Chỉ vì thầy bói Lưu tiên sinh m/ù nói: "Con bé này mệnh cứng, khắc em trai, tai là con trai, ngón tay là con gái, c/ắt tai trái, ch/ặt ngón tay phải thì mới cầu được con trai."
Bố mẹ để sinh được con trai, bất chấp lời van x/é ruột x/é gan của tôi, tà/n nh/ẫn c/ắt mất tai trái và bàn tay phải.
Mười tháng sau, mẹ thật sự sinh được em trai, lời thầy bói ứng nghiệm, mỗi ngày của tôi lại càng như sống trong địa ngục trần gian.
Năm 13 tuổi, bố s/ay rư/ợu định cưỡ/ng hi*p tôi, tôi đ/á/nh trọng thương hắn rồi bỏ trốn, gặp được một người đàn ông lang thang cũng t/àn t/ật. Hai chúng tôi nương tựa nhau mà sống.
Chồng tôi năm 9 tuổi bị mẹ kế đóng một cây kim vào đầu, từ đó chiều cao dừng lại ở một mét bốn.
Dù thấp bé nhưng chồng tôi rất chăm chỉ, hai vợ chồng t/àn t/ật bắt đầu từ gánh hàng rong, dành dụm mở được một tiệm bánh điểm tâm.
Khi cuộc sống bắt đầu khấm khá, có chút tích lũy, đang lên kế hoạch sinh con thì mẹ dẫn em trai tìm đến.
Sau nhiều lần đòi tiền không được, bị tôi từ chối lần đầu, em trai đ/á một cước khiến tôi bay xa.
Chồng tôi lao đến c/ứu, bị em trai ném vào chảo dầu sôi chiên bánh rán, bỏng đến ch*t.
Trong cơn phẫn uất, tôi vật lộn với em trai, mẹ tôi cầm d/ao ch/ém tôi hơn chục nhát, em trai còn đ/á n/ổ nhãn cầu, c/ắt mất tai phải và bàn tay trái.
"Đồ ăn hại mệnh cứng khắc em! Dám đ/á/nh em trai, tao sẽ băm x/á/c mày cho chó ăn!"
Trong những lời nguyền rủa lạnh lùng của mẹ và sự tr/a t/ấn đi/ên lo/ạn của em trai, tôi ch*t trong đ/au đớn tột cùng.
Mở mắt lần nữa, tôi trở về ngày bố mẹ vì muốn sinh con trai mà định c/ắt tai ch/ặt ngón tay tôi!
01
"Đồ vô dụng không đẻ nổi trứng! Sinh không nổi thằng cu thì thôi, sáu năm trống hoắng, phí cơm gạo nhà tao! Hôm nay tao đ/ập ch*t mày, cưới bà Lý goá đầu xóm đẻ trai cho tao."
Cơn đ/au quặn thắt ruột gan cùng cái đầu như muốn n/ổ tung khiến tôi chỉ muốn ngất đi.
Qua làn nước mắt nhòe nhoẹt, tôi thấy một gã đàn ông trung niên mặt mày hung dữ, chân đạp lên tay người phụ nữ nằm dưới đất, tay cầm roj mây quất đi/ên cuồ/ng vào thân thể tội nghiệp. Trước mặt bà ta, ba đứa bé gái đang quỳ khóc lóc c/ầu x/in.
"Bố ơi đừng đ/á/nh mẹ nữa, đ/á/nh nữa mẹ ch*t mất!"
"Bố cho mẹ thêm cơ hội đi, mẹ nhất định sẽ sinh được em trai."
Nhìn cảnh tượng hỗn lo/ạn mà quen thuộc trước mặt, tôi như vừa sống lại một kiếp khác.
Tôi giơ tay, nhìn bàn tay phải non nớt lấm lem m/áu me. Cảm giác bị d/ao phay c/ắt tai, ch/ặt đ/ứt từng ngón tay sống lại như mới hôm qua, đ/au đến nghẹt thở.
Tôi dùng bàn tay phải - thứ đã hai mươi năm không động đến - bóp mạnh vào bắp đùi.
Đau. Không phải mơ.
Trời có mắt, cho tôi được trọng sinh!
Trọng sinh vào đúng ngày bố định đ/á/nh ch*t mẹ vì không sinh được con trai, còn mẹ để bảo mạng nghe lời thầy bói định c/ắt tai ch/ặt ngón tay tôi!
"Anh Quý, em đẻ được con trai, em có cách sinh con trai rồi, anh đừng gi*t em." Mẹ tôi khóc lóc thảm thiết.
"Cách gì?" Bố tôi nghi hoặc nhấc chân khỏi tay mẹ.
Mẹ tôi quay phắt về phía tôi, ánh mắt âm hiểm lạnh lùng, dùng bàn tay đầy m/áu vừa bị bố đạp chỉ thẳng:
"Là nó, là Tứ Nha! Thầy bói nói do Tứ Nha mệnh cứng khắc em, con trai mới sáu năm không chịu đầu th/ai vào bụng em."
02
Kiếp trước, lên sáu tôi đâu biết ánh mắt đó của mẹ đ/áng s/ợ thế nào. Chỉ nghe mẹ nói vì tôi mà em trai không chịu đến, trong lòng tràn ngập tự trách, áy náy.
Tôi nghĩ mình hại mẹ không sinh được con trai nên mới bị bố đ/á/nh. Bé tí đã chủ động nói với mẹ: "Chỉ cần em trai đến, con sẵn sàng c/ắt tai ch/ặt ngón tay đổi lấy em."
Sau này khi d/ao đụng đến tai, đ/au quá tôi mới khóc lóc van xin đừng c/ắt tai ch/ặt tay.
Với vốn sống 26 năm kiếp trước, nhìn lại ánh mắt mẹ giờ, tôi chỉ thấy nó còn gh/ê r/ợn hơn cả q/uỷ dữ dưới địa ngục.
Tôi lại càng thấm thía câu nói của bạn lang thang ngày xưa:
'Có những bậc cha mẹ đúng nghĩa, có những bậc còn đ/áng s/ợ hơn cả q/uỷ đói.'
Bố tôi nhìn tôi đầy kh/inh gh/ét, cầm roj mây quất vào người tôi không chút do dự.
"Tao đã biết bao năm không sinh được con trai là do đồ ăn hại như mày! Mày mệnh cứng phải không? Hôm nay tao đ/á/nh ch*t mày, xem mày còn khắc con trai tao không dám đầu th/ai!"
Từng nhát roj dài lần lượt đ/ập lên chiếc áo rá/ch mỏng manh, x/é toạc lớp vải. Làn da non nớt của tôi lập tức rát bỏng.
"Bố đừng đ/á/nh con, chỉ cần em trai đến được bụng mẹ, con làm gì cũng được."
Như kiếp trước, tôi quỳ xuống lạy bố, khóc xin đừng gi*t tôi.
Lúc này tôi mới sáu tuổi, làm sao địch nổi một gã đàn ông trưởng thành.
Hơn nữa, sau lưng hai á/c q/uỷ bố mẹ còn có ba con q/uỷ nhỏ chị tôi đang mong tôi ch*t.
Đúng vậy, mẹ tôi h/ận tôi vì khi sinh tôi khó đẻ, khiến bà tổn thương cơ thể, sáu năm không thụ th/ai.
Ba chị tôi cũng gh/ét tôi vì làm mẹ không có th/ai, khiến họ bị bố hành hạ.
Hồi nhỏ không hiểu, mỗi khi bố đ/á/nh mẹ, sao ba chị cứ đẩy tôi ra đỡ đò/n thay mẹ, còn họ chỉ quỳ khóc bên cạnh.
Lớn lên nghe họ nói ra sự thật - họ chỉ mong tôi bị bố đ/á/nh ch*t.
"Anh Quý, giờ chưa thể gi*t Tứ Nha. Lưu tiên sinh m/ù nói tai là con trai, ngón tay là con gái, phải c/ắt tai ngón tay Tứ Nha làm lễ cúng, con trai nhà ta mới chịu đầu th/ai."