Tôi nắm ch/ặt lấy tay hắn.

Đây không phải là bàn tay của kẻ được nuông chiều.

"Tay mày sao thế này?"

Thương Minh định rút tay lại, nhưng bị tôi giữ ch/ặt.

"Chuyển đồ, bị mài mòn thôi."

"Chuyển thứ gì mà mài mòn đến mức này?"

"Đừng bảo tao mày dùng tay đẩy thuyền về."

Thương Minh im lặng một lúc.

"Không thể dùng thần lực."

Hắn nhìn thẳng vào mắt tôi, thành thật thú nhận.

"Kéo vật thể lớn xuyên hải vực, nếu dùng thần lực sẽ gây sóng thần."

"Chỉ có thể dùng sức kéo vật lý."

"Với lại... nó rất nặng."

"Dòng hải lưu cũng ngược chiều, toàn là nghịch lưu."

Đầu tôi ù một tiếng.

Kéo vật lý.

Nghịch lưu.

Đại Tây Dương.

Dù địa lý tôi học không giỏi, nhưng cũng biết Đại Tây Dương cách đây bao xa.

"Mày..."

"Mày ki/ếm con thuyền này ở đâu?"

"Từ một đại dương khác."

Thương Minh chỉ về phía tây.

"Ở đó nhiều thuyền đắm, nhiều vàng. Biển bên này nghèo quá, không tìm được cái nào tốt."

Hắn nói như chuyện đương nhiên.

Như thể đang bảo "Rau chợ đầu ngõ không tươi, tao phải chạy năm cây ra chợ sớm m/ua".

"Tao tìm rất lâu, mới thấy con thuyền lớn nhất, nguyên vẹn nhất này."

"Rồi sao?"

"Rồi kéo về."

Thương Minh làm điệu bộ minh họa.

"Dùng rong biển bện thành dây thừng, buộc vào người. Mỗi ngày bơi 80km, tối nghỉ ngơi."

"Nhưng giữa đường gặp mấy trận bão, dây đ/ứt, thuyền chìm, lại phải vớt lên từ đầu."

"Còn phải qua hải quan... chỗ các mày gọi là giao giới thềm lục địa, ở đó có kết giới, không thể xông vào, phải đi vòng."

Hắn nhăn mặt, như đang nhớ lại hành trình không mấy dễ chịu.

"Hơi xa."

"Tao tưởng hai ba năm là tới nơi."

"Kết quả mất năm năm."

Nói xong, hắn liếc nhìn tôi dò xét.

"Có chậm quá không?"

"..."

Tôi nhìn hắn.

Nhìn gã đàn ông quyền lực nhất, giỏi đ/á/nh nhất đại dương này.

Vì muốn ki/ếm cho tôi thứ gọi là "lễ cưới", như phu kéo thuyền, lôi con thuyền ngàn tấn từ đầu kia địa cầu, dùng sức người trần, ngược dòng hải lưu, từng bước kéo về trước mặt tôi.

Năm năm.

Trong một nghìn tám trăm ngày đó.

Tôi tưởng hắn đang chìm trong tửu sắc, phụ bạc bẽo.

Hóa ra hắn đang làm cu li dưới đáy biển.

Chả trách khi về hắn tiều tụy thế, chả trách bộ đồng phục nát bươm vì ngâm nước.

Tôi bỗng muốn cười.

Lại muốn khóc.

Đây là cái gì?

Cái đéo gì thế này?

Thẩm Ngạn này có đức gì, khiến một gã người cá vì mình mà ra nông nỗi ngốc nghếch thế.

"Mày đi/ên rồi à?"

Tôi ch/ửi một câu.

Mắt tôi cay xè, tầm nhìn mờ đi.

"Ai bảo mày đi kéo thuyền? Ai đòi mấy thứ đồ rá/ch nát này?"

Thương Minh hoảng hốt.

Hắn đưa tay định lau mắt cho tôi, nhưng nhìn bàn tay đầy chai sạn và vết thương, lại rụt lại, chỉ dám dùng mu bàn tay chùi nhẹ má tôi.

"Mày muốn mà."

"Năm năm trước, xem phim."

"Mày nói, giá mà được như Thuyền trưởng Jack, có một con thuyền chất đầy tiền vàng thì tốt."

"Mày nói muốn nằm ngủ trên đống tiền vàng."

Tôi sững người.

Ký ức ùa về.

Lúc đó chúng tôi còn chưa chia tay.

Cùng cuộn trong căn phòng thuê chục mét vuông, xem đĩa lậu.

Lúc đó tôi nghèo rớt mồng tơi, buột miệng than thở một câu.

Đến bản thân tôi cũng quên mất.

Nhưng hắn nhớ.

Không chỉ nhớ, hắn còn coi như thánh chỉ, thực hiện kế hoạch năm năm.

"Tao..."

Tôi há hốc mồm, không thốt nên lời.

Hòn đ/á chặn ng/ực năm năm bỗng vỡ tan.

Tan thành bụi, bị gió biển thổi bay mất hút.

Tôi chợt tin, lời hắn nói "đi m/ua th/uốc rồi lạc đường" không chỉ là cớ thoái thác, mà trong bộ n/ão chỉ có đường thẳng ngây thơ của hắn, việc kéo thuyền từ Đại Tây Dương về với ra cửa hàng tiện lợi m/ua bao th/uốc, bản chất cũng chẳng khác gì nhau.

Đều là để khiến tôi "vui lòng".

Chỉ là giữa đường gặp chút "trục trặc nhỏ" về giao thông.

"Bố ơi, đừng khóc."

Thẩm Bào Bào không biết từ lúc nào đã len lén tới, nhón chân, đưa đôi bàn tay nhỏ dán đầy băng cá nhân ra.

Trong tay nắm ch/ặt đồng tiền vàng.

Vừa nhặt được lúc hỗn lo/ạn.

"Cho bố. Cái này không chìm đâu."

Nó nhét đồng tiền vào tay tôi, rồi chạy ôm lấy chân Thương Minh.

"Bố kia ơi, còn nữa không?"

Thương Minh cúi nhìn nó, lại nhìn tôi.

"Dưới biển còn nhiều."

"Chỉ cần Thẩm Ngạn vui, tao có thể quay lại kéo tiếp."

"Kéo cái đếch mày!"

Tôi nắm ch/ặt đồng tiền, vàng cấn vào lòng bàn tay đ/au nhói.

Túm lấy cổ tay Thương Minh, lôi hắn quay về.

"Đi đâu?"

Thương Minh loạng choạng một cái, ngoan ngoãn đi theo.

"Về nhà."

Tôi không ngoảnh lại, giọng lớn tiếng.

"Bôi th/uốc!"

16

Đưa Thương Minh về nhà, tôi cũng chẳng khách sáo.

Ép hắn ngồi lên sofa, lôi ra lọ cồn iốt sắp hết hạn cùng bịch bông gòn.

"Đưa tay ra."

Thương Minh ngoan ngoãn đưa tay, lớp da non trong lòng bàn tay lộ ra, nhìn hơi rợn.

Tôi chấm bông gòn vào cồn, bôi lên vết thương.

"Xì..."

Hắn rụt tay lại.

"Chịu đi."

Tôi trừng mắt, nhưng động tác tay nhẹ hẳn.

"Kéo thuyền không biết đ/au, giờ biết đ/au rồi à?"

Thương Minh nhìn tôi, mắt không chớp.

"Lúc đó nghĩ đến việc về gặp mày, không đ/au."

"C/âm mồm."

Tai tôi nóng bừng, vứt bông gòn vào thùng rác.

"Nói nhảm nữa tao tống cổ mày ra khỏi nhà."

Thẩm Bào Bào ngồi xổm bên cạnh, tay vẫn nắm ch/ặt đồng tiền vàng, cắn thử một phát, phát hiện không cắn nổi, lại gh/ê t/ởm lau nước dãi lên quần áo.

"Bố ơi, cái này không ăn được."

"Đó là tiền."

Tôi tịch thu đồng tiền, nhét vào túi.

"M/ua được cả vạn cái bánh pudding."

Cuộc sống cứ thế trôi đi.

Thương Minh coi như ở nhờ luôn.

Nhưng hắn ăn khỏe quá.

Cộng thêm Thẩm Bào Bào con nhóc nuốt vàng, đồng lương ít ỏi của tôi sắp cạn đáy.

Ba ngày sau, tối.

Tôi chống cằm nhìn hóa đơn trên điện thoại, tivi đang chi thời sự buổi tối.

"... Do ảnh hưởng tình hình quốc tế, giá vàng liên tục tăng cao, hôm nay đã phá mốc một nghìn năm trăm tệ mỗi gram..."

Một nghìn năm trăm.

Tim tôi thót lại.

Trong đầu hiện lên con thuyền lớn chính tay tôi ra lệnh chìm xuống rãnh biển.

Một thuyền vàng như thế.

Giá trị biết bao nhiêu?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau khi giải trừ liên kết, tôi chọn kẻ thù của người cũ

Chương 16
Tôi và Tần Thịnh – một chiến binh cấp S đã liên kết tinh thần suốt 10 năm. Đến lần thứ ba làm nhiệm vụ, anh ta lại lựa chọn bỏ rơi tôi. Một giây trước khi vụ nổ xảy ra, anh lướt qua tôi, đè chặt một nữ hướng đạo cấp B dưới thân để bảo vệ, rồi quay đầu nói với tôi: “Em cố trụ vững.” Trong đầu tôi lại hiện lên lời thề nóng bỏng của mười năm trước, khi chúng tôi vừa liên kết: “Từ hôm nay trở đi, em vĩnh viễn là ưu tiên số một của tôi.” Sau khi rời khỏi ICU, tôi không chút biểu cảm ký vào đơn xin giải trừ liên kết đã chuẩn bị từ trước. Nghe tin, Tần Thịnh còn đang bận ăn mừng chiến thắng: “Tôi với em ấy là anh em chiến hữu hơn 10 năm, chuyện nhỏ thế này không đáng. Em ất giận mấy ngày rồi tự hết thôi. Nào, để tôi giới thiệu, đây là chị dâu tương lai của các cậu.” Ba ngày, rồi lại ba ngày nữa. Tôi không đi gặp Tần Thịnh. Cho đến khi tinh thần của anh ta sụp đổ, rơi vào trạng thái cuồng loạn, bị lính canh chặn lại bên ngoài phòng trị liệu của tôi. Đôi mắt đỏ ngầu, hắn ta gào lên: “Thẩm Thức Nguy! Tôi là người đồng hành tốt nhất của em! Em nói tôi là ưu tiên số một mà! Mở cửa giúp tôi!” Tôi lạnh nhạt đáp theo đúng quy trình: “Nếu đặt lịch bây giờ, một tháng rưỡi nữa mới đến lượt anh.” Tạ Tầm bước ra từ phòng trị liệu: “Thiếu tướng Tần, ưu tiên số một của một hướng đạo, vĩnh viễn là người đã liên kết với em ấy.” Anh dừng lại một chút, tay siết lấy eo tôi, rồi chỉ vào mình: “Bây giờ… là tôi.”
2.38 K
9 Bất Khả Độ Chương 11
11 Nuôi Vợ Từ Bé Chương 9

Mới cập nhật

Xem thêm