Tôi là Vương M/a trong nhà tổng giám đốc, hiện đang thao túng tổng giám đốc gánh phân và lừa phu nhân tổng giám đốc cho gà ăn.
Vợ chồng cãi nhau thì cứ cãi, nhưng việc đồng áng vẫn phải làm.
Sáng sớm tôi xộc vào phòng gi/ật chăn hai người, quát lớn:
“Có thời gian h/ận th/ù mà không có thời gian gánh phân?!”
“Bò thả chưa? Heo nái đẻ đỡ đẻ chưa!?”
“Phu nhân cho gà ăn chưa? Tổng giám đốc cày ruộng chưa?”
“Cái tuổi lao động này sao ngủ được!?”
Sau đó, cả hai bị nhiễm E.coli vừa gánh phân vừa hôn nhau say đắm.
Hai vợ chồng nước mắt ngắn dài lăn về thành phố.
1
Tôi là Vương M/a trẻ tuổi vừa nghỉ việc ở biệt thự tổng giám đốc.
Chứng kiến bao ân oán gia tộc tài phiệt, trái tim tôi lạnh như cá ở siêu thị suốt mười năm.
Khi nghỉ việc, phu nhân Hứa Man Man tiếc nuối tặng tôi một khoản tiền lớn.
Nhìn người phụ nữ bị ng/ược đ/ãi thân x/á/c lẫn tinh thần mà vẫn tin vào tình yêu, tôi xoa mông bà rồi quay đi.
Thưa phu nhân, bà không chỉ biết chịu đựng.
Bà còn có trái tim thánh nữ không biết đặt đâu cho vừa.
Giá như sáng nay tôi kể với bà chuyện làm rơi bàn chải của tổng giám đốc xuống bồn cầu.
Sau khi nghỉ việc, tôi quyết định về quê.
Không vì gì khác, chỉ đơn giản tôi yêu lao động.
Với sức khỏe dồi dào, tôi cầm cuốc là xông pha!
Oán th/ù tình ái, thay thế tình nhân, mang th/ai rồi sẩy... khóc lóc mất thời gian, trong lúc đó tôi đã cày xong mười luống đất.
Sáng tôi dậy cho gà lợn ăn, gánh nước tưới rau, làm cỏ bón phân. Rảnh thì lên núi hái nấm.
Bữa trưa nhớ ra đồng cỏ chưa dọn, tôi thả mấy con bò mới m/ua của Trương Tam ra ăn.
Chiều dắt bò về, kéo lưới ao bắt cá mồi cho bé Mèo Ngoan - giám hộ viên nhà tôi.
Ngoan gần đây bắt được nhiều chuột, tôi định thưởng cho nó.
Trên đường về hái rau vườn, một ngày giản đơn trôi qua.
So với việc dọn dẹp biệt thự xa hoa nhức mắt của tổng giám đốc.
Làm nông mang lại cảm giác bình dị no đủ.
Không ngờ, đúng một tháng sau khi tôi nghỉ việc.
Cặp đôi đi/ên rồ giàu có ấy cùng nhau phá tan cuộc sống yên bình của tôi.
2
Hôm nay ít việc, tôi dậy sớm lên núi hái nấm.
Lúc tôi đến nơi, đã có người bắt đầu trở xuống.
“Tiểu Lục à? Giờ mới lên?”
“Hôm qua gánh phân đ/au cả người, sáng dậy trễ... Ủa bác đã hái xong rồi sao!?”
Bác đầu xã lau mồ hôi cười:
“Chưa đâu, con trai với con dâu bác từ thành phố về, bác về nấu cơm trước, cháu hái từ từ nhé~”
“Dạ bác đi cẩn thận ạ~”
Tôi tiếp tục leo núi, thấy hai đứa trẻ đội nón lá đang cãi nhau dưới gốc cây.
“Không phải, sách bảo cái này không ăn được...”
“Sai rồi! Nhà em hay ăn lắm!”
“Không đúng! Sách nói nấm mũ đỏ thân trắng, ăn xong nằm thẳng cẳng! Có đ/ộc!!”
“Vậy nếu em ăn không sao thì sẽ miễn nhiễm đ/ộc tố chứ?”
Hai cái đầu nhỏ tranh luận ồn ào, tôi liếc xung quanh không thấy phụ huynh bèn gi/ật phăng cây nấm đỏ.
“Này các cháu, cái này chỉ người lớn ăn được thôi.”
Cây nấm bị tôi đoạt mất, chúng phùng má gi/ận dỗi:
“Cô Vương nói dối!!”
Thấy chúng càng lúc càng ồn, tôi bỗng ngồi phịch xuống đất giả vờ:
“Các cháu nhường cô đi, cô sắp mãn kinh rồi... các cháu còn trẻ, còn tương lai, cô ngoài mạng sống chẳng có gì...”
Đùa thôi, thực ra tôi mới hai mươi mấy.
Thấy tôi “đ/au khổ”, hai đứa nhóc tội nghiệp đưa hết nấm chúng hái được cho tôi.
Nhìn bóng chúng khuất dần, tôi nhoẻn miệng cười.
Hê hê... tối nay có đồ nhậu rồi~
“Vương... Vương M/a...”
!?
Giọng quen quá, hình như...
“Phu nhân!?!”
Tôi quay lại, thấy Hứa Man Man - phu nhân tổng giám đốc - lê chiếc váy dính bùn cùng đôi giày hiệu giới hạn bước từng bước khó nhọc.
Khác hẳn hình ảnh tôi đen nhẻm đội nón lá áo rá/ch.
Cô ấy như tiên nữ lạc trần.
Tôi như đống phân ai vừa thải ra.
Ơ hay, cô ta từ đâu chui ra thế!?
3
Tôi vừa đưa phu nhân về, chiếc Rolls-Royce của tổng giám đốc đã húc đổ hàng rào gỗ.
Tổng tài Phó Dận sải bước dài đi tìm Hứa Man Man khắp nơi.
Chưa vào cửa đã nghe tiếng gọi “Man Man... Man Man...”
Nghe như đang tìm mẹ.
Vào nhà thấy Hứa Man Man núp sau lưng tôi, hắn ôm chầm lấy nàng:
“Man Man... về nhà với anh đi...”
“Không! Em không muốn gặp anh nữa! Cút đi!!”
Hứa Man Man gi/ật tay yếu ớt như mọi nữ chính bi kịch.
“Man Man đừng thế, nơi này bẩn lắm... Ngoan, về nhà nhé?”
“Nơi này có bẩn, cũng không bằng tâm địa nhà họ Phó!”
Tôi đứng dậy.
Vừa muốn tr/eo c/ổ vừa muốn cười.
Ơ hay, đây là nhà tôi...
Mấy người có tí phép tắc nào không!?
Tôi đứng chặn giữa hai người, ngăn cảnh “cô chạy - anh đuổi” coi thiên hạ như cỏ rác.
“Có ai quan tâm đến sự sống của tôi không?”
“Vương M/a, cô khuyên Man Man giùm tôi... Tôi và U U thực sự không có gì, tất cả chỉ là hiểu lầm.”
Phó Dận kéo áo tôi, thấy tôi trơ ra như tượng, hắn thì thầm câu thần chú:
“Năm trăm nghìn.”
Tôi lập tức quay sang thuyết phục thiết tha:
“Phu nhân, tổng giám đốc thực lòng yêu cô... Kẻ để tình rồi, tay run không cầm nổi d/ao. Kẻ yếu mềm đã yêu, còn dữ hơn cả sói.