“Ba ơi, anh ấy chưa đi.”

Tôi không thèm để ý, lê bước vào nhà, đôi chân nặng trịch như đổ chì.

“Con đi lau khô người đi.”

Tôi ném chiếc khăn khô lên đầu Thẩm Bào Bào, giọng đầy bực dọc: “Đừng tưởng thay da đổi thịt rồi là không sợ cảm. Th/uốc cảm 35 tệ một hộp, không có tiền m/ua đâu.”

Thẩm Bào Bào gỡ khăn xuống, phồng má.

“Anh ấy cũng không có tiền m/ua th/uốc.”

Tôi khựng lại.

“Hắn không cần. Sét đ/á/nh vào người còn như gãi ngứa, tí mưa tẹo nào.”

“Nhưng anh ấy đang chảy m/áu.”

Thẩm Bào Bào chỉ vào má mình.

Vị trí ấy tương ứng với vết s/ẹo trên mặt Thương Minh.

“Rất đ/au.”

Lòng tôi thắt lại.

Đau?

Hắn cũng biết đ/au sao?

Năm năm trước bỏ mặc tôi một mình, sao hắn không nghĩ tôi có đ/au không?

Tôi hít sâu, dằn xuống thứ cảm xúc mềm yếu mang tên thương hại.

“Ba cũng đ/au.”

Tôi lôi viên kim cương ra.

Cộp!

Đập nó lên bàn trà.

“Thấy chưa? Đây chính là th/uốc giảm đ/au ba con cho đấy.”

Viên đ/á lấp lánh ánh xanh dưới đèn. To như thế này, đừng nói m/ua th/uốc, m/ua hết tiệm th/uốc trong thành phố cũng đủ.

Nhưng nhìn nó, tôi chỉ thấy mỉa mai.

Năm năm chờ đợi, vô số đêm mất ngủ, cuối cùng đổi lại cục đ/á vô h/ồn này.

Nếu tiền m/ua được thời gian, tôi nguyện trắng tay để quay lại ngày gặp hắn. Thà làm mồi cho cá m/ập còn hơn bước vào cái cửa hàng tiện lợi ấy.

12

Bảy năm trước, tôi vừa tốt nghiệp đại học.

Khi ấy nghèo rớt mồng tơi, giữa thành phố này không có chỗ dung thân.

Ban ngày thực tập ở công ty quảng cáo, đêm đến làm ca đêm ở FamilyMart góc phố.

Đêm ấy cũng là đêm bão.

Cửa tự động hỏng, lặp đi lặp lại câu “Chào mừng quý khách”.

Thương Minh đẩy cửa bước vào.

Hắn đứng đó với đôi chân trần, mắt dán vào những bao th/uốc đủ màu trên kệ, bất động.

Tôi cầm chổi bước tới chặn trước mặt: “M/ua gì vậy?”

Ngón tay hắn chỉ vào hộp th/uốc đỏ trắng sau quầy.

“Cái đó.”

Hồng Tháp Sơn, bảy tệ rưỡi một bao.

Tôi đ/ập bao th/uốc xuống quầy, tay kia xòe ra gõ gõ mặt bàn.

Thương Minh mò mẫm mãi trong túi ướt sũng, cuối cùng đưa ra vài con sò còn nhỏ nước, mép vỏ dính cả rong biển.

“Cái này?”

Tôi vứt bao th/uốc lại kệ, chỉ tấm biển QR code cửa: “Tiền tệ, quét mã, hoặc tiền mặt.”

Hắn nhíu mày nhìn ô vuông đen trắng, đầu ngón tay chạm vào tờ giấy.

Trông chẳng thông minh lắm.

Hôm đó tôi trả hộ hắn bảy tệ rưỡi.

Không vì gì cao siêu.

Đêm mưa quá lạnh, cả thành phố đình trệ, trong cửa hàng chỉ còn hai sinh vật sống.

Nhưng tôi không ngờ hắn đưa bao th/uốc cho tôi.

“Gì vậy?”

Hắn cấu vào quần.

“Cho em. Em thích.”

Tôi không nhịn được, khóe miệng gi/ật giật.

“Anh quen em?”

Câu nói đùa thôi.

Dù sao tôi mới tới thành phố ba tháng, qu/an h/ệ xã hội chỉ loanh quanh lũ mèo hoang dưới đường.

Nhưng hắn ngừng cấu quần.

Gật đầu nghiêm túc.

“Ừ.”

Hắn thêm.

“Nhìn em, lâu rồi.”

Sống lưng tôi đơ cứng.

Về sau tôi mới biết, từ ngày đầu lên bờ, con cá này đã để mắt tới tôi.

Hắn ngâm mình trong làn nước lạnh giá của đê chắn sóng, đếm giờ tôi vào ca, nhìn tôi ngồi trên đống đ/á phủ đầy hàu biển, châm điếu Hồng Tháp Sơn bảy tệ rưỡi này tới điếu khác.

Hắn không hiểu tỷ giá, cũng chẳng biết QR code.

Nhưng hắn nhớ cái hộp đỏ trắng ấy.

Nhớ lúc tôi phà khói, những nỗi lo âu vướng ở đuôi mắt sẽ tạm tan đi.

Nên hắn mang theo mùi mặn chát của biển xộc vào thế giới tôi.

Dùng mấy mảnh vỏ sò tàn tạ, muốn đổi lấy phút giây thư thái của tôi.

“Vì em thích.”

Hắn lặp lại.

Bao th/uốc bị nhét vào túi đồng phục.

Xong việc, hắn quay lưng bỏ đi.

Không cảm ơn, không tán gẫu.

Chỉ để lại dấu chân trần ướt nhẹp trên gạch men, kéo dài vào màn mưa.

Sau đó, kiểu “m/ua chịu” này kéo dài ba tháng.

Hắn xuất hiện đúng giờ mỗi tối, tôi không lấy sò của hắn, chỉ đưa th/uốc, thỉnh thoảng dúi cho hai xiên cá viên ế.

Cho đến đêm kho hàng mất điện.

Lần đầu tiên chúng tôi vượt giới hạn.

Không gian chật ních thùng nước khoáng.

Thân nhiệt hắn thấp, áp vào khiến tôi rùng mình.

Hắn không biết hôn, cũng chẳng hiểu tình cảm.

Chỉ biết dựa vào bản năng mà áp sát.

Thế là tôi dẫn dắt hắn làm hết những chuyện sau đó.

Còn lấy sợi chỉ đỏ xỏ chìa khóa phòng trọ đưa hắn.

“Từ nay em có nhà rồi.”

“Nhớ mỗi ngày ngoan ngoãn về nhà, đừng lạc đường.”

Hắn cúi nhìn mảnh kim loại trước 🐻, nhét vào trong cổ áo.

“Ừ.”

Rồi hắn học được cách mở cửa, cũng học luôn cách đóng cửa bỏ đi.

Đến chìa khóa cũng chẳng trả.

Hồi ức đ/ứt đoạn.

Bảy năm trước hắn dùng vỏ sò đổi lấy bao Hồng Tháp Sơn và đóa hoa đầu xuân của tôi.

Bảy năm sau, hắn định dùng cục đ/á này m/ua đ/ứt quyền nuôi Bào Bào cùng nửa sinh mạng tôi.

Tính toán hay đấy, dưới biển sâu cũng thông dạy toán Olympic?

Ngoài cửa vẳng tiếng hắt xì khẽ.

Gió gào lớn, âm thanh ấy hòa vào mưa gần như không thể nghe.

13

“Sao còn chưa cút?”

Tôi áp sát cửa, hạ giọng quát.

Ngoài kia yên lặng hai giây.

Rồi giọng Thương Minh đục đục vọng vào, mũi nghẹt đặc như cảm, lại như đang khóc.

“Không có chỗ đi.”

“Biển rộng thế, không chứa nổi mày?”

“Lạnh.”

Tôi phì cười.

“Đồ m/áu lạnh, sợ gì lạnh.”

“Ở đây không lạnh.”

Giọng hắn thấp hơn, luồn qua khe cửa, mang theo nỗi uất ức khiến lòng người mềm yếu.

“Thẩm Ngạn, ở đây có mùi của anh.”

Ngón tay tôi nắm ch/ặt tay nắm cửa.

Tên khốn này.

Năm năm không gặp, còn học được cả nói lời đường mật.

“Không cút tao báo cảnh sát đấy.”

Tôi mở cửa, nhìn xuống hắn.

“Thẩm Ngạn.”

Hắn ngẩng lên nhìn tôi.

“Thật sự em chỉ đi m/ua th/uốc thôi.”

“Chỉ là lạc đường thôi.”

“Với lại... em nhớ anh.”

Bước chân tôi khựng lại.

Khoé mắt đột nhiên cay xè.

Tôi nhớ đêm năm năm trước.

Hắn hôn lên trán tôi, nói: “Đợi anh, m/ua bao th/uốc là về.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau khi giải trừ liên kết, tôi chọn kẻ thù của người cũ

Chương 16
Tôi và Tần Thịnh – một chiến binh cấp S đã liên kết tinh thần suốt 10 năm. Đến lần thứ ba làm nhiệm vụ, anh ta lại lựa chọn bỏ rơi tôi. Một giây trước khi vụ nổ xảy ra, anh lướt qua tôi, đè chặt một nữ hướng đạo cấp B dưới thân để bảo vệ, rồi quay đầu nói với tôi: “Em cố trụ vững.” Trong đầu tôi lại hiện lên lời thề nóng bỏng của mười năm trước, khi chúng tôi vừa liên kết: “Từ hôm nay trở đi, em vĩnh viễn là ưu tiên số một của tôi.” Sau khi rời khỏi ICU, tôi không chút biểu cảm ký vào đơn xin giải trừ liên kết đã chuẩn bị từ trước. Nghe tin, Tần Thịnh còn đang bận ăn mừng chiến thắng: “Tôi với em ấy là anh em chiến hữu hơn 10 năm, chuyện nhỏ thế này không đáng. Em ất giận mấy ngày rồi tự hết thôi. Nào, để tôi giới thiệu, đây là chị dâu tương lai của các cậu.” Ba ngày, rồi lại ba ngày nữa. Tôi không đi gặp Tần Thịnh. Cho đến khi tinh thần của anh ta sụp đổ, rơi vào trạng thái cuồng loạn, bị lính canh chặn lại bên ngoài phòng trị liệu của tôi. Đôi mắt đỏ ngầu, hắn ta gào lên: “Thẩm Thức Nguy! Tôi là người đồng hành tốt nhất của em! Em nói tôi là ưu tiên số một mà! Mở cửa giúp tôi!” Tôi lạnh nhạt đáp theo đúng quy trình: “Nếu đặt lịch bây giờ, một tháng rưỡi nữa mới đến lượt anh.” Tạ Tầm bước ra từ phòng trị liệu: “Thiếu tướng Tần, ưu tiên số một của một hướng đạo, vĩnh viễn là người đã liên kết với em ấy.” Anh dừng lại một chút, tay siết lấy eo tôi, rồi chỉ vào mình: “Bây giờ… là tôi.”
2.38 K
9 Bất Khả Độ Chương 11
11 Nuôi Vợ Từ Bé Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm