Hóa ra bạn cũng thích tôi

Chương 4

12/03/2026 04:17

Cô ấy bảo tôi b/ắt n/ạt cô ta, ha ha."

Điêu Nghiêu đứng dậy nâng cằm nữ chính, "Mày biết thế nào là b/ắt n/ạt không hả?"

G/ớm quá, kinh t/ởm thật.

Tôi không nhịn được nữa!

Một cước đ/á tung cửa.

"Điêu Nghiêu, lấy đông hiếp ít mà lên mặt à?"

Cả phòng yên ắng trong chốc lát.

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía tôi.

Kể cả nữ chính.

Tôi thấy đôi mắt cô ta đột nhiên sáng rực lên.

Cảm giác quen quen.

Điêu Nghiêu hừ lạnh, "Tô Mạt, chuyện của tao mày dám xen vào?"

"Mày tưởng nhà mày còn như xưa sao?"

"Nếu không lấy được chồng giàu, ai thèm ngó ngàng."

Xưa tôi gh/ét nhất loại này, hồi đi học hắn hay gây sự với Đàm Tự.

Bị tôi đ/á/nh cho tơi bời không biết bao lần.

"Nhà ai chả thế, Tô Mạt này làm việc chỉ cần bản thân vui là được."

Tôi từ từ xắn tay áo, "Mày là thứ gì mà dám hống hách trước mặt tao?"

"Quên những lần bị tao đ/è ra đ/á/nh đến mức khóc lóc xin tha rồi hả?"

Bình luận tràn ngập:

【Ôi trời nữ phụ A lên kìa!?】

【Sao tự nhiên thấy nữ phụ xịn xò thế nhỉ.】

Tôi giơ tay chỉ về phía nữ chính, "Cô ấy là người của tao, mày dám động vào?"

Có lẽ khí thế quá mạnh, Điêu Nghiêu bản năng lùi nửa bước.

"Tao... mày đúng là..."

Hắn không dám.

"Đồ nhát cáy."

Tôi bước tới nắm tay nữ chính dắt ra cửa.

Cánh cửa đóng sập, bên trong chỉ còn tiếng gào thét vô dụng của Điêu Nghiêu.

Nữ chính đỏ mặt nhìn tôi, "Cảm ơn cậu nhé, Tô Mạt."

Tôi nhướng mày: "Cậu biết tôi?"

9

Trong lúc nói chuyện, một cơn gió thoảng qua.

Khi tôi kịp nhận ra.

Đàm Tự đã đứng trước mặt, kéo tôi nhìn qua nhìn lại.

"Em có sao không?"

"Có bị làm sao không?"

Mặt tôi đầy dấu hỏi: "Không mà."

"Điêu Nghiêu b/ắt n/ạt em?"

Tôi lắc đầu, kéo nữ chính đứng cạnh ra trước mặt anh, "Hắn b/ắt n/ạt cô ấy."

Đàm Tự như vừa tỉnh ngộ, ánh mắt dừng lại trên người nữ chính, "Sầm Khê?"

Sầm Khê có vẻ không muốn đáp lời.

Khẽ ừ một tiếng.

Quay sang tôi, mắt cong cong, "Em tiếp tục làm thêm đây, chị Tô Mạt, lần sau em mời chị đi ăn nhé."

Sau khi cô ấy rời đi, bình luận mới xuất hiện:

【Sao tôi thấy nữ chính không thích nam chính thế?】

【Không thích là đúng rồi, bạn thời thơ ấu mà.】

【Càng thờ ơ thì nam chính mới càng ngứa mắt, giờ anh ta đang nhìn sau lưng nữ chính kìa.】

Tôi liếc mắt.

Đàm Tự đúng là đang nhìn theo bóng lưng Sầm Khê.

Không biết đang nghĩ gì.

Quả nhiên, ánh mắt anh cuối cùng vẫn sẽ bị nữ chính hút lấy.

Tôi tự chế giễu mình trong lòng, Tô Mạt à, mày giỏi thật, là á/c nữ mà lại đi c/ứu tình địch.

Cố nuốt trôi chua xót.

Tôi rút tay lại, "Đàm Tự, anh làm đ/au em rồi."

Anh bừng tỉnh, "Em đang làm gì ở đây?"

"Làm việc."

Vừa lúc mấy bà quý tộc hẹn trước đến.

Tôi không nhìn biểu cảm anh, quay người đón khách.

10

Vị khách hàng quý nói bà tìm đến tôi nhờ giới thiệu.

Không ngờ thiết kế của tôi hợp gu bà ấy thế.

Kết thúc công việc, luật sư ly hôn gọi điện.

Bảo thỏa thuận đã soạn xong.

Gửi cho tôi xem trước.

Đang định mở ra thì Giang Nhượng nhắn tin.

Hợp tác với bố tôi đã thành công.

Hôm nay có lễ c/ắt băng khánh thành, hỏi tôi có muốn tới không.

Đương nhiên!

Bố tôi vất vả cả đời vì tôi, tôi phải đến ủng hộ ông.

Giang Nhượng và bố tôi đẩy tôi vào giữa.

Đèn flash liên tục nháy sáng.

Đăng xong Facebook, tôi mới kiểm tra tin nhắn điện thoại.

Gi/ật mình phát hiện mấy giờ trước Đàm Tự đã gửi vài tin.

"Em xong việc thì gọi anh, anh đang ở phòng trà tầng trên."

"Tối nay đi dạo phố không?"

Tin mới nhất là lúc này.

"Hôm nay... em có về nhà không?"

Về đến nhà, tối om.

Tôi tưởng Đàm Tự chưa về.

Đèn hành lang bật sáng.

Tôi gi/ật b/ắn người, "Anh... anh sao ở đây?"

Đàm Tự ngồi trên sofa, hai tay khoanh lại cúi đầu.

Tôi không nhìn rõ biểu cảm anh.

Giây lát, anh ngẩng lên.

"Thế em muốn anh ở đâu?"

Giọng điệu lạnh băng.

Tôi nghĩ bụng, toi rồi.

Dạo này không khí quanh anh vốn đã ngột ngạt.

Tôi lại trả lời tin nhắn muộn thế.

Chắc anh càng gh/ét tôi hơn.

Tôi đặt túi xuống định sang giải thích.

Đến gần, ánh mắt anh dừng ở cổ tôi, đồng tử đột ngột giãn ra.

Tôi không hiểu tại sao.

Lấy điện thoại soi gương, "À, bị muỗi đ/ốt lúc cùng Giang Nhượng trong vườn."

Lúc đó bố tôi đang nói chuyện với nhà cung cấp, thấy tôi đ/ập muỗi còn lấy vỉ cho.

Yết hầu Đàm Tự lăn mạnh.

Anh nghiến ch/ặt răng, "Em cười với hắn rất vui."

Tất nhiên là vui.

Dự án này trị giá mấy chục triệu cơ mà.

Thấy tôi im lặng, anh bất ngờ ôm eo bế tôi lên.

Tôi vô thức co người lại.

"Trốn gì thế, tiểu thư?"

11

"Em đâu có trốn..."

Anh cúi người xuống, một tay chống bên hông, tay kia nâng lên, ngón tay xoa nhẹ lên vết muỗi đ/ốt.

"Đau không?" Anh hỏi.

Tôi lắc đầu.

Anh nhìn chằm chằm vào nốt đỏ rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng anh sẽ nói gì, nhưng rốt cuộc chỉ cúi đầu, môi anh áp vào vết muỗi đ/ốt, chạm nhẹ.

Toàn thân tôi đơ cứng.

"Đàm Tự..."

"Ừ."

Giọng anh đục đặc, nhưng không ngẩng đầu, mũi áp vào cổ tôi, "Hôm nay, cả ngày em không trả lời anh."

"Em bận."

"Bận đến mức nhìn điện thoại cũng không có thời gian?"

Tôi định giải thích, nhưng anh đột nhiên đứng thẳng, ánh mắt dừng trên mặt tôi.

"Tô Mạt."

"Em có phải đã..."

Anh không nói hết, gắng kiềm chế.

Trong mắt có thứ tôi chưa từng thấy, tựa như nước mắt, lại như thứ gì khác.

Cuối cùng, anh cởi áo khoác.

Hơi thở phả vào môi tôi.

"Vậy em nói cho anh biết."

"Bây giờ, em coi anh là gì?"

【Nam chính sao giống ghost ẩm ướt thế?】

【Không ai thấy anh ta sắp vỡ vụn à?】

【Đều do nữ phụ, đã cưới rồi mà không đoan chính.】

【Bạn trên kia ổn không? Tiếp xúc bình thường với đối tác mà bị gán tội lớn thế?】

【Triều đại nhà Thanh sụp đổ lâu rồi, nữ phụ đến giờ làm gì sai đâu?】

【Vậy thì ly hôn đi! Đằng nào cô ta cũng thuê luật sư rồi? Lôi kéo nam chính làm gì?】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hóa ra bạn cũng thích tôi

Chương 8
Sau khi phá sản, bố tôi lấy ơn nghĩa ra để ép cậu học trò nghèo từng được gia đình chu cấp phải cưới tôi. Chúng tôi sống trong hận thù, không tình cảm, chỉ toàn mánh khóe. Một lần nữa, khi tôi sai anh ta hơ ấm chân cho mình, những dòng bình luận bỗng hiện ra trước mắt: [Nữ phụ đừng có trơ trẽn thế, ngày ngày sai vặt nam chính như chó vậy!] [Đồ tiểu thư vô dụng, ngoài việc xài tiền của nam chính thì chẳng biết gì cả. Bao giờ ảnh mới ly hôn với cô ta đây?] [Đợi khi bạn gái thanh mai trúc mã lạnh lùng chăm chỉ xuất hiện, nữ phụ càng lộng hành, nam chính sẽ phát ngán cô ta ngay ấy mà.] [Sau này nữ phụ cố tình hãm hại nữ chính, bị nam chính đuổi khỏi biệt thự, phải sống bằng nghề nhặt rác rồi chết thảm dưới bánh xe, đáng đời lắm!] Tôi vội rụt chân lại. Nhìn Đàm Tự đang nhăn mặt khó chịu, tôi nuốt nước bọt ực một cái: 'Em... em thấy không lạnh nữa rồi.'
Hiện đại
Ngôn Tình
1