Buông Xuôi Tình Mẹ

Chương 4

12/03/2026 03:08

Rồi cảnh tượng chuyển tiếp, tôi ngồi trên chuyến xe khách dài về quê, bên cạnh là người đàn ông lạ mặt, người toàn mùi th/uốc lá.

Lúc ấy là năm tôi tám tuổi, trên đường bị đưa về quê.

Bố mẹ làm công nhân ở thành phố, dắt theo đứa em trai, còn tôi thì bị gửi về nhà bà nội.

Người đàn ông kia là đồng hương đi nhờ xe, bố mẹ gửi gắm ông ta đưa tôi về.

Tôi ôm khư khư bọc quần áo cũ, trong đó chỉ vỏn vẹn hai bộ đồ sờn rá/ch cùng chiếc hộp bút sơn tróc.

Xe chạy suốt cả ngày, tôi đói không dám nói, khát không dám nói, muốn đi vệ sinh cũng chẳng dám hé răng.

Đến lúc nhịn không nổi tè ra quần, bị ông ta m/ắng một trận.

Tôi vừa khóc vừa lặp đi lặp lại 'con xin lỗi'.

Trong giấc mơ, tôi vẫn không ngừng xin lỗi.

Tỉnh dậy, gối đã ướt đẫm.

Tôi nằm thêm chốc lát, với tay lấy điện thoại xem giờ.

Bốn giờ chiều.

Bảy cuộc gọi nhỡ.

Đều từ mẹ.

Tôi không gọi lại.

Đến mùng năm Tết, cơn sốt lui dần.

Tôi ra ngoài m/ua đồ, siêu thị vẫn treo đèn lồng đỏ, không khí năm mới vẫn còn đậm.

Đang đẩy xe giữa các kệ hàng thì gặp cô hàng xóm dưới lầu, bà nhìn tôi ngơ ngác:

- Tiểu An, con không về quê ăn Tết à?

Tôi đáp nhạt: - Dạ không, phải trực ca.

Cô ơ một tiếng gật đầu, rồi hỏi tiếp:

- Một mình đón Tết có buồn không?

- Còn được.

Cô liếc nhìn tôi, như muốn nói điều gì, cuối cùng chỉ thở dài:

- Thôi được, con bận đi, cô đi trước đây.

Bà đẩy xe đi xa, tôi đứng nguyên tại chỗ, nhìn theo bóng lưng cô.

Ánh mắt lúc nãy của bà tôi quá hiểu.

Là thương hại.

Một cô gái trẻ, đêm Giao thừa một mình, đáng thương làm sao.

Tôi tiếp tục đẩy xe, bỏ vào giỏ mì sợi, trứng gà, mớ rau xanh.

Lúc tính tiền, nhân viên thu ngân cười chúc 'Năm mới vui vẻ'.

Tôi cũng mỉm cười đáp lễ.

Trên đường về, điện thoại đổ chuông.

Là bố.

Hiếm lắm.

Bố thường không gọi, có việc gì đều do mẹ nói hộ.

Tôi nhấc máy.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi giọng bố vang lên:

- Con... ổn chứ?

- Dạ ổn.

Lại im lặng.

Bố nói tiếp:

- Mẹ bố nhờ hỏi con bao giờ về.

- Không về đâu, công việc bận lắm.

Bố ừ một tiếng, rồi dặn dò:

- Thế thì... tự chăm sóc bản thân nhé.

- Vâng.

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi đứng bên vệ đường, nhìn màn hình điện thoại dần tối lại.

Mấy đứa trẻ gần đó đang chơi đùa, tay cầm chong chóng quay tít.

Tôi bước tiếp về nhà.

Mùng tám đi làm.

Ngày đầu năm, đồng nghiệp mang đặc sản quê chia nhau.

Tiểu Trương mang lạp xưởng, lão Lưu mang vịt quay, chị Lý mang kẹo dưa tự làm.

Mọi người quây quần cười nói, kể chuyện Tết về quê.

- Mẹ tớ ép đi xem mắt, ba đứa một lúc, đứa nào cũng dị hợm!

- Thằng nhóc nhà tớ nghịch hết cả son, tức ch*t đi được!

- Bố tớ bắt tập lái xe, suýt đ/âm vào tường, hú vía!

Tôi ngồi ở bàn làm việc, nghe họ cười.

Có người hỏi: - An Tĩnh, Tết nhà cậu thế nào?

- Bình thường.

Người đó không hỏi nữa.

Chiều họp tổng kết, lãnh đạo nói một tràng, tôi ngồi cuối phòng ghi chép, thỉnh thoảng gật đầu.

Tan cuộc, chị Lý kéo tôi lại, đưa túi kẹo dưa:

- Mang nhiều quá, em cầm lấy mà ăn.

- Cảm ơn chị.

Chị vỗ nhẹ tay tôi: - Một mình ở ngoài này, phải biết tự chăm sóc bản thân.

Tôi gi/ật mình, rồi gật đầu.

Tối về, tôi đặt túi kẹo lên bàn, ngắm mãi.

Rồi mở ra ăn một miếng.

Ngọt lịm.

Tôi ăn hết từng miếng một, không chừa lại cái nào.

Rằm tháng Giêng, em trai gửi ảnh.

Là giấy đăng ký kết hôn của nó và Tiểu Lâm, nền đỏ, hai đứa cười tươi.

[Chị ơi, bọn em đăng ký rồi!]

Tôi nhắn lại [Chúc mừng.]

Nó lại gửi: [Đám cưới tổ chức mùng một tháng Năm, chị về không?]

Tôi nhìn tin nhắn: [Chưa chắc, xem lịch công tác.]

Em trai đáp: [Được rồi, đến lúc tính sau.]

Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục nhìn màn hình máy tính.

Ngoài cửa sổ, tiếng pháo hoa n/ổ lốp bốp.

Trăng rằm tròn vành vạnh treo lơ lửng trên nền trời đô thị, lạnh lẽo.

Đến mùng một tháng Năm, tôi không về.

Hôm ấy tôi tăng ca, mắt dán vào màn hình sửa phương án, điện thoại rung.

Mở ra xem, là video đám cưới em trai gửi.

Khách sạn náo nhiệt, thảm đỏ, bóng bay, MC đang phát biểu.

Mẹ mặc áo đỏ, nụ cười hằn đầy nếp nhăn, đứng trên sân khấu nói:

[... Con trai tôi từ nhỏ đã ngoan, giờ thành gia lập thất, làm mẹ vui lắm...]

Dưới khán đài tiếng vỗ tay vang dội.

Tôi nhìn màn hình, thấy mắt mẹ lấp lánh nước.

Bên cạnh, bố cũng cười toe toét, lộ ra chiếc răng giả.

Video kết thúc.

Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục sửa phương án.

Tối hôm ấy làm đến mười giờ, trên đường về m/ua suất mì xào, ngồi bên giường ăn.

Mì ng/uội cứng đờ, nhai đ/au cả quai hàm.

Tôi bỏ dở, vứt đi.

Rồi đi tắm và lên giường.

Tháng Tám, mẹ gọi điện.

Giọng bà gấp gáp:

- Em trai con muốn m/ua nhà, còn thiếu 150 triệu đặt cọc, con gom góp được không?

- Con không có tiền.

Giọng mẹ chùng xuống:

- Một mình tiêu nhiều tiền thế làm gì? Em trai con cưới vợ rồi, phải có nhà chứ, làm chị...

- Con không có.

Tôi nhắc lại.

Mẹ im lặng giây lát, rồi nói:

- Con không còn nhớ chuyện năm đó à?

Tôi không đáp.

Mẹ thở dài:

- Chuyện ấy qua rồi mà? Em trai cũng cảm ơn con rồi, con còn muốn gì nữa?

Tôi nhìn ra cửa sổ, trời sẩm tối, đèn đường chưa lên.

- Mẹ, th/uốc của bố uống hết chưa?

Đầu dây bên kia im lặng lâu.

Rồi mẹ nói:

- Hết rồi, m/ua thêm đợt nữa, bằng tiền con gửi lần trước.

- Vâng.

Bà lại hỏi:

- Chuyện nhà cửa em trai... thật không giúp được à?

- Không thể.

Mẹ thở dài:

- Thôi được, để mẹ nghĩ cách khác.

Cuộc gọi kết thúc.

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, đèn đường bật sáng, ánh vàng cam chiếu xuống con phố vắng tanh.

Tháng Mười, tôi thăng chức.

Giám đốc dự án, lương tăng một bậc, cuối năm có thưởng.

Tối hôm ấy đãi đồng nghiệp ăn tối, uống vài ly, đầu óc lâng lâng.

Trên đường về, điện thoại reo.

Là bố.

Tôi nhấc máy, đầu dây vang lên giọng nói già nua hơn trước:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hóa Ra Bạn Trai Tôi Chính Là Anti-Fan Của Tôi

Chương 5
Hồi đại học, tôi nghèo rớt mồng tơi, tình cờ hợp cạ với soái ca thanh bần Thời Đường, bèn giả làm người yêu quay video kiếm tiền. Kênh thành công vang dội, chỉ có mỗi anti-fan "Đường Tinh Công Nghiệp" không chịu buông tha, liên tục công kích: "Không thấy thân thiết gì cả, không nắm tay, không hôn nhau, không sống chung..." Tôi bị bức đến mức hoa mắt váng đầu, đành nũng nịu cầu cứu Thời Đường. Anh thở dài, giọng dịu dàng đầy bất lực: "Vậy thì đành chịu thôi." Thế là tôi nắm tay Thời Đường, hôn Thời Đường, rồi dọn về sống chung với Thời Đường. Tôi luôn nghĩ Thời Đường vừa hiền lành vừa yếu đuối, luôn hy sinh bản thân, dễ bị bắt nạt. Cho đến ngày tôi phát hiện nick phụ của anh - chính là "Đường Tinh Công Nghiệp"! Bình luận gần nhất của anh: [Yêu nhau nửa năm vẫn chưa cưới, đúng là cặp đôi giả tạo] Tôi: ...???
Hiện đại
Tình cảm
Ngôn Tình
0
Triển Thanh Chương 9