Từng dự đoán cô ấy sẽ gặp chuyện, tôi đương nhiên bị liệt vào danh sách nghi can số một. Nhưng chẳng bao lâu sau, tôi được thả ra. Lý do thứ nhất là tôi có chứng cứ ngoại phạm vững chắc. Thứ hai, cách ch*t của Kiều Phi Phi quá... kỳ quái, một sinh viên đại học bình thường như tôi không thể nào làm được.

Kiều Phi Phi ch*t vì kinh hãi. Bữa tiệc được tổ chức ngay tại khách sạn cô ấy ở, trong lúc đó cô ấy chỉ đi vệ sinh rồi không bao giờ trở lại. Khi bạn bè phát hiện, thân thể cô đã cứng đờ, đồng tử giãn to, miệng há hốc trong tư thế gục ngã đầy k/inh h/oàng.

Bước ra khỏi đồn cảnh sát, tôi cúi đầu trầm tư. Dựa vào những câu hỏi của cảnh sát và thông tin lan truyền trên mạng, tôi có thể đoán được nguyên nhân cái ch*t của Kiều Phi Phi. Nó thậm chí chưa kịp ra tay, chỉ cần nhìn thấy hình dạng của nó, Kiều Phi Phi đã ch*t khiếp.

"Hứa Gia!"

Trương Tĩnh Kỳ mếu máo xô cửa phòng ký túc xá bước vào, vừa thấy tôi liền quỳ sụp xuống đất cúi đầu liên tục, hoàn toàn khác với vẻ kiêu ngạo ngày trước.

"Tôi xin lỗi cậu! Cậu muốn trừng ph/ạt thế nào cũng được, tôi không muốn ch*t, tôi không muốn ch*t như Kiều Phi Phi..."

"Xin cậu c/ứu tôi! Bao nhiêu tiền tôi cũng trả, thậm chí cả đời này làm trâu ngựa trả ơn cậu cũng được! Ba mẹ vất vả nuôi tôi học đại học, tôi chưa kịp báo hiếu mà!"

Trương Tĩnh Kỳ tưởng tôi sẽ mềm lòng, vì trong ký túc xá tôi nổi tiếng hiền lành. Nhưng khi ngẩng đầu lên, cô ấy chỉ thấy ánh mắt lạnh băng của tôi.

Tôi lắc đầu: "Tôi không c/ứu được cô. Tôi đã nói rồi, ai tiêu tiền trúng số đều phải ch*t."

Tiểu Thảo động lòng thương: "Hứa Gia, hay cậu giúp bạn ấy đi, cùng là bạn phòng mà."

Tôi vẫn lặng thinh lắc đầu.

Trương Tĩnh Kỳ khóc đến nghẹt thở, những cơn ho sặc sụa liên hồi. Tôi thở dài, ngồi xuống ghế nói: "Tôi không c/ứu được, nhưng có thể mách cô một cách: Nếu gặp nó, đừng h/oảng s/ợ, giả vờ không thấy, may ra thoát được kiếp đầu."

Tôi nói thế không phải vì tốt bụng, mà vì tôi cũng tò mò muốn biết rốt cuộc nó là thứ gì.

Trương Tĩnh Kỳ lao đến trước mặt tôi, giọng run bần bật: "Nó là ai? Nó... đ/áng s/ợ lắm sao?"

"Tôi cũng không biết."

Tôi lắc đầu rồi nhìn cô ấy đầy ẩn ý: "Đủ để ch*t khiếp."

Tôi chỉ nói được đến đó, vì bản thân cũng chưa rõ. Nhưng Trương Tĩnh Kỳ có cách riêng, cô ấy nghĩ nơi đông người sẽ có dương khí mạnh, nên không ở nhà mà chạy ra quảng trường mở livestream.

Cô ấy bảo xung quanh đông người, mạng lại nhiều người theo dõi, thứ kia sẽ không dám tới. Người cô ấy kết nối livestream chính là tôi.

Buổi phát trực tiếp vừa mở, hàng vạn netizen đổ xô vào:

[Cắm trại đây, các bạn đoán xem streamer sống được qua đêm không?]

[Không biết nữa, mà người đang kết nối kia là ai thế?]

[Tôi vừa check, hình như là người từng đoán trúng người trúng số sẽ ch*t.]

[Trời, linh thiêng vậy? Cái vé số này bị nguyền rồi sao?]

[Thiệt luôn chăng?!]

Trương Tĩnh Kỳ giơ chân máy, hướng ống kính thẳng vào mình. Nhiều người ở quảng trường nhận ra cô, xôn xao bàn tán chụp ảnh. Nhưng cô ấy không quan tâm, vừa ngồi uống nước trên ghế đ/á vừa liếc mắt nhìn quanh.

Tôi hỏi: "Có gì lạ không?"

Trương Tĩnh Kỳ gật đầu xong bỗng cúi gằm mặt. Tôi để ý thấy trong livestream, cơ thể cô ấy đột nhiên cứng đờ như đang cực kỳ căng thẳng.

Tôi lập tức cảnh giác: "Trương Tĩnh Kỳ! Cô sao thế?"

Cô ấy không ngẩng đầu, thốt ra câu khiến cả livestream rùng mình:

"Nó... đang đối diện tôi."

Nhưng khán giả chẳng thấy gì, chiếc ghế đối diện hoàn toàn trống trơn. Trương Tĩnh Kỳ khóc thét: "Nó... nó tới rồi! Làm sao bây giờ?!"

Tôi xoa thái dương: "Đừng nhìn nó, tiếp tục làm việc của cô đi."

"Trương Tĩnh Kỳ, tôi hỏi cô, nó trông thế nào?"

Nghe câu hỏi, Trương Tĩnh Kỳ r/un r/ẩy cầm ly nước uống vội rồi sặc sụa ho: "Khụ khụ...!"

"Nó... nó có cả trăm tay, cao lớn khủng khiếp, người chi chít chân tay... Nhưng... sao nó quen quá..."

Tôi gấp gáp hỏi dồn: "Quen kiểu gì?"

Trương Tĩnh Kỳ ngẩng mặt nhìn camera, nở nụ cười méo xệch: "Hứa Gia... mặt nó giống hệt tượng Quan Âm của cậu!"

Ngay tích tắc đó, đầu Trương Tĩnh Kỳ lìa khỏi cổ, nảy như quả bóng về phía bồn hoa. Chân tay đ/ứt lìa trong không trung, cả người cô ấy vỡ vụn thành đống thịt nát.

Cảnh tượng k/inh h/oàng châm ngòi cho những tiếng thét trên quảng trường. Livestream ngập tràn bình luận [Vãi lòi] rồi ngay lập tức bị khóa vì nội dung b/ạo l/ực.

Còn tôi đờ người nhìn màn hình điện thoại. Trương Tĩnh Kỳ nói, mặt nó giống hệt tượng Quan Âm của tôi.

Vô vàn giả thuyết ập đến, tôi ôm ng/ực thở gấp, tim đ/ập thình thịch. Trương Tĩnh Kỳ ch*t, cảnh sát phong tỏa quảng trường, cả thành phố hoảng lo/ạn.

Cái ch*t của Kiều Phi Phi còn gọi là t/ai n/ạn, nhưng việc Trương Tĩnh Kỳ ch*t thảm trước mặt hàng triệu người khiến những ai dự tiệc hôm đó đều kh/iếp s/ợ. Kể cả hai người bạn phòng từng trách tôi không cho họ lấy tiền.

Vì tất cả bọn họ đều đã tiêu tiền từ tấm vé số định mệnh.

Khi họ dẫn người đến ký túc xá tìm tôi, tôi đã xin nghỉ về quê. Giờ này, tôi đang quỳ trước điện Quan Âm ở quê nhà.

Sợ tai họa ập xuống thân, tôi vội vã về quê hoàn thành nghi thức cầu khẩn, nhận được một pho tượng Quan Âm mới. Bố mẹ thở phào nhẹ nhõm, vì tượng Quan Âm không phải muốn là được, phải qua nghi thức rút thăm may mắn mới có.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm