Ngày kỷ niệm ngày cưới, chồng tôi Tần Mặc nói công ty có vụ sáp nhập khẩn cấp, bay sang Paris công tác.
Tôi một mình đến phòng tranh đỉnh cao trong thành phố, muốn m/ua bức họa Modigliani đã để mắt từ lâu,
coi như món quà kỷ niệm tự tặng mình.
Không ngờ, vừa ngồi xuống phòng VIP nhấp ngụm trà,
đã chạm mặt Tần Mặc - người đáng lẽ đang ở Paris,
cùng cô trợ lý mới tuyển của anh ta, Lâm Nghiên - kẻ luôn nhìn tôi với ánh mắt kiêu ngạo.
Lâm Nghiên thích bức tranh tôi đã đặt trước, uốn éo đi đến trước mặt tôi,
ngay trước mặt mấy nhà sưu tập quen biết và quản lý phòng tranh,
cô ta nhét tờ trăm tệ nhàu nát
vào nếp gấp khăn lụa Hermès của tôi với vẻ kh/inh bạc.
“Phu nhân, lần đầu xem tranh Modigliani đúng không? Tác phẩm của bậc thầy như vậy, chị có thưởng thức nổi không?”
Giọng cô ta ngọt ngào, mang theo sự kh/inh miệt không giấu giếm.
“Số tiền này coi như bồi thường thời gian chị bỏ phí. Bên kia khu triển lãm có vài… ừm… bản sao phù hợp với người mới tập xem, chị có thể qua đó thong thả ngắm nghía.”
Thấy tôi ngồi thẳng không nhúc nhích, thậm chí chẳng thèm liếc nhìn tờ tiền,
cô ta kh/inh khỉ cười, khoác tay Tần Mặc, nửa người dính ch/ặt vào anh ta.
“Anh Mặc, anh xem phu nhân cứng đầu thế. Chẳng nghe lời khuyên chút nào, lại chẳng hiểu tranh, thế mà đã đặt trước tranh, đây rõ ràng muốn chống đối anh đó.”
Tần Mặc không chút áy náy khi bị tôi bắt tại trận.
“Bạch Nhiễm, đi bảo phòng tranh hủy đặt trước, cút về ngay đi.”
Tôi liếc nhìn anh ta, không nhúc nhích.
Hôm nay bức tranh này tôi nhất định phải có bằng được.
Lâm Nghiên đảo mắt liếc qua mọi người, cuối cùng dừng trên mặt tôi, đầy á/c ý.
“Phu nhân không chịu nhường nhịn sao? Vậy thì dựa vào thực lực đấu giá nhé?”
Người phụ trách phòng tranh lập tức sáng mắt, nhìn tôi đầy mong đợi.
Tôi nhướng mày, “Đã muốn chơi, tôi sẽ chơi tới cùng với cô.”
Lâm Nghiên lộ vẻ hân hoan,
“Vậy thuận tiện đ/á/nh cược luôn nhé, kẻ thua cuộc không m/ua được tranh, phải quỳ gối bò ra khỏi phòng tranh đấy. Phu nhân, bộ đồ Chanel cao cấp này của chị dính bụi thì x/ấu lắm.”
Xung quanh vang lên vài tiếng cười khẽ nén lại.
Mấy bà phu nhân liếc nhau với ánh mắt chờ xem kịch vui.
Tần Mặc lạnh lùng nhìn tôi, im lặng.
Họ tưởng như vậy tôi sẽ nhượng bộ.
Tôi kìm nén nụ cười lạnh lẽo nơi khóe môi.
“Chỉ quỳ bò thì có gì thú vị? Muốn chơi, chúng ta chơi lớn hơn.”
01
Không khí phòng VIP đóng băng trong chốc lát.
Tần Mặc, Lâm Nghiên, mấy nhà sưu tập, quản lý phòng tranh, hơn chục ánh mắt đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Trước khi làm trợ lý cho Tần Mặc, Lâm Nghiên nghe nói là giám định viên trang sức của nhà đấu giá nào đó,
dựa vào chút nhan sắc và khả năng biết người biết ta mới leo lên được cành cao Tần Mặc.
Lúc này nghe tôi không những nhận lời thách đấu còn tăng tiền cược, mọi người đều nghĩ tôi đi/ên rồi.
“Bà Tần này bị kích động rồi sao? Giữa thanh thiên bạch nhật đấu khẩu với trợ lý Lâm, được cái gì?”
“Trợ lý Lâm nói đến mức này rồi, ai mà không tức? Nhưng tức thì tức, cũng phải cân nhắc năng lực…”
“Chà, ai chẳng biết bà Tần chỉ là bình hoa di động? Việc kinh doanh của Tần tổng một chữ cũng m/ù tịt, chỉ biết m/ua sắm. Trợ lý Lâm lại là cánh tay phải đắc lực của Tần tổng, được tín nhiệm sâu sắc. Bà ấy lấy gì chơi lớn với người ta?”
“Làm bình hoa di động cho tốt không được sao? Tần tổng giỏi giang thế, có vài người phụ nữ cũng đương nhiên, cứ phải đấu đ/á làm gì…”
“Tần tổng cũng xui, chẳng giúp được gì đã đành, còn mang rắc rối đến.”
Những lời xì xào lọt vào tai, sắc mặt Tần Mặc tối sầm, lộ rõ vẻ bực dọc.
“Bạch Nhiễm, đừng có gây chuyện!”
Anh ta nhíu mày, giọng điệu như quở trách đứa trẻ không biết điều.
“Nghiên Nghiên còn trẻ khí thế, nói năng hơi thẳng, em tranh giành với cô ấy làm gì? Hôm nay dẫn mấy nhà đầu tư quan trọng đến xem tranh, em đừng làm mặt mũi anh x/ấu hổ. Về nhà ngay đi.”
Tôi đổi tư thế ngồi thoải mái hơn, lưng nhẹ nhàng tựa vào lưng ghè nhung, ánh mắt bình thản nhìn anh ta.
“Bức tranh này tôi đặt trước một tuần. Quy định của phòng tranh, ai đặt trước xem trước, giá cả phù hợp có thể m/ua ngay. Không có lý do nhường cho các vị. Trợ lý của anh muốn chơi với tôi, tôi đồng ý chơi cùng đã rất cho mặt mũi. Mong các vị cũng đừng được voi đòi tiên.”
Tần Mặc như bị thái độ của tôi chọc gi/ận, đột ngột nghiêng người hạ giọng đầy đe dọa:
“Bạch Nhiễm, có phải tại tôi quá nuông chiều cô không? Đừng quên chính lão tử nuôi cô bấy lâu nay, cô đừng tưởng mình là nhân vật. Bảo cút thì cút.”
Tôi hơi nheo mắt, ánh mắt dừng lại trên cơ thể dính ch/ặt của anh ta và Lâm Nghiên trong chốc lát.
“Tần Mặc, ván cược đã thành. Hôm nay anh chỉ cần nghĩ xem, rốt cuộc sẽ đứng về phía cô ta, hay phía tôi.”
Tần Mặc kh/inh bỉ nhìn tôi, giọng điệu càng thêm đ/ộc địa:
“Cô tưởng mình là ai? Cô suốt ngày ngoài m/ua sắm uống trà sắm túi xách còn biết gì? Ăn dùng thứ nào chẳng phải do tôi ki/ếm?”
“Trước mặt tôi làm bộ làm tịch gì? Làm bình hoa thì phải có ý thức của bình hoa, cút về nhà ngay, chuyện hôm nay tôi không tính toán với cô.”
“Nhưng nếu cô cứ tìm cách tự rước nhục, vậy thì đợi mà bò ra.”
Hóa ra anh ta đã lựa chọn.
Giọng tôi lạnh băng. “Bức tranh này, hôm nay tôi nhất định sẽ m/ua.”
02
Tần Mặc gi/ận dữ, chuẩn bị mở miệng.
Lâm Nghiên đã cười khúc khích lắc lắc tay anh ta:
“Anh Mặc~ cô ấy chỉ là bình hoa, hoàn toàn sống dựa vào anh, tức gi/ận với loại người không biết trân quý này làm gì?”
“Phu nhân đã muốn chơi, em sẽ chơi cùng cô ấy.”
“Vừa vặn để mấy vị lão tổng xem kịch vui, chẳng phải rất thú sao? Coi như phu nhân tặng mấy vị lão tổng chương trình miễn phí vậy.”
Nói xong, cô ta lại thở dài,
“Phu nhân hôm nay dám cãi lời anh, chắc là gh/en em được đứng cạnh anh... Thôi em vẫn rời đi vậy.”
Cô ta quay người định đi, Tần Mặc túm lôi vào lòng.
“Người nên đi là cô ta, không phải em, đã muốn bò ra, chúng ta chiều lòng cô ấy.”
Ngay trước mặt vợ mình mà ân ái tình tứ.
Tôi tự nhiên sinh ra cảm giác chán gh/ét.
Một vị tổng hói đầu họ Vương bên cạnh nhìn cảnh này, vỗ vai Tần Mặc:
“Không trách Tần đệ đi đâu cũng dắt theo trợ lý Lâm, không chỉ người đẹp, còn rất biết điều.”
Nghe lời khen của Vương tổng, trên mặt Tần Mặc lộ chút đắc ý.