Cho đến năm nhất đại học, giá nhà bắt đầu tăng chóng mặt.
Bố tôi vẫn chưa kịp nhận ra điều gì, mẹ đã phát "đi/ên" lên: "Từ Từ, con mau hỏi Dự Tình xem, bây giờ m/ua vào còn kịp không?"
Bố vẫn không tin, giọng đầy kh/inh thường: "Con nhóc đó biết cái gì chứ..."
Nhưng ngay lập tức im bặt dưới ánh mắt sắc như d/ao của mẹ.
Trong điện thoại, Dự Tình cười đầy bất lực, chỉ đạo mẹ tôi m/ua xong nhà lại m/ua vàng.
Tôi không hiểu nhưng vẫn tôn trọng quyết định.
Rồi tôi chứng kiến giá nhà tăng gấp bốn lần.
Nhờ vậy, tôi thành công nâng cấp thành con nhà trung lưu.
Thật kỳ diệu, cô bạn thân của tôi quá thần kỳ.
Cảm ơn Dự Tình, cảm ơn mẹ, và cảm ơn bản thân đã kết nối hai người lại với nhau.
Cuộc sống tươi đẹp, ta đây đã tới!
[Ngoại truyện · Hội lớp]
Mười năm sau khi tốt nghiệp, lớp trưởng cũ tổ chức hội lớp.
Tôi vốn không muốn đi, nhưng Khương Từ nhất quyết kéo tôi theo.
"Không được, bạn thân tao giờ thành đạt thế này, phải khoe cho thiên hạ biết chứ!"
Cô ấy lôi tôi đi một cách khó nhọc về phía nhà hàng.
Nghĩ đến công việc bận rộn kiếp này, lại lâu rồi không gặp Khương Từ, tôi đành chiều theo ý cô ấy.
Buổi họp mặt diễn ra tại quán nướng ngày xưa hay tới.
Khương Từ ngồi ghế phụ, hào hứng buôn chuyện về các bạn cũ những năm gần đây.
"Lớp trưởng đã kết hôn lần hai rồi, nghe nói vợ cũ vẫn đang kiện tới cùng."
"Bạn cùng bàn cậu? Cậu ấy về trường dạy học, được mời về với mức lương khủng lắm."
"Con trai thầy chủ nhiệm không đậu đại học, giờ làm streamer cho công ty MCN. Hôm trước tao vào xem, lì xì ảo tới tấp luôn."
"Tạ Hằng tốt nghiệp xong về quê, ngành không hot nên thất nghiệp. Bố cậu ta xếp vào phân xưởng, bảo làm vài năm sẽ chuyển lên văn phòng. Ai biết tương lai thế nào?"
"Đáng lẽ không nên cho mày học truyền thông, giờ thành phóng viên rình mò rồi!" Tôi trêu chọc.
Khương Từ lắc đầu ng/uầy ng/uậy.
"Sai rồi sai rồi, đây là điều kiện tiên quyết để tao học đại học tại địa phương. Làm phóng viên giải trí tao cũng muốn lắm, nhưng thầy không cho."
Đỗ xe xong, tôi xách quà lưu niệm cho cả lớp, không quên đáp: "Thầy giáo đang bảo vệ sao giải trí đấy. Nếu mày làm phóng viên, một ngày họ đi vệ sinh mấy lần cũng bị mày lôi ra hết."
Bước vào phòng VIP, hầu hết mọi người đã tới nơi.
Vừa mở cửa, đã có người nhận ra tôi.
"Tống Dự Tình?"
"Ôi trời, Khương Từ mày gh/ê thật đấy, dụ được cả Dự Tình tới."
"Trời ơi, Dự Tình trông chẳng thay đổi chút nào."
Tôi cười chào từng người, phát quà lưu niệm chuẩn bị vội.
Không bỏ sót bóng người ngồi góc phòng.
Anh ta đứng lên.
So với hình ảnh trong ký ức, anh ta già đi nhiều.
Dù là chàng trai tuổi teen hay người đàn ông trước cửa phòng hộ tịch.
Ngày xưa, tôi từng ủi phẳng phiu từng bộ quần áo để anh tiện tay lấy mặc đi làm.
Giờ đây, anh mặc chiếc sơ mi nhàu nhĩ đứng phía sau đám đông nhìn tôi chằm chằm.
Ánh mắt chạm nhau trong không khí, va vào nhau rồi vỡ tan.
Tôi quay đi, tiếp tục trò chuyện với bạn cũ.
Khương Từ xịch lại gần, giọng thì thầm đầy mật mờ: "Dự Tình, anh ta cứ nhìn cậu mãi kìa."
"Cậu biết anh ta sốt bao nhiêu độ không? Ba mươi chín độ sáu!" Tôi nhại lại giọng Khương Từ năm 16 tuổi, chậm rãi thì thầm.
Kết quả nhận ngay một quả đ/ấm.
Bữa ăn tới nửa chừng, ánh mắt soi mói như tia X cuối cùng cũng dừng lại.
Tạ Hằng cầm ly rư/ợu bước tới.
"Dự Tình, anh xin mời em ly này."
Tôi cũng nâng ly chạm nhẹ.
Nuốt xong ngụm rư/ợu, không khí trở nên ngột ngạt. Tạ Hằng gượng gạo mở lời: "Nghe nói em ở Bắc Kinh làm ăn rất tốt."
"Tạm được." Tôi đáp qua loa.
Thấy tôi hờ hững, anh ta do dự hồi lâu rồi thốt ra: "Dự Tình, kiếp trước... anh nhớ hết rồi... anh luôn muốn nói với em..."
"Tạ Hằng." Tôi ngắt lời: "Chuyện cũ bỏ qua đi, giờ nhắc lại chỉ thêm gh/ê t/ởm."
Sau bữa tối, mọi người sang hát karaoke, tôi và Khương Từ lén lút trốn vào sân trường.
Ánh trăng vương trên thảm cỏ, cơn gió đêm thổi qua khiến men rư/ợu bốc lên.
Đầu óc choáng váng, hình ảnh Khương Từ trước mắt chao đảo.
Cô bạn nghịch nhành bồ công anh vừa hái bên đường, những sợi lông tơ bay lả tả.
"Dự Tình, cậu thực sự không h/ận nữa sao?" Cô ấy hỏi.
Tôi suy nghĩ giây lát.
"Khương Từ, cậu biết không, trước đây tớ tưởng đời người rất dài, chỉ sợ đi sai một bước là hỏng cả tương lai."
"Giờ thì sao?"
"Giờ tớ phát hiện, đời người thật ngắn ngủi, chớp mắt đã thêm mười năm." Tôi cầm nhành bồ công anh từ tay cô ấy: "Đời người ngắn ngủi, không thể lãng phí vào việc h/ận một ai đó."
Nhân lúc cô bạn không để ý, tôi hự một cái thật mạnh.
Hạt bồ công anh bay đầy mặt Khương Từ.
"Á đù! Tống Dự Tình, cậu muốn ch*t à!"
"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"
[Toàn văn hết]