Buông Xuôi Tình Mẹ

Chương 3

12/03/2026 03:05

Hôm mồng hai Tết, nhà Tiểu Lâm đến chơi, đúng lúc phòng của con cho họ ở tạm…

– Mẹ.

Tôi ngắt lời bà.

– Gì?

– Năm ngàn đó là tiền m/ua th/uốc cho bố.

Mẹ đứng hình, giây sau mới nói:

– Mẹ biết, nhưng bố con giờ vẫn khỏe, việc em trai lấy vợ là đại sự, để nó xài trước đã, đợi sau này…

– Sau này là khi nào?

Tôi lại c/ắt ngang.

Mẹ im bặt.

Trong toa tàu, mùi mì gói thơm phức lan tỏa.

Tôi nhìn ra cửa sổ, bình thản nói:

– Mẹ, từ trước đến giờ nhà mình có coi con là người trong gia đình không?

Đầu dây bên kia im lặng.

– Hồi nhỏ có đồ ngon là phần em, lớn lên cần tiền lại đòi chị gái. Chỗ ở nhường cho bạn gái em trai, còn con thì ngủ gian kho. Về nhà một bận, câu đầu tiên nghe là “Sao con lại về?”.

Tôi ngừng lại.

– Mẹ, con cũng là con của ba mẹ mà.

Tiếng thở dốc đột ngột vang lên đầu dây bên kia.

Sau hồi lâu im ắng, mẹ thở dài:

– Con… con đang oán trách ba mẹ à?

Tôi cười khẽ:

– Không, con chỉ là tỉnh ngộ thôi.

Đầu dây lại chìm vào tĩnh lặng.

Rồi tôi nghe giọng bố vọng từ xa:

– Ai gọi đấy?

Mẹ không đáp.

Vài giây sau, bà nói:

– Em trai muốn nói chuyện với con.

Tiếng em trai vội vã cất lên:

– Chị thật sự đi rồi à? Tiểu Lâm còn muốn nói chuyện với chị…

Tôi tắt máy.

Cất điện thoại vào túi, tựa lưng vào ghế, tiếp tục ngắm cảnh vật trôi qua khung cửa.

Ngoài trời tuyết vẫn rơi.

Đoàn tàu lao về phương nam, bông tuyết thưa dần rồi biến mất hẳn.

5

Chiều muộn, tàu vào ga.

Tôi đổi tàu điện, tiếp tục bắt xe buýt, cuối cùng về đến căn phòng thuê.

Cánh cửa mở ra, căn phòng tối om lạnh lẽo.

Bật đèn, đặt túi xuống, tôi ngồi thừ trên giường.

Nhà bên vang tiếng xào nấu, mùi dầu mỡ lẫn vào không gian.

Ngồi một lúc, tôi đứng dậy mở tủ lạnh.

Bên trong có một gói mì, hai quả dưa chuột héo úa, nửa chai Lão Can M/a.

Đun nước, pha mì, tôi ngồi bên giường ăn từng đũa.

Mì mặn chát, dầu ớt cay xộc lên mũi.

Tôi ăn hết sạch, uống cạn cả nước dùng.

Rồi đi tắm.

Dòng nước ấm xối lên người, làn da dần ấm lại.

Tôi đứng dưới vòi sen rất lâu, đến khi đầu ngón tay nhăn nheo.

Bước ra khỏi phòng tắm, tóc còn nhỏ giọt, tôi ngồi bên cửa sổ lau tóc.

Kính cửa sổ in bóng gương mặt mơ hồ.

Nhìn khuôn mặt ấy, tôi chợt nhớ hồi nhỏ có thầy bói đến làng.

Ông ta bảo: “Con bé này mệnh cứng, sau này đi xa lắm”.

Mẹ lúc ấy cười: “Con gái thì đi được đến đâu”.

Giờ tôi đã đi xa thật.

Hơn nghìn cây số.

Mười hai tiếng tàu chạy.

Đến nơi họ không tìm thấy.

Điện thoại lại reo.

Nhìn màn hình, tin nhắn từ em trai:

[Chị, mẹ bảo chị về đi.]

Tôi không trả lời.

Vài phút sau, tin khác hiện lên:

[Chị, cảm ơn chị về năm ngàn nhé.]

Vẫn im lặng.

Không lâu sau, lại một tin nhắn:

[Chị, Tết một mình ở đó có cô đơn không? Về đi, mẹ bảo sẽ nấu nhiều món ngon.]

Đọc dòng chữ, tôi nhớ đến chiếc giường xếp trong kho, khe hở gió lùa.

Và câu nói của mẹ khi tôi vừa bước chân vào nhà.

Tôi tắt màn hình, quăng điện thoại lên giường.

Phố xá ngoài kia rực rỡ ánh đèn, pháo hoa n/ổ tung trên bầu trời đêm.

Đêm Giao thừa.

Tôi ngồi trên bệ cửa sổ, ôm đầu gối ngắm pháo hoa.

Quả này nối quả kia, đỏ xanh vàng rực, thắp sáng màn đêm.

Rồi tất cả tắt lịm.

Chỉ còn bóng tối và tiếng pháo n/ổ lác đ/á/c đâu đó.

6

Sáng hôm sau tỉnh dậy, cổ họng đ/au rát.

Có lẽ đêm qua quên đóng cửa sổ, trúng gió.

Tôi đun nước tìm th/uốc, lục mãi chỉ thấy nửa vỉ viên cảm đã hết hạn.

Kệ, uống đại.

Điện thoại có hơn chục tin nhắn chưa đọc.

Phần lớn là lời chúc Tết hàng loạt.

Một tin của em trai gửi lúc 3h sáng:

[Chị, năm mới vui vẻ.]

Một tin của mẹ lúc 5h sáng:

[Em trai bảo nó cảm ơn chị, năm ngàn đó sau này trả lại.]

Nhìn dòng chữ, tôi bật cười.

Sau này trả.

Từ nhỏ đến lớn, bao lời hứa “sau này” của họ chưa lần nào thành hiện thực.

Hồi nhỏ hứa “sau này m/ua quần áo mới”, rồi quần áo mới thành của em.

Cấp hai hứa “sau này cho con học cấp ba”, rồi bắt tôi học trung cấp để đi làm sớm.

Đi làm rồi hứa “sau này dành tiền làm của hồi môn”, rồi tiền đổ hết vào đám cưới em trai.

Sau này.

Sau này là bao giờ?

Tôi đặt điện thoại xuống, uống ngụm nước nóng, cổ họng vẫn rát.

Tối mồng hai, điện thoại lạ gọi đến.

Nhấc máy, là bạn gái em trai – Tiểu Lâm.

– Chị gái ơi, chúc chị năm mới vui vẻ ạ.

Giọng cô ta ngọt như mía lùi.

Tôi ngớ người:

– Sao em có số tôi?

– Em trai cho em ạ, anh ấy bảo em gọi điện tâm sự với chị.

– Tâm sự gì?

Tiểu Lâm cười ngượng nghịu:

– À… anh ấy bảo chị tốt lắm, em muốn cảm ơn chị.

Tôi im lặng.

Cô ta lại nói:

– Chị gái, thật ra em thấy chị vất vả lắm, một mình ở ngoài kia…

– Nó bảo em gọi à?

Tiểu Lâm lắp bắp:

– Dạ… anh ấy bảo em thân thiết với chị, sau này…

– Sau này thế nào?

Cô ta im bặt.

Tôi cầm điện thoại, tựa đầu vào giường, nhìn lên trần nhà.

Trần nhà loang vệt nước do nhà trên thấm dột, chủ nhà hẹn sửa từ mùa xuân mà giờ vẫn thế.

– Tiểu Lâm.

– Dạ?

– Hai đứa sau này cưới nhau thì sống tốt đi, đừng gọi cho chị nữa.

Tiểu Lâm sửng sốt:

– Chị nói thế là sao ạ?

– Không có gì.

Tôi cúp máy.

6

Mồng ba Tết, tôi sốt.

38 độ 5, người ê ẩm, cố dậy nấu cháo.

Cháo khét đáy nồi, tôi hớt phần trên ăn với dưa muối.

Ăn xong lại vật xuống giường, thiếp đi trong cơn sốt.

Trong mơ, hình ảnh xưa hiện về.

Em trai còn bế trên tay, mẹ cho bú.

Tôi đứng nhìn, mẹ liếc xuống cười.

Rồi bà nói: “Con là chị, sau này phải chăm em nhé”.

Tôi gật đầu.

Bà lại bảo: “Chị nhường em là đúng rồi”.

Vẫn gật.

Nụ cười mẹ trong mơ dịu dàng, như nắng mai hiếm hoi ngày ấy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hóa Ra Bạn Trai Tôi Chính Là Anti-Fan Của Tôi

Chương 5
Hồi đại học, tôi nghèo rớt mồng tơi, tình cờ hợp cạ với soái ca thanh bần Thời Đường, bèn giả làm người yêu quay video kiếm tiền. Kênh thành công vang dội, chỉ có mỗi anti-fan "Đường Tinh Công Nghiệp" không chịu buông tha, liên tục công kích: "Không thấy thân thiết gì cả, không nắm tay, không hôn nhau, không sống chung..." Tôi bị bức đến mức hoa mắt váng đầu, đành nũng nịu cầu cứu Thời Đường. Anh thở dài, giọng dịu dàng đầy bất lực: "Vậy thì đành chịu thôi." Thế là tôi nắm tay Thời Đường, hôn Thời Đường, rồi dọn về sống chung với Thời Đường. Tôi luôn nghĩ Thời Đường vừa hiền lành vừa yếu đuối, luôn hy sinh bản thân, dễ bị bắt nạt. Cho đến ngày tôi phát hiện nick phụ của anh - chính là "Đường Tinh Công Nghiệp"! Bình luận gần nhất của anh: [Yêu nhau nửa năm vẫn chưa cưới, đúng là cặp đôi giả tạo] Tôi: ...???
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Triển Thanh Chương 9