Chồng giặt đồ lót cho tôi.

Mẹ chồng gi/ật phắt đi chất vấn:

"Con không biết đồ lót đàn bà bẩn thế nào sao? Sao dám bắt A Cường giặt cho con?"

"Đàn ông giặt đồ lót đàn bà là xui cả năm đó!"

Tôi giả bộ hoảng hốt nhìn bà:

"Hả? Giặt đồ lót cho con mà lại xui ư?"

"Thế thì sao? Tối nào anh ấy chẳng cởi đồ lót của con, chẳng phải sắp độ kiếp rồi sao?"

Mẹ chồng m/ắng tôi không biết x/ấu hổ, đủ thứ chuyện cũng dám nói ra.

Nhưng bà không biết rằng, đây mới chỉ là khởi đầu thôi.

Bởi trong miệng tôi.

Dù đen hay trắng, tôi đều biến thành màu vàng cả.

1.

"Trình Nhã Huệ, sao con lười thế? Đến cái quần l/ót cũng bắt chồng giặt!"

Mẹ chồng chưa vào đến phòng mà giọng đã vang khắp nhà. Chưa kịp phản ứng, chiếc quần l/ót ướt sũng đã bay thẳng vào mặt tôi.

"Con không thấy đồ lót của con bẩn thế nào à? Toàn thứ nhơ nhớp dính trên đó! Con trai tôi là đàn ông, đôi tay ấy để lo ki/ếm tiền nuôi gia đình, sao phải giặt đồ lót cho con?"

"Người xưa bảo rồi, đàn ông giặt đồ lót đàn bà là xui xẻo lắm! Đồ lười biếng, con muốn hại A Cường nhà ta đấy à?!"

Bà vừa nói vừa xông tới định lôi tôi dậy:

"Dậy mau, tự con giặt đi! Ngoài cái quần này, đống quần áo trong chậu giặt kia con cũng phải giặt hết!"

Tôi đang cố nén cơn đ/au bụng dưới định cãi thì chồng tôi - Trương Hiểu Cường - từ ngoài cửa bước vội vào.

Anh kéo mẹ ra xa khỏi tôi ngay lập tức.

"Mẹ làm gì thế? Con đã nói là Nhã Huệ đang đến kỳ, bụng không khỏe. Mẹ để cô ấy nghỉ ngơi chút có được không?"

"Với lại, có mỗi cái quần l/ót, con giặt cái vèo là xong. Đâu phải mẹ giặt đâu mà lo lắng thế? Thôi mẹ ra ngoài lướt điện thoại đi, đừng xen vào chuyện vợ chồng con."

Nghe vậy, mẹ chồng không chịu. Bà nhìn con trai, nước mắt chực trào:

"Con thay đổi rồi! Ngày trước con ngoan thế cơ mà, giờ sao dám lớn tiếng với mẹ?"

"Mẹ không cho con giặt đồ lót là muốn tốt cho con đó! Sao con lại chê mẹ lắm lời? Mẹ là mẹ con, mẹ làm gì chẳng vì con!"

"Đến tháng đ/au bụng thì sao không giặt đồ được? Ngày xưa mẹ sinh con xong, hôm sau đã xuống giường làm việc rồi! Đến kỳ kinh mẹ vẫn làm việc như thường, sao Trình Nhã Huệ này lại quý phái thế? Con trai, chúng ta cưới vợ cho con đâu phải để thờ như bà hoàng..."

"Thôi mẹ! Đừng nói nữa!"

Chồng tôi nhíu mày ngắt lời, rồi với tay định lấy chiếc quần l/ót rơi cạnh giường.

"Vợ yêu đừng gi/ận, nằm nghỉ đi. Anh giặt cái này xong sẽ nấu canh ngũ hồng cho em..."

"Cái gì?! Con còn định giặt đồ lót cho nó nữa à?" Mẹ chồng gi/ận dữ hét lên: "Không được! Cổ nhân dạy rồi, đàn ông giặt đồ lót đàn bà là đại hung! Con đừng có rước xui vào nhà dịp năm mới chứ!"

Chồng tôi định cãi lại, tôi vỗ nhẹ tay anh ra hiệu đừng nóng. Rồi làm bộ hoảng hốt nhìn mẹ chồng:

"Hả? A Cường giặt đồ lót cho con sẽ gặp xui ư?"

"Thế thì làm sao đây? Tối nào anh ấy chẳng cởi đồ lót của con, chẳng phải sắp phải độ kiếp rồi sao?"

2.

Nghe vậy, mẹ chồng đờ người, mặt đỏ bừng sau giây lát ngỡ ngàng.

Bà run run chỉ tay vào tôi:

"Con... con... đồ không biết x/ấu hổ! Đủ thứ chuyện cũng dám nói ra!"

Tôi chớp mắt ngây thơ:

"Mẹ ơi, con nói toàn sự thật thôi mà. Mẹ nghĩ xem, giặt đồ lót mới chạm chút đã xui, vậy mà tối nào anh ấy cũng l/ột, còn chui vào cọ cọ mãi, chẳng phải vận đen tăng vùn vụt như tên lửa sao?"

Mặt mẹ chồng từ đỏ chuyển trắng, rồi tái xanh, biến ảo khôn lường.

"Mẹ đừng lo, lát nữa con lên mạng tra xem có bí kíp độ kiếp nào không. Không được nữa thì nh/ốt A Cường trong nhà, đừng cho ra đường, cũng đừng ăn uống gì. Kẻo ra đường ngã, ăn uống nghẹn, lúc ấy con thành tội đồ mất."

Chồng tôi nín cười đến run vai, giả vờ kéo tay tôi:

"Nhã Huệ đừng nói bậy."

Tôi nghiêm túc đáp:

"Con nói thật mà. Chẳng phải mẹ bảo đàn ông giặt đồ lót đàn bà là xui sao? Con chỉ thuận theo lời mẹ thôi. Mẹ nói có đúng không?"

Mẹ chồng há hốc, không thốt nên lời, chỉ biết trừng mắt rồi đóng sầm cửa bỏ đi.

Chồng tôi bật cười, ôm bụng lăn ra giường:

"Vợ xử đẹp quá! Nhìn mặt mẹ như vừa nuốt ruồi ấy."

Tôi bĩu môi:

"Nuốt ruồi gì chứ? Gậy ông đ/ập lưng ông thôi. Bà ấy thích dùng cổ ngữ áp đặt người khác, thì mình thuận theo mà đẩy cục bóng về phía bà ấy."

Chồng giơ ngón cái:

"Cao, thật là cao thủ."

Tôi phẩy tay:

"Thôi đừng có lắm lời, đi nấu canh ngũ hồng cho em. Bụng còn đ/au lắm."

"Rõ ngay, làm liền đây!"

3.

Tưởng mẹ chồng sẽ im hơi vài hôm, ai ngờ hôm sau bà đã quay lại.

Tôi đang phơi đồ ngoài ban công, không biết mẹ chồng đứng nhìn từ lúc nào.

Tôi giả vờ không thấy, tự nhiên thu từng chiếc áo.

Khi tôi để bộ đồ ngủ lên ghế sofa định quay lại lấy mẻ khác, bà chợt quát:

"Khoan!"

Tôi dừng tay, ngoảnh lại.

Mẹ chồng bước vội tới, cầm bộ đồ ngủ của tôi lên, chỉ vào chiếc áo phông của chồng bên dưới, mặt đầy bất mãn:

"Trình Nhã Huệ, sao con dám để đồ mình lên trên áo của A Cường?"

Tôi nhìn đống quần áo, ngơ ngác:

"Sao cơ ạ? Đồ của con, đồ của A Cường, chẳng đều là quần áo cả sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm