【Mẫu thân của ngài vẫn đang đợi ngài về nhà dùng cơm đoàn viên.】

Hệ thống phóng ra hình ảnh trong n/ão ta – Mẹ gọi điện không thông, sốt ruột muốn báo cảnh sát.

“Để bù đắp, đã chuẩn bị cho ngài một trăm tỷ hồng bao năm mới, nguyện ngài trở về quê hương, cuộc sống viên mãn, tuế tuế bình an.”

“…… Được.”

Dẫu lòng dạ muốn gi*t sạch hết người họ Chúc để trút gi/ận, nhưng cũng chẳng thể kh/inh thường đồng tiền.

Hơn nữa, thế giới này mà sụp đổ, ta cũng chẳng sống nổi.

Ta lần cuối nhìn lại tòa cung điện nguy nga nhưng ngột ngạt này, hướng về Lục Cẩm Hành đang đứng xa xa thét lớn:

“Lục Cẩm Hành, giang sơn cùng nàng, đều giao cho ngươi.”

“Ta về nhà rồi!” Ta nở nụ cười rạng rỡ vẫy tay chào hắn.

Chẳng đợi hắn đáp lời, thân thể ta đã mềm nhũn ngã xuống, không còn chút sinh khí.

Trong hư không, Thiên Đạo thở phào nhẹ nhõm:

【Rốt cuộc đã đuổi được sát tinh ấy đi, thế giới này suýt nữa thì sụp đổ. Nhớ kỹ, sau này tuyệt đối đừng nhận những chủ nhân vội về nhà ăn Tết nữa, ít nhất cũng phải đợi qua năm mới đã.】

Hệ thống r/un r/ẩy đáp lời:

【May mà nữ chủ vẫn còn, nàng cùng ai kết đôi, người ấy chính là nam chủ thế giới này.】

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, hệ thống đột nhiên thét lên kinh hãi:

“Chân của nữ chủ——Chân nàng làm sao mà g/ãy rồi?!”

Trong hoàng cung Đại Càn.

Lục Cẩm Hành cúi mắt nhìn Chúc Vãn Nhu đang nằm bẹp dưới đất, đôi chân g/ãy góc q/uỷ dị, giọng điệu bình thản đến rợn người:

“Đã nói sẽ ở bên ta cả đời, thì nên cùng nhau đồng cam cộng khổ.”

“Lục Tỷ Chi phản bội lời thề, đã bị thiên tru. Nàng… không muốn giống hắn chứ?”

Tiếng kêu thảm thiết của Chúc Vãn Nhu vang vọng mãi giữa bức tường cung tịch mịch.

……

Hiện đại.

Khi ý thức trở về, ta thấy ngọn đèn đường quen thuộc ở cổng khu phố, ánh sáng vàng cam trong đêm đông ấm áp khiến khóe mũi cay cay.

Ta r/un r/ẩy lấy điện thoại, bấm số đã thuộc lòng.

Khi kết nối, giọng mẹ quen thuộc vang lên: “Đến đâu rồi? Canh sắp cạn hết rồi!”

“Mẹ ơi,” ta mở miệng, cổ họng nghẹn lại, cố nén xuống, “Con đến rồi. Ở dưới lầu.” Sau đó ta mở ứng dụng ngân hàng, nhìn dãy số dài hoa mắt trên số dư.

Âm thầm x/ác nhận trải nghiệm kỳ quái kia không phải là mộng.

Mở cửa nhà, mùi thức ăn quen thuộc ùa vào mặt.

Mẹ bưng bát canh gà nóng hổi từ bếp bước ra, bố đang cười dán câu đối.

“Về rồi à? Chỉ đợi con thôi, mau rửa tay ăn cơm đoàn viên!”

Ngoài cửa sổ, pháo hoa nở từng đóa giữa đêm.

Ta bước tới, siết ch/ặt lấy họ.

“Ừ, con về rồi.”

“Chúc mừng năm mới.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
11 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mỗi tầng đèn hải đăng sáng lên, người yêu sẽ mất đi một giác quan

Chương 12
Thẩm Ánh Triều, một người phục chế hải đăng, đã tiếp quản ngọn hải đăng bảy tầng tại cảng Vịnh Xám, nơi vốn đã ngừng hoạt động suốt mười một năm. Trong lần thắp sáng thử nghiệm đầu tiên, người yêu của anh là Cố Hoài Chu, người đang hỗ trợ đo đạc đường dây, đã mất đi khứu giác. Lần theo những vết khắc do các đời người giữ tháp để lại, cả hai xác nhận rằng mỗi tầng được thắp sáng sẽ tước đi một giác quan, và việc tháo dỡ một tấm gương dẫn sáng có thể giúp giác quan bắt đầu phục hồi, nhưng cái giá phải trả là vĩnh viễn mất đi một hải trình cũ. Khi phát hiện ra gia tộc họ Cố qua nhiều thế hệ vốn bị Hội đồng Thuyền trưởng coi là vật hiệu chuẩn sống, đồng thời tìm thấy phương pháp tháo gương hoàn chỉnh do nữ giữ tháp tiền nhiệm để lại, họ đã chọn cách không tiếp tục giấu sự an toàn của cảng vào cơ thể của một gia tộc nữa. Việc ngừng vận hành, vẽ lại hải trình và những giác quan không thể phục hồi trọn vẹn đã trở thành khởi đầu mới mà cả hai cùng nhau gánh vác.
0