đồ đi/ên!”
“Nó hoàn toàn không cần mạng nữa rồi!”
“Xin cậu… đừng— A! Đồ đi/ên!”
【Ha ha, cảm ơn lời khen.】
Trong đầu tôi vang lên bản nhạc waltz, rồi tiện tay cho hắn một phát sú/ng khiến hắn ngồi phịch xuống đất. Dù sao Lê Túc cũng ở đây, tôi vẫn nể mặt một chút, chưa ra tay gi*t người.
Tôi quay sang nhìn Lê Túc.
Anh lạnh lùng nghiêm nghị, từng chiêu từng thức gọn gàng dứt khoát, lực sát thương kinh người.
【Không hổ là thượng tướng nhà mình! Đẹp trai quá! Thích quá đi!】
Lê Túc nhìn tôi một cái, vành tai hơi đỏ lên.
Tôi giơ khẩu xung laser lên, nhắm vào phía sau anh, b/ắn chính x/á/c. Hai Alpha định lén tập kích trong bóng tối lập tức gục xuống.
Khóe môi Lê Túc khẽ cong lên.
“Làm tốt lắm.”
Quân đối phương liên tục giảm quân số, mà viện binh phía sau Lê Túc cũng đã tới, cục diện lập tức đảo chiều.
Tôi nhìn thấy Gil đang trốn trong góc, huýt sáo một tiếng:
“Phó chấp chính đại nhân của chúng ta đâu rồi nhỉ? Để tôi xem nào—”
Tiếng điện gi/ật “xèo xèo” rợn người vang lên cùng với bước chân tiến lại gần.
“Tìm thấy rồi!”
Ánh mắt tôi lóe lên vẻ hưng phấn.
Hắn liên tục lùi lại, cuối cùng ngã phịch xuống đất.
Mặt hắn trắng bệch, cơ mặt r/un r/ẩy:
“Không… cậu là á/c q/uỷ! Cậu nhất định là á/c q/uỷ! Tôi sai rồi, xin cậu tha cho tôi!”
Tôi giơ khẩu xung laser lên nhắm vào hắn, rồi nhíu mày nhìn:
“Xin đừng động được không? Như vậy tôi có thể tiễn ông lên đường bằng một phát sú/ng.”
Ngay khi tôi định bóp cò, Lê Túc nắm lấy tay tôi, nghiêm giọng:
“Phương Chấp, dừng tay!”
“Không thể! Trừ khi tôi ch*t!”
Đây là lần đầu tiên tôi không nghe lời Lê Túc.
Tôi không thể chịu nổi việc có người dám làm tổn thương anh ngay trước mắt mình. Lê Túc có thể rộng lượng, nhưng tôi là người keo kiệt nhất thế giới!
Lê Túc thở dài, nắm tay tôi, dùng lực không cho phép từ chối khiến tôi buông sú/ng. Rồi anh cúi xuống hôn nhẹ lên má tôi.
“Ngoan, nghe lời tôi.”
“!”
Đầu óc tôi trống rỗng.
“Cạch—”
Khẩu xung laser rơi xuống đất.
Tôi chân tay cứng đờ để mặc Lê Túc kéo mình ra sau vật chắn. Anh dặn:
“Không được cử động lung tung.”
Thế giới vẫn còn vang dội tiếng n/ổ.
Đến khi bụi đất lắng xuống, Lê Túc quay đầu lại, phát hiện tôi vẫn giữ nguyên tư thế và biểu cảm ban nãy, đứng ngây tại chỗ không nhúc nhích.
【Anh ấy hôn mình rồi anh ấy hôn mình rồi anh ấy hôn mình rồi.】
【Anh ấy nói mình ngoan ngoan ngoan ngoan ngoan ngoan ngoan.】
Hai ý nghĩ này cứ lặp đi lặp lại như virus máy tính trong đầu tôi. Tôi thậm chí còn cảm thấy nếu lúc này ch*t đi trong hạnh phúc thì cũng chẳng sao.
Sau đó, ngay lúc hạnh phúc nhất…
tôi ngất đi vì mất m/áu quá nhiều.
---
### 12
Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trên giường bệ/nh.
Vừa mở mắt đã thấy Lê Túc ngồi bên cạnh, trong lòng lập tức nổi lên vô số bong bóng màu hồng.
“Đừng cử động, trên người cậu có rất nhiều vết thương.”
【Ừm… đúng là hơi đ/au một chút, nhưng đều chịu được. Mình chỉ muốn xem tình trạng cơ thể của thượng tướng thế nào thôi… ví dụ như cơ ng/ực với cơ bụng có bị thương không. Mình thề không phải thèm thân thể thượng tướng đâu!】
Tôi gật đầu, mắt long lanh nhìn Lê Túc gọi bác sĩ đến kiểm tra cho tôi.
Sau khi cả đoàn bác sĩ rầm rộ rời đi, trong phòng bệ/nh chỉ còn lại tôi và Lê Túc.
Sau khi nghe lời dặn của bác sĩ, chân mày anh cứ nhíu ch/ặt.
【Mặt lạnh cũng đẹp trai quá… chân mình mềm nhũn luôn rồi… muốn làm chuyện đó gh/ê.】
Tôi nhịn đ/au, lén lút thử ngồi dậy.
Lê Túc nheo mắt. Bỗng nhiên vang lên một tiếng “cạch” rõ ràng, anh thu tay lại.
Tôi nhìn xuống cổ tay mình.
Trên đó xuất hiện một vòng tròn trong suốt.
— Rõ ràng là c/òng tay tiêu chuẩn của Liên bang.