Rồi cúp máy.

Trước mắt tôi, Tần Liệt trong lúc giao chiến bỗng khựng lại một nhịp. Anh hơi nghiêng đầu, ánh mắt thẳng tắp nhìn về phía tôi. T

ôi lập tức nghe thấy giọng nói của anh: "Lại mất tập trung rồi à?"

Giọng điệu mang theo chút dỗ dành, mỗi khi tôi say anh đều trêu chọc tôi như vậy, hoàn toàn khác với vẻ nghiêm túc giả tạo trước mặt tôi.

Tôi điều khiển tất cả robot gia dụng dừng lại, xếp hàng giơ ngón giữa.

Thằng khốn này, anh cố tình diễn cho tôi xem.

11

Viện binh của đội hộ vệ đã tới bên cạnh Tần Liệt.

Tôi không quan tâm anh nữa, chỉ tập trung theo dõi tình hình bên Tư Trừng.

Lúc tạm biệt, khi tôi vỗ vai cậu ta, đã lén gắn một thiết bị giám sát nhỏ lên người cậu ta.

Đáng lẽ ra, cậu ta phải đi theo lộ trình mới tôi đặc biệt sắp xếp.

Con đường này vốn dành cho bản thân tôi, nên dù là nhân viên văn phòng không giỏi chiến đấu cũng có thể rút lui dễ dàng, không thể bại lộ.

Huống chi là Tư Trừng.

Nhưng lúc này, đội hộ vệ truy đuổi cậu ta lại cực kỳ có mục tiêu.

Tôi suy nghĩ một chút, kích hoạt chương trình tự hủy của thiết bị giám sát, khiến mọi thiết bị điện tử trên người Tư Trừng mất tác dụng.

Dấu vết truy tung của đội hộ vệ hỗn lo/ạn một lúc, nhưng nhanh chóng khôi phục trật tự, tiếp tục tiến lên với mục tiêu rõ ràng.

Bọn họ còn cách khác để định vị Tư Trừng?

Tôi nhíu mày, quyết định lái phi hành khí đến chỗ Tư Trừng để xem thực hư thế nào.

Vừa định động thân, phi hành khí của tôi đã bị một đội ngũ vây quanh.

Tất cả đều cầm sú/ng, người đứng đầu hét lớn: "Ngài Thẩm, mời xuống kiểm tra."

Có kẻ lầm bầm: "Đây là Omega của đội trưởng Tần."

Người cầm đầu kh/inh bỉ: "Thì sao? Tôi có tin tức chính x/á/c, anh ta chính là đồng bọn."

Tôi hiểu ra, tổ chức quả nhiên không bỏ sót tôi.

Tần Liệt dặn tôi đừng xuống phi hành khí, nhưng tôi lại uống thêm hai ngụm rư/ợu, giả vờ say khướt mở cửa.

Người cầm đầu đẩy một người đàn ông áo đen tới, quát lớn: “Ngửi đi! Có mùi hoa hồng không?”

Hoa hồng - mùi pheromone đặc trưng của Tư Trừng.

Người đàn ông áo đen vươn cổ ngửi tôi một lúc, gượng gạo lắc đầu.

Những người khác cũng ngửi: "Không có mùi hoa hồng, lẽ nào là hiểu nhầm?"

Người đàn ông áo đen vẫn lắc đầu.

"Không thể nào!"

Người cầm đầu nghiến răng: "Bắt về trước."

Tôi giả vờ say dựa cửa, không phản kháng.

Nghi phạm cùng vụ án thường bị giam chung, vào tù chính là cơ hội tốt để tôi tiếp cận tên thương nhân giàu có đó.

C/òng tay vừa chuẩn bị khóa lại, thì có một bàn tay ấm áp nắm lấy tôi.

Là Tần Liệt, anh xoa xoa cổ tay tôi: “Các người nghĩ… khi vợ tôi đang hẹn hò với tôi, trên người lại dính tin tức tố của nghi phạm sao?”

12

Cả đám đồng loạt đáp: "Không… không có!"

"Ừ."

Tần Liệt bế tôi tiến lên, một cước đ/á văng người đàn ông áo đen.

Người đàn ông áo đen phun ra một ngụm m/áu màu xanh đậm, lộ ra xúc tu dài và bộ phận miệng đ/áng s/ợ.

Hóa ra anh ta là một loài Trùng Tộc cực kỳ nhạy với mùi pheromone.

Tần Liệt đ/á mạnh một cái, đôi bốt đengọn gàng c/ắt đ/ứt bộ phận miệng của Trùng Tộc.

Xung quanh im phăng phắc.

Tần Liệt nhìn thẳng người dẫn đầu: "Phó đội trưởng Ngô, từ khi nào đội hộ vệ cần dựa vào Trùng Tộc để phá án vậy?”

"Nhưng, nhưng..." Phó đội trưởng Ngô ấp úng.

Tần Liệt không thèm để ý, trực tiếp ra lệnh: "Tập trung rà soát khu vực phía Tây xem có Trùng Tộc trà trộn không."

Đội hộ vệ lập tức giải tán.

Phó đội trưởng đứng lẻ loi phía sau, khuôn mặt xám xịt nhìn Tần Liệt.

Tần Liệt bế tôi bước qua người ấy.

Tôi cúi đầu dựa vào vai Tần Liệt, khi đi qua Phó đội trưởng Ngô bỗng nhoẻn miệng cười, khẽ mấp máy: "Đồ vô dụng."

Đối phương gi/ật mình ngẩng đầu, trợn mắt chỉ tay về phía tôi.

Tôi vẫy tay: “Bye bye.”

Tần Liệt đột nhiên dừng bước, như muốn quay lại.

Tôi nhanh tay khoác cổ anh: "Anh về rồi à."

"Ừ." Tần Liệt cuối cùng cũng đưa tôi lên phi hành khí.

Dưới tay tôi, tuyến thể của Tần Liệt hơi nóng.

Tôi chợt nhớ lại hành động hôn tuyến thể tôi trong phòng thay đồ của anh.

Tôi sớm đoán được tổ chức lần này muốn dồn tôi vào chỗ ch*t.

Khỏi cần nghĩ, người tố cáo hôm nay có kẻ gây rối, thông qua Trùng Tộc cung cấp thông tin cho tôi và Tư Trừng, chắc chắn đều là bọn họ.

Vì thế, Tần Liệt đã biết trước thông tin về mùi pheromone của Tư Trừng, biết có Trùng Tộc đ/á/nh hơi, nhưng lại chọn giúp tôi?

Tần Liệt dặn dò cấp dưới vài câu, rồi bịt mắt tôi, cúi xuống hôn tôi một cái.

Chạm nhẹ rồi rời đi.

Anh lại tiếp tục gọi điện: “Con sâu kia, đưa về giam hai ngày, tôi sẽ đích thân thẩm vấn.”

Tôi ngẫm lại nụ hôn ấy, dường như anh cố ý thu hút sự chú ý của tôi, để tôi nghe được sắp xếp của anh.

13

Tần Liệt vừa đặt quang n/ão xuống, phi hành khí đột nhiên vang lên tiếng nhiễu điện tử.

Có kẻ xâm nhập!

Tôi vừa định đứng dậy, Tần Liệt đã ôm ch/ặt tôi nhảy khỏi phi hành khí.

"Ha ha, dọa được các người rồi nhỉ?"

Giọng nói lười biếng của Tư Trừng vang lên: "Còn có bất ngờ nữa."

Tiếp theo là một đoạn ghi âm.

Tư Trừng hỏi: “Anh ta dính người thế này không giống gu trước giờ của cậu nhỉ. Cần tôi giải quyết giúp không?”

Giọng tôi đáp: "Được, làm đi."

Tư Trừng hỏi: "Em đành lòng sao?"

Giọng tôi: "Chúng ta không hợp đâu, thật đấy."

Tư Trừng lại hỏi: "Về sau thì sao?"

Giọng tôi: "Sao, cậu vẫn chưa quên được tôi à?"

Tôi nghiến răng, tất cả đều là đoạn hội thoại lúc nãy nhưng đã bị c/ắt xén biến chất.

Tần Liệt khẽ "hừ", tay đang siết ch/ặt eo tôi đột ngột tăng sức lực.

Tôi thậm chí có thể cảm giác mấy sợi dây đỏ buộc ở eo chắc đã bung ra, vừa tê vừa ngứa.

Tôi nghĩ đáng lẽ lúc nãy không nên để robot b/án cho Tần Liệt bộ đồ kia… hình như đã mở ra cánh cửa thế giới mới cho anh.

Tần Liệt gần như lao về nhà với tốc độ chớp nhoáng.

Tôi do dự, không biết nên uống thêm rư/ợu cho say thật, hay giả vờ uống ít để tỉnh táo lại, như vậy có lẽ sẽ đỡ bị hại hơn.

Phi hành khí dừng lại, tôi rên rỉ vài tiếng, từ từ mở mắt.

Tần Liệt tỉnh táo nhìn chằm chằm tôi.

Rồi hung hãn hôn tới, truyền sang mùi rư/ợu nồng nặc.

Tôi ho sặc sụa.

Tần Liệt dịu dàng vỗ lưng tôi, rồi bàn tay dần di chuyển lên, lòng bàn tay nóng bỏng đ/è lên tuyến thể mong manh sau gáy, buộc tôi ngẩng đầu uống thêm nhiều rư/ợu hơn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
10 Đồng nữ Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Phân Hóa Thành Omega, Tôi Bị Trúc Mã Bắt Chịu Trách Nhiệm

8
Tôi đột nhiên phân hóa thành Omega trong ký túc xá, rồi lăn lên giường với trúc mã mà tôi thầm thích. Ngày hôm sau, trúc mã sa sầm mặt hỏi tôi: “Omega phát tình tối qua là ai?” Nhìn vẻ mặt chán ghét của Cố Chước, tôi theo bản năng nói dối. “Làm sao tôi biết được.” “Chẳng lẽ là tôi sao?” “Cậu biết mà, tôi là Beta.” Tôi gượng cười, nhưng nắm tay giấu trong tay áo lại không ngừng siết chặt. Sao tôi lại quên mất được chứ. Cố Chước ghét Omega nhất mà. Để che giấu chuyện mình phân hóa, tôi bắt đầu chủ động tránh mặt Cố Chước. Tôi khéo léo từ chối lời mời đi cùng của cậu ấy. Buổi sáng cố gắng dậy thật sớm. Buổi tối thì trắng đêm không về. Nhìn đôi mày mắt ngày càng u ám của Cố Chước, tim tôi đập điên cuồng, cứ tưởng mình đã để lộ sơ hở gì đó. Vì vậy tôi lập tức tìm cố vấn xin chuyển khỏi ký túc xá. Nhưng vừa ra khỏi cửa, Cố Chước vốn nên đang lên lớp lại xuất hiện sau lưng tôi như bóng ma. Bóng dáng cao lớn phủ xuống. “A Bạch.” “Rốt cuộc tôi đã làm sai chuyện gì mà khiến cậu cứ trốn tránh tôi như vậy?”
ABO
Boys Love
0
Vô Tận Chương 30