Da thịt th/ối r/ữa trên mặt Q/uỷ l/ột da co gi/ật liên hồi, giọng nói the thé chói tai.

Tôi cúi đầu, lấy tay áo phủi nhẹ bụi trên thân ki/ếm.

“Có gì mà không dám?”

Như đáp lại lời tôi, hoa văn trên thân ki/ếm bỗng phát ra luồng khí cổ xưa.

“Mày!”

Q/uỷ l/ột da tức đến tím mặt. Nó không nói gì thêm, lập tức bay lùi về phía sau Song Đầu Sát. Gào lên một tiếng, thân hình nó từ từ hòa vào cơ thể đối phương.

Tôi sững lại.

Trước mắt, thân thể Song Đầu Sát dần chuyển sang màu đỏ sẫm như m/áu đặc.

“Tô Thập Cửu… mày không thoát được đâu.”

Giọng nói phát ra không rõ nam nữ.

Chưa kịp để tôi phản ứng, nó đã xuất hiện trước mặt tôi.

Một quyền giáng xuống.

Tôi nghiêng đầu tránh đò/n, đồng thời xoay tay phản ki/ếm, đ/âm xuyên qua người nó.

Nó gào lên đ/au đớn, thân hình đổ sầm xuống như núi nhỏ, rồi tan ra thành một vũng chất lỏng, thấm dần vào lòng đất.

Tôi lập tức lùi lại, trong lòng dâng lên cảm giác bất an.

Trường Minh Ki/ếm là bảo vật truyền thừa của Âm Thương. Tương truyền trong ki/ếm còn lưu lại một tia ý niệm của Cự Thần thời cổ.

Nhưng dù mạnh đến đâu… cũng không thể một chiêu gi*t được Song Đầu Sát.

Không gian xung quanh lặng như tờ.

Đột nhiên, bên tai vang lên một tiếng cười quái dị:

“Đang tìm tao à?”

Tôi gi/ật mình quay lại, dưới đất chỉ còn vũng chất lỏng ban nãy.

Trong đầu tôi chợt lóe lên một ý nghĩ.

Q/uỷ l/ột da chỉ cần còn lại một mảnh thịt cũng có thể tái sinh.

Bây giờ nó đã hợp thể với Song Đầu Sát… năng lực đó cũng bị dung hợp theo.

Tôi siết ch/ặt tay, chờ nó hiện hình để ra đò/n kết liễu.

Nhưng chỉ sau vài lần giao đấu, âm lực trong người tôi đã hao hụt nghiêm trọng. Tốc độ ra đò/n cũng chậm dần.

Song Đầu Sát nhận ra điều đó.

Ngay khi đầu bị ch/ém rời, nó vẫn nở nụ cười.

Tôi sững lại.

Ngay sau đó...

Vô số linh h/ồn trống rỗng trong tòa nhà tràn ra như lũ.

Tôi biến sắc, liên tục vung ki/ếm ch/ém tới.

Nhưng bọn chúng quá nhiều, lại không có ý thức. Chúng như những con rối, nối nhau lao vào người tôi.

Chỉ cần sơ sẩy một chút… tôi sẽ bị khóa ch/ặt không thể động đậy.

Từ lúc bước vào tòa nhà này, tôi đã thấy không ổn.

Âm lực hao hụt quá nhanh, đầu óc mơ hồ, cảm giác bất lực cứ dâng lên không ngừng.

Chẳng lẽ… hôm nay tôi phải ch*t ở đây?

Đám linh h/ồn chồng chất lên người tôi, ép tôi ngã xuống.

Mí mắt tôi nặng trĩu.

Ý thức dần mờ đi…

Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên trong đầu:

“Tô Thập Cửu! Đứng dậy ngay cho chị đây!”

Tôi lập tức tỉnh lại.

Mở mắt ra....

Mọi thứ trước mắt đã hoàn toàn thay đổi.

Tôi không giấu nổi vẻ kinh ngạc.

Rõ ràng vừa rồi còn đang chiến đấu… vậy mà chớp mắt đã quay lại trong tòa nhà?

Thấy tôi ngây người, Lê Chiêu tức gi/ận quật đuôi, quét bay mấy con q/uỷ:

“Ngơ cái gì? Muốn ch*t thì nói thẳng!”

Giọng cô ấy nặng nề, nhưng ánh mắt lại đầy lo lắng.

Tôi lắc đầu, chống người đứng dậy.

Đột nhiên — “rắc!”

Không gian như nứt ra.

Giữa ngày hè oi bức… tuyết bắt đầu rơi.

Tôi ngẩng đầu.

Trên tầng hai, một bóng người quen thuộc đứng đó.

Tim tôi chợt thắt lại.

“Tiêu Hàn!”

Hắn mỉm cười, nhảy xuống, thong thả bước về phía tôi.

Lê Chiêu lập tức xuất hiện bên cạnh, nhanh chóng nói rõ tình hình.

Hóa ra...

Ngay từ lúc tôi bước vào tòa nhà, đã rơi vào ảo cảnh.

Âm phủ có ba thế lực lớn: Phong Đô, Hậu Thổ, Địa Tạng — ba bên ngang sức, luôn đối đầu.

Hậu Thổ bất mãn với Phong Đô Đại Đế, nên phái Tiêu Hàn đến cản trở.

Q/uỷ L/ột Da, Song Đầu Sát, cả chuyện Hứa Vân Tình bị lợi dụng… đều do hắn đứng sau.

Ngay từ khi vụ việc bị đưa tin, hắn đã mai phục ở đây… chỉ để chờ tôi đến.

Nghe xong, mặt tôi hơi nóng lên.

Sống mấy trăm năm… tôi chưa từng chật vật như vậy.

Nhưng tôi cũng hiểu rõ...

Lần này, là do tôi quá chủ quan.

Tôi nhìn Tiêu Hàn đang tiến lại gần.

Không đợi hắn mở miệng, tôi cầm Trường Minh Ki/ếm lao thẳng tới.

Lần này… cảm giác bị áp chế đã biến mất.

Nụ cười trên mặt Tiêu Hàn lập tức tắt đi.

Hắn lách người né đò/n, huýt sáo một tiếng.

Song Đầu Sát và Q/uỷ l/ột da lại xuất hiện.

“Đối thủ của cô… ở bên kia.”

Hắn cười lạnh.

Tôi không đáp, nhân lúc hắn lơ là, bất ngờ xuất ki/ếm.

Tiêu Hàn vội né, suýt bị ch/ém đ/ứt đầu.

Bên kia, Lê Chiêu đã chủ động giao chiến với hắn.

Ánh mắt cô ấy thu lại như lưỡi d/ao, khí tức lạnh lẽo bùng lên.

Hai người đ/á/nh nhau kịch liệt.

Phía tôi… lại yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.

Nhìn hai con q/uỷ trước mặt, tay tôi chợt chậm lại.

Q/uỷ l/ột da cười nham hiểm:

“Sao? Không nỡ à?”

Tôi không nói gì, giơ tay t/át thẳng vào mặt nó.

M/áu văng ra.

Nó gầm lên đi/ên cuồ/ng.

Khoảnh khắc đó… chính là thứ tôi chờ.

Q/uỷ l/ột da tuy khó ch*t, nhưng rất yếu.

Chỉ cần ngăn nó hợp thể với Song Đầu Sát...

Trận này, tôi chắc thắng.

Tôi lập tức buông Trường Minh Ki/ếm.

Một bước nhảy lên không, áp sát sau lưng nó.

Nó vừa quay đầu...

Tôi đã xuất hiện trước mặt, năm ngón tay như móng vuốt, đ/âm thẳng vào tim nó.

Q/uỷ L/ột Da sững lại.

Gương mặt nó dần hiện rõ.

Ngày xưa, vì cầu trường sinh… nó tự l/ột bỏ da thịt.

Nhưng đến cuối cùng....

Chính gương mặt đó… lại là thứ nó khao khát nhất.

Một cơn gió thổi qua.

Lần này, nó không hóa thành chất lỏng nữa…

Mà từ từ tan biến.

Biến mất khỏi thế gian.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tiểu Câm Và Đại Ngốc

Chương 14
Tôi là một đứa trẻ câm bị gia tộc giàu có của mình ghét bỏ, ném đến trấn cổ tự sinh tự diệt. Thế rồi một ngày, tôi tình cờ nhặt được một Alpha cao lớn, gương mặt tuấn mỹ vô song. Đáng tiếc, anh ấy lại là một tên ngốc. Người ta bảo, kẻ câm với thằng khờ đúng là một cặp trời sinh. Thế là tôi dắt anh về nhà, thuận nước đẩy thuyền mà rơi vào lưới tình. Nhưng rồi đến một ngày, tên ngốc ấy không còn ngốc nữa. Qua khe cửa hẹp, tôi thấy ánh mắt anh lạnh thấu xương, thần thái hờ hững, giọng nói thanh lãnh vang lên: "Cậu nghĩ tôi sẽ thích một đứa câm sao?" "Dĩ nhiên rồi, quanh thiếu gia vốn chẳng thiếu những Omega ưu tú..." Trong phút chốc, tôi như rơi xuống hầm băng, cả người lạnh toát. Tôi quyết định giấu nhẹm tờ giấy khám thai, dứt khoát bỏ trốn. Chẳng bao lâu sau, tôi bị gia tộc bắt về để ép liên hôn. Trong căn phòng tối, Alpha ấy ép sát tôi vào đầu giường, khuôn mặt quen thuộc tiến lại gần. Ánh mắt anh nguy hiểm và u tối: "Chu Chu, em định mang bảo bối của anh trốn đi đâu hả?"
937
6 Ba Kiếp Nạn Chương 13
10 Tro Tàn Chương 29
11 Thai quỷ quấn xác Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm