Điện thoại tắt.
Phó Thời Tân nhướng mày hỏi: "Nghe thấy chưa, lần sau không được tùy tiện nói nữa."
Nhìn dáng vẻ của anh ta, có vẻ chủ đề trước khi điện thoại reo sẽ bị bỏ qua.
Trong lòng tôi thầm cười, trên mặt tỏ vẻ đồng tình.
"Tất nhiên!"
15
Khi đến khu ghế sofa, nhóm bạn đang nói chuyện rôm rả.
Chủ đề liên quan đến tôi và Phó Thời Tân.
"Cười ch*t mất, lần trước uống rư/ợu Phó Thời Tân say đến mức ch*t đi sống lại, kém cỏi mà nghiện."
"Lúc nửa đêm đòi về nhà tôi thấy anh ta tỉnh rư/ợu rồi mà? Mấy ngày sau sao vẫn như kẻ s/ay rư/ợu vậy?"
"Thật đấy, nói với bọn tôi mấy câu kiểu: vợ không cho chơi lâu, vợ dễ gh/en, vợ quản nghiêm. Ba câu thì hai câu không rời khỏi vợ. Trước đây đi chơi có người đến xin liên lạc, vợ anh ta chẳng nói gì."
"Mọi người ai chẳng biết tình cảnh của hai người họ, chị Khương nào có thèm quản anh ta đâu. Còn gh/en nữa, gh/en với ai? Bọn tôi chắc?"
Phó Thời Tân đứng sau lưng tôi, nghe được một nửa, hạ giọng hỏi:
"Tác phẩm của vị kia?"
Tôi khẽ đáp: "Em cũng về rồi mới biết."
"Em viết trong sổ tay và nhật ký quá... hay, như thể qu/an h/ệ vợ chồng trước đây của chúng ta rất hòa thuận, gây ra nhiều hiểu lầm cho tiểu hiệu của em."
Phó Thời Tân bình thản nói:
"Nhưng anh toàn viết sự thật."
"Chỉ cần được ở bên em, anh đã rất vui rồi."
Sau khi hiểu lầm được giải tỏa, Phó Thời Tân thẳng thắn vô cùng, điểm này giống hệt thời trẻ, khiến tôi nghi ngờ những năm qua anh kìm nén suy nghĩ trong lòng rất vất vả.
Mặt tôi đỏ bừng, gi/ận dỗ đ/ấm nhẹ anh một cái, vừa lúc có người trên bàn quay lại gọi phục vụ, nhìn thấy hành động tôi đ/ấm Phó Thời Tân.
"..."
Tôi lặng lẽ rút tay về.
Người đó cười gượng, lớn tiếng: "Chị Khương, hai người tới rồi!"
Thế là trò đùa của họ đột ngột dừng lại.
Sau khi ngồi xuống, chúng tôi chơi đùa một lúc, nghe nhạc trò chuyện, không khí náo nhiệt.
Không biết ai đưa cho Phó Thời Tân - người đang ngồi im lặng bên cạnh tôi - một ly rư/ợu, tôi không chớp mắt liền đỡ lấy.
"Anh ấy không uống."
Lời vừa dứt, không khí trong khu ghế sofa đóng băng, mọi hành động của mọi người đều khựng lại.
Tôi chậm hiểu, vừa định cười thì nghe Phó Thời Tân bình thản nhấn mạnh:
"Đúng, vợ tôi nói đúng, tôi không uống."
Bạn bè hiện lên dấu hỏi trên trán, có người lẩm bẩm:
"Mấy ngày trước mấy lời của Phó Thời Tân chẳng lẽ là thật?"
Tôi nín cười, vô tội giơ tay: "Tôi đúng là hay gh/en mà, cũng quản anh ấy rất nhiều. Nếu không phải dạo này anh ấy buồn phiền, tôi tuyệt đối không cho anh ấy ra ngoài chơi đâu."
Phó Thời Tân mặt không biểu cảm bổ sung:
"Tôi nói toàn sự thật, không ngờ mọi người lại không tin."
Bạn bè méo miệng, đi/ên tiết nói:
"... Lần sau không đi chơi với cặp đôi tình cảm nữa."
16
Chúng tôi rời đi sớm, thong thả dạo bộ về nhà, suốt đường nắm tay như một đôi tình nhân bình thường.
Tôi cảm thán: "Ban đầu em cảm thấy anh khác rất nhiều so với hồi 22 tuổi, giờ mới phát hiện ra, cũng không thay đổi lớn lắm."
"Ừm?"
"Một đứa dính người, hoạt bát lại nhiều chuyện. Một đứa chín chắn, điềm đạm ít nói. Tưởng như hai thái cực, nhưng như anh từng nói với em, anh hiểu rõ bản thân. Thật ra anh cũng giống cậu ấy, đều muốn dính lấy người mình thích."
"Mấy lần trước đi chơi, anh luôn ở bên em, không phải không muốn chơi, chỉ là muốn ở bên em thôi, đúng không?"
Phó Thời Tân bình thản nhìn thẳng phía trước, chẳng chút bối rối khi bị bóc trần, chỉ nói:
"Xem em giỏi đấy."
Tôi bĩu môi.
"Vậy sao anh nhịn được không thể hiện chút nào?"
Anh thở dài: "Anh có nhịn được đâu?"
"Tối nào cũng tranh thủ từng giây về nhà, yến tiệc công tác có thể từ chối đều từ chối, chỉ để được ở bên em thêm chút nữa."
Tôi thành khẩn nói: "Em tưởng anh ngại giao tiếp."
"Ngoài nhà ra, nơi khác không dám dính em."
"Tại sao?"
"Vì hôm xem mắt em đã nói, chia tay bạn trai cũ vì anh ta quá dính, không cho em không gian. Anh ghi nhớ kỹ lắm."
Phó Thời Tân quan sát tôi vài giây, buồn cười hỏi: "Em lại quên rồi phải không?"
Tôi lắc đầu.
"Em chỉ đang nghĩ, anh có biết có từ gọi là 'tiêu chuẩn kép' không?"
"Ừm?"
"Nghĩa là anh ta không được dính, nhưng anh thì có thể."