Bất Khả Độ

Chương 5

16/03/2026 13:56

Hình dáng kia chính là ngọc tỷ.

"🔪...🔪 gi*t bọn gian tặc... c/ứu thiên hạ này..."

Tay lão thái phó buông thõng xuống.

Tham M/a ôm lấy th* th/ể của lão thái phó, từ từ ngẩng đầu lên.

Ta không rõ Tham M/a mang vẻ mặt nào, nhưng cấm quân lại như trông thấy vật gì kinh khủng, không tự chủ lùi về phía sau mấy bước.

Sau đó, hắn cũng chẳng cần động thủ nữa.

Tử sĩ do lão thái phó dẫn theo đã xông lên phía trước.

Một ki/ếm kết liễu gian thần.

Bọn cấm quân lập tức mất đầu đàn, tiến thoái lưỡng nan, hoảng lo/ạn bèn đ/âm ch/ém bừa bãi vào đảng phái của Chu tướng để trả th/ù.

Tựa hồ đang biểu lộ lòng trung với tân quân.

Dưới lưỡi đ/ao lo/ạn đả, Chu tướng cùng bè đảng bị ch/ém thành th!t nát.

Kết thúc rồi.

Tham M/a quay người, bước về phía ta.

Hắn vẫn chưa mặc y phục.

Trần trụi thân trên, dính đầy m/áu tươi, từng bước đi tới trước mặt ta.

Ta bị hắn vồ lôi vào lòng, da th!t chạm nhau.

Mặt áp vào ngựk hắn nhuộm đỏ m/áu tươi, rất nóng, nhịp tim như trống giục.

"Y phục của ngài..."

Ta muốn đẩy hắn ra, nhặt y phục trên đất khoác lên cho hắn.

"Không sao."

Khóe miệng cong lên nụ cười tự giễu.

"Ngươi há chẳng phải đã xem qua rồi sao?"

Giữa trăm người, vị tân đế này trần trụi bế nữ thích khách.

Thành thể thống gì.

Ta còn muốn né tránh, hắn nắm ch/ặt tay ta, cúi đầu.

"Ở trong động tuyết... thí chủ há chẳng sớm xem hết thân thể bần tăng rồi sao?"

Ta khựng lại.

"Ta ấy là vì muốn c/ứu mạng ngươi."

"Bây giờ... là vì muốn c/ứu mạng ngươi."

Vòng tay hắn ôm ta siết ch/ặt hơn.

"A Nan, trẫm đưa ngươi về nhà."

Hắn không xưng "bần tăng", không gọi "thí chủ".

Hắn ôm ta, chân trần giẫm lên vũng m/áu, từng bước hướng về cánh cửa.

Phía sau, là người quỳ đầy đất không dám ngẩng đầu.

Và tiếng hô vang "vạn tuế".

Ta dựa vào ngựk hắn, khép mắt lại.

Phi vụ này đã xong.

Nhưng ta cảm thấy, tựa hồ lại thêm món n/ợ không tính nổi.

7

Tham M/a đăng cơ.

Hắn vẫn mặc bộ trung y trắng muốt, bên ngoài khoác long bào màu vàng chói.

Châu sa giữa chân mày vẫn đỏ tươi, ánh mắt vẫn thanh lãnh.

Hắn phong ta làm nữ quan chưởng ấn, ở trong tiểu viện phía sau ngự thư phòng.

đ/ao của ta bị thu.

Hỏi hắn đòi lại, hắn chỉ nói trong cung không được mang binh khí.

Giọng điệu vẫn như xưa, không nhanh không chậm, như tụng kinh.

Hắn ngày ngày tới thăm ta.

Khi thì sáng sớm, khi thì đêm khuya.

Tới rồi cũng chẳng nói gì, chỉ ngồi đó uống trà, hoặc nhìn ta chép kinh.

Đúng vậy, chép kinh.

Nói là để tĩnh tâm.

Ta chép nguệch ngoạc, hắn cũng không chê, mỗi lần xem xong đều gật đầu khen có tiến bộ.

Hắn còn sai người đổi y phục cho ta.

Toàn một màu trắng.

Váy trắng, khăn choàng trắng, đến giày thêu cũng trắng tinh.

"A Nan, bộ y phục này rất hợp với ngươi."

Ta chẳng thèm đáp, mặc gì ta cũng chẳng để tâm.

Hắn tưởng ta cũng thích, khẽ mỉm cười.

Nụ cười ấy rất nhạt, như thuở trước trong chùa tụng kinh xong.

Nhưng hắn đã không còn là hòa thượng ngày trước.

Ta cũng lười hiểu.

Ta chỉ muốn trốn.

Cơ hội nhanh chóng tới.

Là Tạ Vô.

Hắn vác hòm th/uốc, mặt mày phong trần.

"Ngươi vào bằng cách nào?"

"Trèo tường." Hắn hạ giọng, "Tường hoàng cung này, cũng chỉ như thế, ngăn không được ta."

"Ngươi đến làm gì?"

"Đưa ngươi đi." Hắn liếc nhìn xung quanh, "Nhân lúc trong cung đang hỗn lo/ạn, ta đã dò đường rồi, từ cửa góc phía bắc đi ra, không người canh gác."

Hắn nắm ch/ặt tay ta, hiếm hoi nghiêm túc nhìn ta: "Biệt viện Giang Nam ta đã m/ua xong, đất màu mỡ, có thể trồng dược liệu tốt."

Rời khỏi nơi này, biệt viện Giang Nam, trồng th/uốc nuôi gà.

Ta thật có thể sống những ngày tháng ấy sao...

"Được."

Ta đứng dậy.

Tạ Vô kéo ta đi ra ngoài, vừa đi được hai bước, cổng viện bị người đẩy mở.

Là hắn.

Y phục màu huyền, châu sa giữa chân mày.

"Tạ thí chủ, đêm hôm vào cung, có việc gì?"

Tay Tạ Vô không buông.

"Đưa nàng đi."

"Nàng ấy là nữ quan trong cung, Tạ thí chủ không thể đưa đi."

"Nàng không muốn ở lại đây."

Tham M/a nhìn ta.

"A Nan, ngươi muốn đi?"

Ta há miệng, nhất thời bị uy áp của hắn khiến nói không thành lời.

Hắn thu hồi ánh mắt, nói với vệ sĩ phía sau một câu.

"Đưa Tạ thí chủ tới thái y viện, an bài chu đáo."

"Ngươi làm gì vậy?!" Ta gào lên.

"Thái y viện thiếu nhân thủ, Tạ thí chủ y thuật cao minh, vừa hay giúp đỡ."

Hắn nói rất khách khí.

Nhưng ý tứ kia, rõ ràng là u/y hi*p.

Tạ Vô bị mang đi, quay đầu liếc nhìn ta.

Ánh mắt ấy chỉ có lo lắng.

"Trẫm sẽ không làm hại hắn."

Tham M/a tựa hồ đang giải thích với ta, nhưng ta chẳng đáp lại.

Cũng không nhìn hắn nữa.

Hồi lâu sau, hắn rốt cuộc quay người, khẽ nói:

"A Nan, nhà của ngươi ở nơi này."

8

Hôm đó về sau, Tham M/a đóng cửa ở trong Phật đường, không ăn không uống, không ngủ không nghỉ.

Ai khuyên cũng không nghe.

Lão thái giám sốt ruột đi vòng quanh, quỳ trước cửa phòng ta c/ầu x/in.

"Đại nhân, ngài đi khuyên bệ hạ đi."

"Cứ quỳ mãi thế này, long thể sẽ suy kiệt mất."

Ta đang tắm rửa.

Vội vàng thu dọn, tùy tiện khoác áo ngoài bước ra, tóc còn ướt dính sau lưng.

Giày cũng không kịp đi, chân trần chạy ra ngoài.

Phật đường ở tận cùng của Dưỡng Tâm Điện.

Cửa đóng then cài, ánh sáng mờ ảo, chỉ vài ngọn đèn trường minh tỏa thứ quang ảm đạm.

Tham M/a quỳ trên bồ đoàn, lưng thẳng tắp.

Ta đứng sau lưng hắn.

"Tham M/a."

Hắn không động, ta lại đi vòng ra trước mặt.

Tay hắn lần tràng hạt, môi khẽ động, đang tụng kinh.

"Đại sư?"

Bóng lưng hắn cứng đờ.

Tiếng tụng kinh ngừng bặt.

"Ra ngoài."

Giọng khàn đặc, thấm đẫm vẻ mệt mỏi bị đ/è nén.

"Ta không ra."

Ta ngồi xổm xuống.

"Ngài là hoàng đế, không phải khổ hạnh tăng, thân thể hao tổn, ai sẽ phát bổng lộc cho Tạ Vô?"

Tham M/a từ từ mở mắt, đôi mắt ấy đầy tơ m/áu.

Ánh mắt đậu trên người ta.

Ta vừa tắm xong, áo ngoài mặc tùy tiện, cổ áo hơi hở.

Tóc vẫn còn nhỏ nước, theo cổ chảy vào bên trong y phục.

Ánh mắt từ trên xuống dưới, cuối cùng dừng ở đôi chân trần đạp trên sàn gỗ sẫm màu.

Yết hầu hắn lăn một cái, ánh mắt bỗng biến đổi.

"A Nan."

Hắn khẽ gọi ta.

"Ngươi không nên tới đây..."

"Ta..."

Ta vừa mở miệng.

Hắn đột nhiên giơ tay, một chưởng khóa ch/ặt cổ tay ta.

Lực đạo kinh người.

Trời đất quay cuồ/ng.

Ta bị hắn đ/è lên bồ đoàn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0