Thao Thiết đói bụng

Chương 7

12/03/2026 07:19

Tao Vân khi ấy mới bảy tuổi, một mình ôm chiếc bánh bao chạy ra bờ sông đọc sách, tình cờ gặp phải con Thao Thiết vừa đội đất chui lên. Ngàn năm ngủ vùi khiến bụng tôi đói cồn cào, đang định xơi cô bé làm mồi nhấm cho đỡ buồn miệng, thì nó móc ra chiếc bánh bao duy nhất của mình, đưa về phía tôi.

Nó hỏi: "Chị đói không?"

Sự kinh ngạc lấn át cơn đói - đây là con người đầu tiên thấy chân thân Thao Thiết mà không sợ hãi, còn định cho tôi ăn. Vào thời đại trước khi tôi ngủ, chiến tranh và đói kém khiến chuyện người ăn thịt người chẳng hiếm, một chiếc bánh bao còn quý hơn mạng mấy chục người. Cô bé này khiến tôi tò mò vô cùng.

Thế giới bây giờ rốt cuộc đã biến thành thứ gì vậy?

Thế là tôi hóa thành đứa trẻ nhỏ hơn nó, phong ấn ký ức nó nhìn thấy chân thân của tôi, khiến nó nghĩ tôi chỉ là đứa trẻ mồ côi nó vô tình nhặt được. Nó gọi tôi là em, hớn hở dắt tôi về viện mồ côi. Nhân tiện, tôi cũng phong ấn ký ức của chính mình - muốn hiểu thế giới loài người hơn, đương nhiên phải trở thành con người từ trong ra ngoài mới được.

Mãi đến mười lăm năm sau, khi Tao Vân ch*t dưới tay lũ con nhà giàu này, phong ấn dần dần tan rã. Cho đến đêm nay, thức tỉnh hoàn toàn.

Linh h/ồn Tao Vân chắn trước cửa. Tôi biết, nó muốn ngăn cản hành động tiếp theo của tôi. Giờ nó không còn là đứa trẻ bảy tuổi ngày nào, cũng đã hiểu tôi rốt cuộc là loại tồn tại như thế nào.

Nên biết rằng, cái ch*t không phải là kết thúc, dù là linh h/ồn, với tôi cũng chỉ là một miếng mà thôi. Dù tôi không hứng thú với linh h/ồn nó - quá thuần khiết, lại quá đắng chát, dù ch*t thảm khốc như thế, vẫn không xóa đi được chút thiện ý trong linh h/ồn.

Tao Vân đưa tay ra, như năm nào đưa cho tôi chiếc bánh bao, miệng mấp máy. Tôi nhìn nó rất lâu, rất lâu. Không sợ hãi, không c/ầu x/in.

Nó nói: "Em đói không? Đào Đào, có muốn về nhà với chị không? Em gái, về nhà với chị..."

Khi tôi tỉnh lại, sát khí trong lòng đã ng/uôi ngoai, không hiểu sao trong dạ dày đói vô tận của tôi bỗng dâng lên cảm giác no nê lâu lắm rồi không có.

Về sau tôi mới nhận ra, đây chắc là cảm giác được yêu thương. Một con thú dữ thượng cổ hùng mạnh, lại được một linh h/ồn người bé nhỏ yêu thương. Dường như đây là chuyện thú vị duy nhất trong cuộc đời dài dằng dặc của tôi, còn hơn cả việc ăn uống.

Tôi nắm lấy bàn tay hư ảo của nó. Không phải bằng móng vuốt hung tợn, mà bằng bàn tay con người của 'Đào Đào'. "Về nhà thôi, chị gái."

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm