Gia Đình Chúng Ta

Chương 9

17/03/2026 21:03

Xươ/ng cốt ch/ôn vùi nơi non cao, bao năm qua ta chẳng dám đụng đến...

Đồ vật cùng dược hoàn giấu ở tây phòng, lang trung tất có cách nghiệm ra, rốt cuộc ta đã nấu thứ gì...

Trong y án của lang trung đều ghi rõ, mấy lần ta xem b/ệnh thật sự sai sót trăm bề, chỉ cần tra xét ắt biết ta muốn tạo ra đ/ộc dược...

Lại thêm phu quân đối đãi với ta chẳng ra gì, thậm chí còn tệ bạc vô cùng.

Huyện lệnh là bậc minh quân chính trực, làm quan liêm khiết.

Người ấy nào hiểu được khi một nữ nhân bị dồn đến đường cùng, trong lòng dấy lên ý niệm gì mới dám cầm đ/ao lên, kết liễu kẻ từng được xem như trời cao kia.

Người ấy chỉ biết bắt ta là phạm nhân gi*t người, ch/ém đầu thị chúng.

Đương nhiên, người là ta gi*t, ta phải nhận.

Họ càng an ủi, ta càng khóc không ngừng.

Ta không sợ ch*t, chỉ là không cam lòng.

Rốt cuộc, vẫn phải ch*t để đền tội vì đã hạ thủ kẻ như thế.

Mà khi còn sống, ta chưa từng được hắn nửa lời xin lỗi!

14

Để an ủi ta, họ kể lại chuyện mình trở thành phạm nhân gi*t người.

Không khí đưa đẩy, dùng từ cũng không cẩn trọng.

Đại Lang vụng về lau nước mắt cho ta:

- Ta do lão thái nuôi dưỡng, nên chẳng thân với nương thân. Sau này về bên nương thân, hễ em trai ho một tiếng là được mọi thứ, còn ta có việc gì đều thành phiền phức, muốn gặp nương thân cũng phải đổi bằng vật phẩm.

- Nương thân đổi hết điền trang, phố xá, hôn ước lão thái để lại cho ta, cuối cùng ngay cả tước vị... gia sản cũng về tay em trai. Bà nói, thiên hạ đều bảo ta hơn em, có khí phách tổ tông. Tổ tiên dùng quân công đổi tước vị... võ tộc truyền đời, vậy ta cũng nên tự mình lập nghiệp.

- Về sau em trai phạm tội, là trọng tội liên lụy cả nhà. Nương thân bảo ta thay em nhận tội, bảo quân công của ta có thể miễn tội, may ra chỉ ch/ém mỗi mình ta, c/ứu cả gia tộc.

- Ta là trưởng tử, từ nhỏ đã biết mọi thứ đều vì gia tộc. Ta đồng ý, rồi phụ mẫu khóc lóc c/ầu x/in thánh thượng... quan lớn, cuối cùng chỉ phải gi*t mỗi mình ta.

- Gần đến ngày hành hình, người khác đều có gia quyến đến thăm ngục. Ta tưởng họ sẽ không đến, nào ngờ họ lại tới, trong lòng vui khôn xiết. Nhưng không ngờ, họ chỉ đến để nói quan lớn đã sinh nghi, bảo ta nhất định phải khăng khăng nhận hết lỗi về mình, không liên quan đến em trai, chỉ cần gi*t mỗi ta là đủ.

- Ta suy nghĩ thâu đêm, bị ngục tốt xúi giục, trốn thoát. Quan lớn hẳn cũng biết chuyện, nghĩ tới tình ta từng vì người mà gi*t địch che tên, canh gác lỏng lẻo, thậm chí có hoạn quan... gia nhân chỉ đường.

- Để báo ân chuộc tội, ta dùng thân phận sát nhân trà trộn vào đám thảo khấu, làm đến thủ lĩnh, rồi báo tin cho triều đình. Thảo khấu bị tiêu diệt, ta thấy sống cũng chẳng nghĩa lý gì, bèn theo dân lưu tán đến nơi này.

Tiểu Muội thở dài:

- Ta xuất thân quan gia, thuở nhỏ cùng tỷ tỷ trốn phủ chơi, bị bọn b/ắt c/óc nhòm ngó. Hai chị em trốn không được, ta nhớ người ta từng nói con gái bị bắt đi dù trở về cũng không vào được cửa, đa phần thắt cổ t/ự v*n. Phụ mẫu từng chê những kẻ đó hủ lậu, nhưng ta thực sự sợ tỷ tỷ t/ự v*n. Thế là ta đổi quần áo với tỷ tỷ, nàng cải trang thành nam nhi, ta giả làm nữ tử.

- Tỷ tỷ khóc suốt, ta bảo bọn b/ắt c/óc phát hiện ta là con trai ắt sẽ tha. Ta chạy ra dẫn bọn chúng đi, lúc đầu chúng không phát hiện, sau biết được lại bảo ta diện mạo đẹp đẽ, vẫn b/án ta vào lầu xanh.

- Ta thực chưa từng tiếp khách làng chơi, vì được chủ nhân để mắt. Ta chính là hoa khôi đệ nhất kinh thành, quan viên gặp mặt cũng phải nịnh bợ mới đủ tư cách vào phòng ta.

- Chủ nhân rất trọng dụng, thỉnh thoảng than thở giá đưa ta làm ám vệ thì hơn, không nên để ta mang tiếng phong hoa, ta chẳng bận tâm. Hoàn thành nhiệm vụ là được, cần gì quan tâm cách thức?

- Về sau, ta được điện hạ... chủ nhân ban ân nghỉ ngơi nửa tháng, lập tức đi tìm người thân. Phụ mẫu vì lo lắng cho ta mà đoản mệnh qu/a đ/ời, muội muội chưa trưởng thành, ta vất vả lắm mới dò được tin tỷ tỷ đã xuất giá.

- Ngày ta gặp tỷ tỷ, mặc y phục giống hệt năm xưa. Tỷ tỷ nhìn thấy liền nhận ra, ôm ta khóc nức nở. Nàng nói tất cả mọi người đều b/ắt n/ạt nàng cô đ/ộc, may mà đệ đệ ta còn sống. Ta vỗ ngựk hứa hẹn sẽ là chỗ dựa cho nàng.

- Nàng hỏi ta có thi cử không, hay đi tòng quân, hay kinh thương? Ta vẫn luôn nghĩ mình tài giỏi phi thường, làm nhiều việc lớn cho chủ nhân. Nhưng khi nàng hỏi vậy, ta chỉ dám nói mình làm việc dưới trướng quý nhân. Ta cho nàng nhiều tiền, còn tìm ki/ếm phu quân mới. Nhưng nàng không chịu ly hôn, nhất quyết bảo có đệ đệ tốt như ta, phu quân sớm muộn gì cũng hồi tâm.

- Về sau, phu quân nàng dâng vàng bạc chỉ cầu gặp ta một mặt, thuần túy vì sắc đẹp. Ta cảnh cáo nàng, phu quân thực không phải kẻ tốt. Không ngờ âm sai dương lệch khiến nàng phát hiện ta chính là hoa khôi nổi danh kinh thành. Ta tưởng nàng sẽ hỏi những năm qua ta có khổ không. Nàng lại t/át ta, m/ắng yêu nữ hồ ly, còn bảo ta thà ch*t trong tay b/ắt c/óc. Thuở nhỏ dù nghịch ngợm đến đâu, nàng chưa từng đối xử với ta như vậy...

- Vì có chút giống ta, phu quân nàng muốn dâng nàng cho quan lớn. Ta nhận được tin tức, vốn quan kia là kẻ chủ nhân muốn trừng trị, ta quyết định kết thúc tất cả. Đêm đó, ta vào tẩm thất quan lớn hạ thủ. Nàng nguyên vẹn nằm trong lòng phu quân, chẳng liên quan gì.

- Chủ nhân hứa cho ta thân phận mới, ta thấy chẳng có ý nghĩa gì, bèn lang thang theo dân lưu tán đến đây, gặp được các ngươi.

Ta vốn nghĩ mình đã khổ, nghe xong lại thấy ai nấy đều khổ sở thế sao?

Ta nói: - Khó khăn lắm mới tụ họp thành một nhà, sau khi ta đi rồi, các ngươi phải bảo trọng.

- Ngươi là gia nhân không thể thiếu! Bất kể ngày mai chuyện gì xảy ra, ngươi cứ khăng khăng không nhận là được.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0