Một ánh nhìn ngàn thu

Chương 5

11/03/2026 12:08

Cuối cùng thì hắn muốn lợi dụng tôi để khiến mẹ hắn tin rằng hắn là thẳng mà. Chẳng phải sẽ phải trả giá chút gì đó sao? Chúng tôi đứng rất gần nhau, đầu mũi gần như chạm vào mũi tôi. Gương mặt góc cạnh phóng to trước mắt tôi, đôi mắt sâu thẳm như muốn hút tôi vào trong.

"Cậu nói đi." Tôi liếc mắt: "Cho tôi sờ một chút." Hắn khẽ rủ mi xuống, lông nheo run nhẹ: "Cậu nghiêm túc đấy à?" Tôi cười gian: "Ừm." Hehe, cả đời này chưa từng sờ đàn ông bao giờ. Ngoài tiệm thuê một buổi cũng mất kha khá tiền. Giờ không sờ thì phí lắm. Hắn nghiến răng: "Được." Vừa dứt lời, hắn đã với tay định cởi quần. Tôi vội vàng chặn tay hắn lại: "Không phải anh ơi, em muốn sờ cơ bụng cơ, anh nghĩ gì vậy?" Cứ thế này thì câu chuyện của chúng ta không thể lên sóng được đâu.

"À ừ." Càn Thác bên trong ngượng chín mặt nhưng bề ngoài vẫn tỏ ra bình thản: "Thế tự sờ đi, đảm bảo không làm cậu thất vọng." Xèo. Miệng tôi thì huyên thuyên nhưng thực sự cho sờ lại không biết đặt tay thế nào. Đang do dự, một bàn tay ấm áp nắm lấy tay tôi, dẫn từng chút một xuống dưới. Tôi nín thở. Chắc khỏe quá. Đầu ngón tay tôi lướt qua từng múi cơ bụng. Tôi có thể cảm nhận rõ từng đường vân cơ dưới da. Vô thức ấn mạnh, thậm chí có thể cảm nhận được cơ bắp căng lên rồi lại đàn hồi trở lại. Khi ngón tay trượt đến đường V-cut, đường cơ xiên chìm vào thắt lưng quần. Trời ơi các chị em ơi, ngày tốt lành này em xin hưởng trước nhé.

"Đủ rồi đấy, sờ nữa là bốc lửa mất, lúc đó cậu chỉ còn cách kêu thật." Giọng hắn khàn khàn, mang theo chút nguy hiểm. Tim tôi như ngừng đ/ập một nhịp. Đến lượt tôi trả giá rồi. Nhưng tôi chỉ có lý thuyết suông, hoàn toàn thiếu kinh nghiệm thực chiến.

"...Anh?" Tôi lí nhí gọi, giọng nhỏ như muỗi vo ve.

"Chưa đủ." Hắn lắc đầu, tay ôm eo tôi siết ch/ặt hơn: "Mẹ tôi cần hiệu quả của một cặp đôi thật sự." Hiệu quả của cặp đôi thật là cái gì chứ! Tôi muốn khóc không thành tiếng, đang suy nghĩ thì hắn bỗng ôm tôi xoay người, đ/è tôi vào cánh cửa. Gỗ cửa lạnh toát nhưng ng/ực hắn thì nóng bỏng.

"Như thế này..." Hắn cúi xuống, môi gần như chạm vào vành tai tôi, hơi thở khiến vùng da nhỏ đó tê rần: "Tiếng động truyền ra ngoài sẽ rõ hơn." Toàn thân tôi run lên, chân mềm nhũn.

"Kêu to lên." Hắn thúc giục, giọng đầy vẻ hài hước. Tôi hít sâu, liều mạng -

"Á... anh... đừng..." Vừa thốt ra, chính tôi đã nổi hết da gà. Lời thoải nào mà sến thế này! Càn Thác lại hài lòng cong môi, đột nhiên cúi xuống cắn nhẹ vào xươ/ng quai xanh của tôi. Tôi kêu lên: "Anh làm gì thế!"

"Đừng ngừng." Hắn thì thầm, tay kéo cổ áo hoodie của tôi để lộ một mảng da nhỏ. Tim tôi đ/ập nhanh như muốn nhảy khỏi lồng ng/ực. Tay hắn di chuyển dọc eo tôi, nhìn như đang vuốt ve nhưng thực ra chỉ lướt nhẹ, hoàn toàn không dùng lực. Nhưng cảm giác tê rần từ điểm tiếp xúc lan khắp người.

"Tiếp tục kêu đi." Hắn nói bên tai tôi, hơi thở gấp gáp. Tôi nhắm mắt, gào bừa: "Ừm... anh... nhẹ thôi..." Đặc biệt là hơi thở hắn càng lúc càng nặng nề, phả lên da cổ tôi khiến toàn thân r/un r/ẩy. Tôi hé mắt nhìn tr/ộm, thấy yết hầu hắn lăn, mồ hôi lấm tấm trên trán. Hình như... hắn đang rất nóng? Có vẻ cách kêu này hợp gu hắn lắm. Tôi nắm được mánh: "A... anh giỏi quá."

"A, chậm thôi."

"A..." Tự tôi cũng kêu đã cả lên. Không biết đã kêu bao lâu. Cho đến khi Càn Thác nóng quá phóng vào nhà tắm thì trò hề này mới kết thúc. Chàng trai trẻ còn phải luyện tập nhiều đấy.

Hôm sau vừa về đến ký túc xá, tôi đã bị hội chị em vây kín: "Sao rồi? Sao rồi?" Ánh mắt ai nấy đều háo hức chờ nghe chuyện.

"Càn Thác đưa em về nhà chỉ để chứng minh hắn thẳng thôi."

"Thế tại sao giọng em khàn thế?" Chương Chương lập tức nắm được trọng tâm. Tôi thở dài: "Kêu khàn cả cổ đấy, tối qua Càn Thác bắt em kêu cả đêm." Tĩnh Tĩnh đã kích động đến múa tay: "Con bé này hưởng hết của ngon vật lạ rồi."

"Cho tao đóng vài tập đi." Tôi hào phóng: "Được thôi, lần sau có việc thì mày lên, nói với mẹ Càn Thác là hắn đổi bạn gái rồi."

"Chị Diễn đỉnh của đỉnh!"

Càn Thác cũng giữ lời hứa. Cuối tuần liền cùng tôi về Hàng Phố thăm bố mẹ, khiến họ hoàn toàn tin rằng tôi quay lại trường sớm là để yêu đương. Từ Hàng Phố về, qu/an h/ệ giữa tôi và Càn Thác thân thiết hơn hẳn. Hắn ngày nào cũng rủ tôi đến thư viện. Hội chị em bảo thật lãng mạn. Bảo tôi mau c/ưa đổ Càn Thác đi, chỉ chờ bài kiểm tra cuối kỳ nữa thôi. Tùy Trừng Tưởng à, hắn thật sự kéo tôi đi học vật lý đấy.

"Sinh viên khoa máy tính sao có thể không giỏi vật lý?"

Dừng lại! Tôi nghiêm túc nói: "Khoa Công nghệ Thông tin xin đừng viết tắt là 'kỹ viện' nhé, cảm ơn." Hắn gãi đầu, không hiểu nhưng vẫn tôn trọng. Buổi học đầu tiên, tôi chưa học được ba phút đã buồn ngủ.

"Còn 100 ngày nữa là thi cuối kỳ rồi, sao em ngủ được thế?" Bị hắn đ/á/nh thức, tôi cố gắng nghe giảng. Nhưng không hiểu sao cứ bị nhan sắc hắn cuốn hút. Mỗi lần hắn giảng bài là tôi lại nhìn chằm chằm. Về sau, hắn bọc kín mít, chẳng để lộ chút da th!t nào. Thậm chí để kí/ch th/ích tôi học, hắn hứa mỗi ngày hoàn thành nhiệm vụ sẽ gửi tôi một ảnh cơ bụng. Ai mà từ chối được? Tối học xong về ký túc xá, cả hội chị em cùng làm ba mươi bài hắn giao. Ban đầu mấy đứa cự tuyệt học hành. Nhưng nghe tôi nói xong sẽ chia sẻ ảnh cơ bụng Càn Thác liền học say sưa hơn ai hết. Đến giờ vật lý, cả bọn không chơi Liên Quân nữa, không đua ở LMHT nữa, ngay cả con mọt ngủ cũng tỉnh như sáo. Cuối cùng có một ngày, chúng tôi hợp lực giải xong ba mươi bài vật lý. Càn Thác gửi một tấm ảnh. Là ảnh tự chụp trước gương, chỉ có phần bụng. Hắn mặc chiếc áo ba lỗ đen bó sát. Vải đen ôm sát da th!t, tôn lên đường nét cơ ng/ực và cơ bụng, từng múi cơ hiện rõ mồn một.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Nguyện Nguyện Chương 10
7 Ai cũng ngã thôi Chương 11
8 Thay Đồ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Giai Kỳ Như Hứa

Chương 7
Hôm tiệc tốt nghiệp, tôi uống say bí tỉ, nằm ké trên sofa nhà anh ruột, nửa mê nửa tỉnh thì thấy một anh chàng đẹp trai cao ráo quấn khăn tắm đi ngang qua phòng khách. Hơi m en bỗng chốc bay đi đâu hết, qua khe mắt, tôi nhìn thấy đường nét săn chắc, làn da trắng trẻo của người đàn ông, và cả... khuôn mặt lạnh lùng c ấm d ục kia nữa. Nước róc rách chảy xuôi theo đường nét săn chắc sau lưng anh. Tách. Anh dùng một tay mở lon nước. Cùng với cử động lên xuống của yết hầu, tôi nghe thấy tiếng nuốt nước uống. Mỹ nam sống động qu yến r ũ thế này, thật là... k ích th ích quá đi... Ngay sau đó, có tiếng dép lê loẹt xoẹt đi tới, một giọng nói đ è thấp xuống: "Sao em lại ra đây! Quay về nằm đi! Anh còn chưa xong việc!" Người nói là anh ruột tôi. Bong bóng màu hường *bốp* một tiếng, bị đ âm th ủng không thương tiếc. Giây phút đó, một vệt sét đánh ngang trời, bổ thẳng vào n ão tôi. Người đàn ông này có lẽ nào... là chị dâu tôi?!
Hài hước
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Thay Đồ Chương 11