Đỗ Nhược

Chương 3

17/03/2026 04:11

Lão Tứ u uất lên tiếng.

- Phục Linh mặt đỏ bừng, nhưng lời nói ấy đích thị là từ nàng thốt ra, không thêm mắm dặm muối, muốn biện bạch cũng chẳng được.

- Danh phận?

Nam Cung Cẩn ngơ ngác một chút, chợt tỉnh ngộ nhìn ta:

- Nàng muốn làm Vương phi của ta?

Phục Linh hét lên:

- Điện hạ! Nàng ấy làm sao xứng làm Vương phi?!

Nam Cung Cẩn sai người đuổi nàng ra ngoài, lại hỏi ta lần nữa.

- Tiện nữ không muốn.

Nam Cung Cẩn buông thõng mặt:

- Vì sao?

Hai ta đâu đã thân thiết đến thế? Há miệng đã đòi Vương phi.

Chưa kịp mở lời, hắn chợt nghĩ ra điều gì đó chỉ thẳng vào mặt ta:

- Hay là nàng vẫn còn nhớ về huynh trưởng?!

Trong lòng ta dâng lên nỗi bất lực sâu thẳm, lúc ở thôn trang hắn đã không ngừng nghi ngờ tình cảm giữa ta và huynh trưởng, thậm chí từng khăng khăng cho rằng ta là dâu non của huynh.

- Nàng ch*t lòng đi, ta đã thấy tận mắt, huynh trưởng nàng sớm đã cùng chị gái Đại Hổ nhà bên tơ tưởng nhau rồi!

Lúc này thần sắc ta giống hệt Tứ Ngũ Lục Vương, hai mắt trợn tròn.

Bọn họ xem náo nhiệt giữa ta cùng Nam Cung Cẩn.

Ta xem náo nhiệt giữa huynh trưởng và chị gái Đại Hổ.

Đáng tiếc Nam Cung Cẩn không nói tiếp, nhưng ta sẽ hỏi.

- Huynh trưởng cùng tẩu tẩu quen nhau thế nào?

Nam Cung Cẩn hừ lạnh:

- Nàng đồng ý làm Vương phi của ta, ta sẽ nói cho mà nghe!

7

Để tranh một khí khái kỳ lạ, Nam Cung Cẩn lôi ta vào cầu chỉ hôn.

Tứ Ngũ Lục Vương theo sau xem náo nhiệt.

Hoàng thượng nghe Nam Cung Cẩn nói muốn lấy ta làm Vương phi dường như không mấy để tâm.

Nhưng Thái tử...

- Vương phi? - Ánh mắt Thái tử lướt qua người ta, không mang kh/inh thị, chỉ hơi kinh ngạc - Ngươi muốn lấy cô nương này làm Vương phi?

Nam Cung Cẩn trả lời chắc nịch:

- Đúng!

- Không đợi Quý phi nương nương của ngươi trở về rồi quyết định?

Nam Cung Cẩn biểu lộ kỳ quái:

- Ta còn có mẫu phi?

Ta cũng vô cùng kinh ngạc.

Hắn vẫn còn mẫu phi sao?

Hoàng thượng nói Quý phi nương nương của hắn đã lên chùa tĩnh tâm, chưa trở về.

Thật là mới lạ.

Nam Cung Cẩn ở lại thôn ta một tháng, đi về kinh thành lại hao tổn không ít thời gian, giờ tính ra đã gần hai tháng...

Lẽ nào tin tức Nam Cung Cẩn gặp nạn không thông báo cho bà?

Ta còn đang trầm tư, Nam Cung Cẩn đã vứt vị mẫu phi này ra sau gáy, giục Hoàng thượng hạ chỉ...

8

Đối với việc Nam Cung Cẩn thực sự cầu được chỉ hôn, Phục Linh tỏ ra chấn động.

Nàng cầm thánh chỉ, mấy lần muốn nói lại thôi.

- Cẩn ca ca, ngươi thật sự muốn cưới... nàng ấy làm Vương phi?

Kỳ thực không hẳn, Hoàng thượng nói đạo chỉ này chỉ có hiệu lực khi hắn khôi phục ký ức.

Nam Cung Cẩn hiện tại cho rằng, không khác biệt.

Nhưng ta không nghĩ vậy.

Nghe Ngũ điện hạ bọn họ kể về đại nghiệp hùng tâm trước khi thất ức của hắn, ta cảm thấy nếu hắn khôi phục ký ức, thế nào cũng phải cưới một quý nữ gia thế hữu dụng.

- Nhưng... nhưng Quý phi nương nương muốn điện hạ cưới Tiểu thư Nguyệt mà...

Ví như vị Tiểu thư Nguyệt này, chính là con gái của Đại tướng quân.

Tứ điện hạ nhàn nhã uống trà:

- Phụ hoàng đã đồng ý, Quý phi còn có ý kiến gì sao?

- Đúng vậy!

Nam Cung Cẩn hiếm hoi không cãi lại, cầm thánh chỉ ngắm nghía không biết chán, thỉnh thoảng lộ ra nụ cười ngốc nghếch.

9

Sự thực là thật sự có ý kiến.

Nam Cung Cẩn hiện tại thất ức không làm được gì, ngày ngày cùng các vương đệ hỗn lo/ạn.

Các vương đệ đều nhân cơ hội trả th/ù lúc nhỏ...

Lúc chúng ta cùng Lục điện hạ buộc diều, Nam Cung Cẩn đang phiền n/ão không thôi, một cung nữ lạ mặt đến mời hắn.

Sau lưng nàng ta theo không ít thái giám cung nữ, khí thế còn hơn cả mấy vị hoàng tử này.

- Tĩnh Vương điện hạ, Quý phi nương nương có mời.

Ta cảm thấy lai giả bất thiện.

Nhưng Nam Cung Cẩn lập tức vứt bỏ thanh trúc trong tay, nhìn nàng như thấy ân nhân c/ứu mạng:

- Đi thôi!

...

Tứ Ngũ Lục Vương đành đứng dậy theo sau.

Lục điện hạ:

- Tam ca, về sau ngươi cũng phải giúp ta, đừng hòng bỏ chạy!

- Cút đi! Liên quan gì đến ta! Chuyện ta làm hỏng lúc trước liên quan gì đến ta bây giờ!

Nam Cung Cẩn kéo ta đi nhanh, Lục điện hạ không ngừng lẩm bẩm phía sau.

Đến cửa cung Quý phi, vị cung nữ kia chặn chúng ta lại, nói Quý phi nương nương chỉ muốn gặp Nam Cung Cẩn.

Nam Cung Cẩn:

- Bà ta muốn nói chuyện gì bất chính với ta?

- Nương nương cùng điện hạ là mẹ con, chuyện tâm tình không tiện có người ngoài.

Nam Cung Cẩn cười kh/inh bỉ.

Đối với vị Quý phi này, Nam Cung Cẩn thất ức không mấy hảo cảm.

Lúc ta mới nhặt được hắn, trên người đầy thương tích, sư nương đặc biệt quan tâm hắn, so ra vị Quý phi này...

- Bọn họ là vương đệ của ta, đây là vị hôn thê tương lai. Nào có người ngoài?

Tứ Ngũ Lục Vương nghe lời hắn vô cùng cảm động, cho rằng hắn thất ức không an toàn, nhất định phải cùng tiến vào.

Khi đoàn người chúng ta tiến vào, mỹ nhân nằm trên quỹ sơn phấn khẽ khẽ ngẩng mắt, ngón tay tô đầu đỏ vuốt ve bên mai.

Ấn tượng phản diện mãnh liệt...

Ngũ Lục Vương vốn ngang tàng cũng nghiêm mặt lại.

- Bổn cung không nói chỉ cho ngươi một người vào sao?

Giọng điệu chất vấn như thế, nếu là Nam Cung Cẩn trước kia sớm đã cãi lại, nhưng lúc này chỉ nhíu mày.

Quý phi đứng dậy thong thả đi đến bên cung điện, mở ra một chiếc hộp tinh xảo.

- Nghe Hoàng thượng nói, ngươi muốn lấy một tiện dân làm thê.

- A Nhược không phải tiện dân.

Quý phi khẽ cười:

- Không ngờ mất trí rồi, dám cãi lời bổn cung.

Ai có thể ngờ có người trước mặt nhiều hoàng tử như thế mà thẳng tay đá/nh người?

Khi roj quất tới, Nam Cung Cẩn cứng đờ người, như bị định thân không né tránh.

Ta đứng gần hắn nhất nhanh tay đỡ hộ một chiêu.

Trên roj có gai ngược, vạt áo cánh tay bị rá/ch toạc... thật đ/au a.

Chiêu thứ hai đá/nh xuống, Nam Cung Cẩn bừng tỉnh đón lấy, dùng lực gi/ật lại.

Quý phi với Nam Cung Cẩn thất ức chỉ là người xa lạ, đá/nh ta, hắn mặt lạnh như băng liền muốn trả đũa.

Bị Tứ điện hạ ngăn lại.

- Tam ca, vết thương của A Nhược quan trọng hơn.

10

Ra khỏi lãnh địa Quý phi, Nam Cung Cẩn trở lại bình thường.

Lại là vị thái y quen thuộc.

Nam Cung Cẩn nhíu mày nhìn thái y bôi th/uốc cho ta, nhìn đến mức người ta run tay, thao tác không còn chuẩn x/ác.

Nghe ta kêu đ/au, giọng Nam Cung Cẩn hung dữ:

- Ngươi không thể nhẹ tay sao!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0