Sau khi kích hoạt nhiệm vụ ẩn trong phó bản, tôi bất ngờ phát hiện tên boss đ/áng s/ợ này... hắn thèm khát cơ thể tôi!

『Mời hai người viết lên bảng trắng những tội lỗi và d/ục v/ọng ch/ôn giấu trong lòng.』

Tôi đứng hình nhìn boss cẩn thận từng nét bút:

『Không nên tr/ộm quần áo của Đường Tuyên về xây tổ.』

『Không nên peep Đường Tuyên tắm rồi lén uống nước tắm của hắn.』

『Không nên vì Đường Tuyên quá nóng bỏng, mùi hương quyến rũ mà muốn... húc hắn.』

『Không nên lúc Đường Tuyên ngủ say lại lẻn vào phòng, dùng đồ của hắn —— rồi cuối cùng chĩa vào ——』

Tôi: "..."

Không dám cười, vì tôi chính là Đường Tuyên.

1

Ngày thứ 15 lạc trong phó bản, tôi vô tình kích hoạt ẩn nhiệm vụ.

『Chào mừng đến với Phòng Sám Hối.』

『Mời hai người viết lên bảng trắng những tội lỗi và d/ục v/ọng ch/ôn giấu trong lòng.』

『Lưu ý: Mỗi người không được ít hơn 5 điều.』

Căn phòng vuông vức trống trải chỉ còn nhà vệ sinh, tấm bảng trắng, bút lông cùng ít nước và đồ ăn đặt góc tường.

Ánh mắt tôi dừng lại trên bóng người đứng cạnh.

Vệ Dân cũng đã nhận ra tôi.

Mặt hắn dính m/áu khô, mái tóc ngắn màu bạc xám còn cắm đầy cành cây lá rừng.

Khi hai ánh mắt chạm nhau, ngọn lửa gi/ận dữ vốn chưa ng/uôi trong tôi bỗng bùng ch/áy dữ dội hơn.

Tôi rút sú/ng chĩa thẳng vào đầu Vệ Dân.

Vệ Dân cũng cảnh giác, vào thế tấn công.

Đúng lúc căng như dây đàn, luồng điện gi/ật xuyên người ập tới.

Đau đớn tột cùng, đầu tôi choáng váng, khẩu sú/ng trên tay rơi bịch xuống nền.

Vệ Dân cũng bị luồng điện đó khóa ch/ặt tại chỗ.

Giọng nói hệ thống vang lên trong phòng:

『Trong nhiệm vụ ẩn, cấm mọi hành vi b/ạo l/ực đe dọa tính mạng.』

『Kẻ vi phạm sẽ bị trừng ph/ạt bằng điện gi/ật.』

Thế là cả tôi và Vệ Dân đều im bặt.

Tôi trừng mắt liếc hắn một cái đầy hằn học.

"Ra ngoài mà trốn được thì đừng hòng, tao sẽ l/ột da sói của mày!"

Đôi mắt xám xanh lướt qua người tôi, Vệ Dân bật cười kh/inh bỉ.

"Đuổi kịp tao rồi hẵng nói."

Tôi tức đi/ên người, chỉ muốn lôi khẩu Gatling trong không gian đạo cụ ra xả thành lưới ngay lập tức.

Nhưng nhớ đến cảnh báo của hệ thống, tôi đành nuốt gi/ận vào trong.

Theo yêu cầu nhiệm vụ, tôi bắt đầu hồi tưởng.

Nhớ lần đ/á/nh nhau với Vệ Dân, tôi đã lén bôi muối lên lưỡi d/ao phòng thân.

Tôi nhanh tay cầm bút lông viết lên bảng: 『Không nên cố tình bôi muối lên d/ao.』

Mấy giây sau, cuối câu xuất hiện dấu tích xanh nhỏ.

Thành công.

Tôi thở phào, tiếp tục đào sâu ký ức.

Vệ Dân bước tới, cầm cây bút lông khác.

Hắn đứng cách tôi một mét viết: 『Không nên tấn công dân làng.』

Dấu gạch đỏ hiện lên cuối dòng.

Tôi bật cười khẩy: "Giả nhân giả nghĩa gì thế?"

Vệ Dân không đáp.

Hắn liếc tôi, lại viết: 『Không nên lúc đ/á/nh nhau với Đường Tuyên lại cố ý áp sát, thăm dò thái độ hắn.』

Hệ thống x/á/c nhận, hiện dấu tích xanh.

Nhìn thấy tên mình dưới ngòi bút Vệ Dân, tôi choáng váng.

Áp sát cố ý là sao?

Thăm dò thái độ gì?

Chẳng lẽ là ý chí gi*t ch*t hắn của tôi?

Nghĩ mãi không thông, tôi đành gác lại.

『Không nên không nghe lời đội trưởng, nửa đêm lẻn ra thị trấn suýt khiến đội trưởng bị thương.』

Nghĩ đến đội trưởng đang ở lại một mình, lòng tôi nóng như lửa đ/ốt.

Bên kia, Vệ Dân cũng đưa tay.

Tôi khẽ lùi bước, tò mò nhìn sang bảng của hắn.

Có lẽ ít khi cầm bút, chữ Vệ Dân x/ấu như gà bới nhưng còn đọc được.

Tôi đứng ch*t trân nhìn hắn viết từng nét: 『Không nên lén nhìn Đường Tuyên tắm, còn uống tr/ộm nước tắm của hắn sau đó.』

Tôi: "..."

Không dám cười, vì tôi chính là Đường Tuyên.

2

Trước khi kích hoạt ẩn nhiệm vụ, tôi cùng đội trưởng đang truy đuổi Vệ Dân.

Hắn chính là boss của phó bản này.

Một con sói bạc khổng lồ và xảo quyệt.

Sói là loài sống theo bầy.

Bầy sói của Vệ Dân tính cả hắn tổng cộng năm con.

Dù đội trưởng đứng top bảng xếp hạng, nhưng đội chúng tôi mới thành lập, chỉ có hai người. Dù lợi hại đến đâu cũng khó địch nổi năm con sói.

Đành phải dùng kế "dụ sói rời núi".

Năng lực của Vệ Dân cực kỳ phiền phức.

Như kỹ năng blink trong game, hắn có thể dịch chuyển tức thời trong phạm vi nhất định, bất chấp vật cản.

Hắn tương kế tựu kế, cố ý để lại dấu vết rồi biến mất không tiếng động khi chúng tôi đuổi kịp, khiến cả đội bị lừa như chơi.

Ẩn nhiệm vụ lần này có lẽ do hệ thống thấy tiến độ chậm nên kích hoạt.

Hoàn thành ẩn nhiệm vụ sẽ đẩy nhanh tiến độ nhiệm vụ chính.

Chỉ cần vượt qua, cả điểm tích lũy lẫn phần thưởng đều tăng gấp bội.

Tôi định nhẫn nhịn.

Nhưng tính tình nóng nảy, nhịn một lúc đã không thể, tôi quay sang ch/ửi thẳng mặt Vệ Dân:

"Mày bệ/nh hoạn à! Đồ đi/ên!"

"Lén nhìn tao tắm còn... uống nước tắm của tao!" Mặt tôi đỏ bừng vì gi/ận, "Đồ bi/ến th/ái! Đồ ti tiện, tao xử mày ngay bây giờ!"

Cảnh báo hệ thống và điện gi/ật nãy giờ bị tôi quăng vào quên lãng.

Trong cơn cuồ/ng nộ, tôi lôi khẩu Gatling từ không gian đạo cụ.

"Tao sẽ biến mày thành tổ ong..."

Chưa dứt lời, luồng điện mạnh gấp bội ập xuống toàn thân.

Miệng tôi há hốc, không phát ra âm thanh, trên đỉnh đầu bốc lên làn khói xám.

Vệ Dân: "..."

Vệ Dân: "Phụt."

Tôi: "..."

Tôi chạy vào nhà vệ sinh rửa mặt.

Lúc quay ra, nước trên mặt vẫn còn chưa kịp lau.

Đứng trước bảng trắng, tôi phớt lờ ánh mắt dò xét của Vệ Dân, cầm ch/ặt bút lông.

Nhẫn nhịn thêm chút nữa, đợi lúc ra ngoài.

Ra khỏi đây là tôi sẽ đ/ập Vệ Dân đến mức cha hắn cũng không nhận ra!

Tôi viết một câu, Vệ Dân viết một câu.

Hắn thong thả, khóe miệng luôn nở nụ cười chế nhạo.

Tôi không nhịn được, lại liếc tr/ộm.

『Không nên tr/ộm quần áo của Đường Tuyên về xây tổ.』

Nắm đ/ấm siết ch/ặt.

Thảo nào đồ đạc của tôi cứ vơi dần, hóa ra bị thằng vô liêm sỉ Vệ Dân này ăn tr/ộm!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau khi sinh, tôi bỏ lại con trai cho Thiếu gia hắc đạo

9
Tôi ngủ với thiếu gia hắc đạo Trì Phi bốn năm. Đến năm thứ tư, tôi mang thai. Kết quả là… tôi bị vị hôn phu của anh ta tát điếc một bên tai. Trì Phi chỉ nói một câu: “Đã bảo em đừng chạy lung tung.” Lúc đó tôi mới hiểu. Hóa ra mình chỉ là một Omega không thể lộ ra ngoài ánh sáng. Sau khi sinh con, tôi bị cưỡng ép cắt bỏ tuyến thể. Đau đến mức chỉ muốn chết. Vì thế tôi bỏ trốn. Không mang theo thứ gì. Cũng không mang theo đứa con vừa sinh. Ba năm sau. Tôi trở thành một gã say rượu sống ở phố cũ. Cho đến một ngày, một đứa bé kéo góc áo tôi. Nó ngẩng đầu nhìn tôi, rất ngoan gọi: “Ba.” Tôi còn chưa kịp phản ứng. Một người đàn ông phía sau nó đã đỏ mắt nhìn tôi. Là Trì Phi. Người đàn ông tôi đã bỏ trốn khỏi ba năm trước. Hắn nhìn tôi rất lâu. Giọng khàn đến đáng sợ. “Trốn đủ chưa?” “Lần này em còn dám chạy nữa không?”
0
11 Nuôi Vợ Từ Bé Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm