Tôi ngồi xổm xuống, xoa đầu nó. Nó nheo mắt lại, phát ra tiếng rừ... ừ.
"Đói rồi hả?"
Tôi đi lấy thức ăn cho mèo, nó lẽo đẽo theo chân, đuôi vểnh cao ngất. Ăn xong, tôi ngồi trên sofa, nó nhảy lên đùi tôi nằm ườn ra, lim dim mắt.
Tôi vuốt ve bộ lông mềm mại, lắng nghe tiếng rừ... ừ đều đều. Ngoài cửa sổ, thành phố chìm trong biển đèn.
Ôm chú mèo nhỏ tựa lưng vào ghế, chợt tôi nhớ đến chuyện cũ. Hồi ấy ở nhà cậu, trời đổ tuyết dày đặc, tín hiệu tivi chập chờn. Mợ bảo tôi ra ngoài xoay ăng-ten.
Đứng giữa trời tuyết trắng, tay nắm ch/ặt cây sắt lạnh buốt, da đỏ ửng vì giá rét. Trong nhà vọng ra tiếng cười nói, âm thanh tivi râm ran, hơi ấm bữa cơm làm mờ cửa kính.
Tôi đứng ngoài nhìn vào. Lúc ấy chỉ mong một ngày nào đó, mình có được tổ ấm riêng. Có lò sưởi ấm áp, cửa sổ kín gió, có người đợi mình về.
Giờ đây, tôi đã có tất cả. Lò sưởi tỏa hơi ấm nồng, cửa sổ lắp kính hai lớp, có chú mèo mỗi ngày ngồi chờ trước cửa.
Tôi ôm mèo, bật cười khẽ: "Mày xem, mình cũng có nhà rồi."
Mèo hé mắt liếc nhìn rồi lại khép hờ. Tôi ngả đầu vào sofa, nhắm mắt. Bên tai như văng vẳng tiếng gió rít qua khe cửa.
Năm mười tám tuổi, tôi cũng từng lao vào trận bão tuyết như thế. Ôm con heo đất vừa chạy vừa khóc, chẳng biết tương lai phía trước ra sao.
Giờ đứng bên này cơn bão, ngoảnh lại nhìn. Cô bé mười tám năm nào vẫn đứng đó, áo mỏng manh, bàn tay đỏ ửng, mắt đẫm lệ. Nhưng cô bé ấy đã thôi khóc.
Cô bé nhìn tôi, bỗng nở nụ cười. Rồi quay lưng, tiếp tục bước vào màn tuyết trắng.
* * *
Tôi mở mắt, mèo vẫn nằm trên đùi, kêu rừ... ừ. Ngoài cửa sổ, tuyết bắt đầu rơi lất phất, hạt nhỏ li ti đậu trên kính rồi tan biến.
Đứng dậy ra bên cửa, ngắm nhìn tuyết rơi. Màn trắng càng lúc càng dày, phủ kín mặt đường dưới chân tòa nhà. Đứng ngắm một lát, tôi kéo rèm cửa, chuẩn bị lên giường.
Mèo đã chui vào chăn, thò mỗi cái đầu nhỏ lim dim nhìn tôi. Nằm xuống, nó cựa mình vào lòng tôi, tiếng rừ... ừ lại vang lên.
Vuốt ve bộ lông mềm, tôi nhắm mắt. Ngày mai vẫn phải đi làm. Nhưng đêm nay, có mèo trong lòng, có lò sưởi ấm áp, có chăn dày ấp ủ.
Tôi mỉm cười, thì thầm trong bóng tối: "Ngủ ngon nhé."
Mèo đáp lại bằng tiếng rừ... ừ. Ngoài kia, tuyết vẫn lặng lẽ phủ kín thành phố, từng lớp, từng lớp.
(Hết)